Nụ cười của Cao Nguyệt trở nên cứng đờ:
"Ha ha... Khó đoán lắm, tôi không nói cho anh đâu. Anh đưa tôi đi chữa trị trước đi, cánh tay tôi vẫn còn đau lắm."
Mặc Gia: "Để tôi biến thành thân trăn rồi cõng em đi?"
Nguyên hình của anh quá đáng sợ, Cao Nguyệt không muốn nhìn thấy, cô không chút do dự tìm cớ từ chối:
"Không được, tôi chỉ còn một cánh tay, không giữ chặt được anh, tôi sẽ trượt xuống mất."
Mặc Gia: "Vậy để tôi bế em?"
Cao Nguyệt đáp lời cực nhanh: "Được thôi!"
"..." Đáp nhanh quá rồi đấy.
Mặc Gia liếc nhìn cô một cái rồi cũng không thu hồi lại lời vừa nói, nhưng khi đưa hai tay ra, anh lại chẳng dám đụng mạnh vào cô.
Giờ đây trong lòng Mặc Gia, Cao Nguyệt là giống cái con non siêu yếu đuối được ghép lại từ gỗ mục, chỉ cần dùng sức một chút là sẽ vỡ vụn ngay.
Cuối cùng, anh cẩn thận dùng một tay đỡ lưng, một tay vòng qua khoeo chân cô, nhẹ nhàng thử bế ngang người cô lên, tựa như đang bế một miếng đậu phụ.
Thấy không có tiếng xương gãy nào vang lên, anh thầm thở phào nhẹ nhõm.
Còn Cao Nguyệt, lần đầu tiên được bế kiểu công chúa, không kìm được mà thấy căng thẳng.
Lúc này, khuôn mặt cô áp sát vào lồng ngực săn chắc không có bất kỳ lớp vải nào che chắn của anh.
Cơ ngực rất đẹp, làn da lại mịn màng, nhiệt độ cơ thể hơi lạnh của đối phương thấm qua chiếc váy ngủ ướt sũng của cô, khoảng cách thật sự quá gần.
Cảm giác xấu hổ như thể đang chiếm tiện nghi của người ta là sao nhỉ?
Ở phía bên kia, Mặc Gia cũng vô cùng không quen. Giống cái con non này toàn thân mềm nhũn, làn da trắng như tuyết, giống như một cục bông gòn đang ngoan ngoãn rúc vào lòng anh.
Đây là lần đầu tiên anh bế một giống cái.
"Lát nữa nhắm mắt lại đi, trên đường sẽ có rất nhiều cự mãng khiến em sợ hãi."
Mặc Gia không tự nhiên nói.
Bộ lạc U Mãng chỗ nào cũng là cự mãng, con non này gan nhỏ như vậy, kẻo lát nữa lại sợ đến ngất xỉu.
Cao Nguyệt ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Cuối cùng có hai con cự mãng đi theo phía sau.
Một con ngậm con ngựa vằn sống dở chết dở, một con ngậm chiếc vali của Cao Nguyệt, uốn lượn bò theo phía sau, giống hệt như hai tùy tùng ngoan ngoãn.
Cao Nguyệt quay đầu nhìn một cái, cảm thấy lũ cự mãng này vừa đáng sợ vừa đáng yêu một cách quái đản, khiến da gà da vịt nổi lên khắp người. Chỉ nhìn thoáng qua, cô đã vùi mặt vào cổ Mặc Gia, không dám mở mắt ra nữa.
Cảm nhận được sự mềm mại ấm áp ở cổ, Mặc Gia càng thêm lúng túng. Anh hít sâu một hơi rồi bế cô lao nhanh về phía trước.
Nơi này bây giờ đã là cuối thu đầu đông, nhiệt độ chỉ khoảng mười mấy độ.
Cao Nguyệt ướt sũng dần dần run cầm cập vì gió lạnh, sắc mặt trắng bệch.
Không biết đã bao lâu kể từ khi cô rơi xuống dòng lũ, cô không bị mất nhiệt là nhờ lớp mỡ dày, chứ đổi lại là người gầy thì giờ chắc đã tiêu đời rồi.
Trong cơn lơ mơ, cô cảm thấy Mặc Gia dừng lại, rồi nghe anh nói:
"Em phải thay quần áo thôi."
Anh đặt cô xuống, từ đâu đó lấy ra một mảnh đá quý màu xanh nhạt đưa cho cô, ra hiệu cô nhìn về phía căn nhà gỗ không xa.
"Phía trước là chỗ ở của bà nội Nha, bà ấy là một giống cái lớn tuổi rất nhân từ. Em cầm cái này rồi hỏi xin bà hai bộ quần áo bằng da thú, thay xong rồi hãy bước ra."
Cao Nguyệt đón lấy viên đá quý.
Nó trông như viên đá hai carat, sáng lấp lánh, dù chưa qua cắt gọt nhân tạo nhưng vẫn rất trong suốt.
Cao Nguyệt cười gượng gạo.
Xem ra đây là thứ mà ai ở đây cũng phải biết. Hình như cô đang hơi sốt, đầu óc lú lẫn rồi, không nên hỏi như vậy mới phải.
Thôi kệ đi, mặc xác nó vậy.
Cao Nguyệt cầm thú tinh bước về phía trước một bước, thấy Mặc Gia không có ý định đi cùng:
"Anh không đi sao?"
Mặc Gia: "Chỗ ở của giống cái, tôi không tiện vào."
Nhớ đến lá gan nhỏ như chuột của cô, anh lại an ủi thêm một câu:
"Đừng sợ, bà nội Nha rất thích giống cái con non."
Đây đã là lời an ủi hiếm hoi đối với Mặc Gia rồi.
Anh vốn là người lạnh lùng, chưa từng dỗ dành ai như thế, tất cả là vì sự yếu đuối thái quá của Cao Nguyệt đã làm anh kinh ngạc, vả lại những vết thương trên người cô nhìn thật đáng thương.
Lời an ủi này chẳng có tác dụng là bao.
Cao Nguyệt nhìn căn nhà gỗ cao lớn cách xa mười mấy mét, thấy cánh cửa mở rộng đen ngòm, cô vẫn thấy sợ hãi, chân đứng chôn tại chỗ, quay đầu cầu cứu nhìn anh, dùng ánh mắt van nài hay là thôi đi.
Sau đó cô bị anh nhẹ nhàng đẩy một cái vào lưng, giọng nói không cho phép từ chối:
"Đi đi."
Trong phút chốc, Cao Nguyệt cảm thấy mình như đứa trẻ bị phụ huynh ép đi giao tiếp xã hội, cô oán trách lườm anh một cái rồi đành phải cắn răng đi vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

