Sau khi cân nhắc nửa ngày, cô hét xuống dưới gốc cây:
"Có thể cho tôi biết tình hình ở đây được không? Tôi thực sự không cố ý xông vào đây!
Thật sự là không may mới đến đây, các người đừng trách tôi. Nếu các người trách tôi thì tôi xin lỗi trước nhé. Tôi hoàn toàn không biết gì về các người, tôi sợ lắm!"
Mặc Gia hơi nghiêng đầu, những giọt nước lăn dài theo đường xương hàm rõ nét.
"Đây là bộ lạc U Mãng."
Giọng anh hạ thấp, trở nên dịu dàng như tiếng đàn trầm:
"Đừng lo lắng, tôi sẽ giấu kín chuyện em xuất hiện từ Thánh hồ."
Bộ lạc U Mãng?
Cao Nguyệt không biết mình đang ở nơi nào.
Còn về phần hiện tại... Nói càng nhiều càng sai, nói ít thì sai ít.
Sắc mặt Mặc Gia rất thản nhiên, bình tĩnh.
Được anh nhìn như vậy, Cao Nguyệt bỗng cảm thấy yên tâm hơn đôi chút, tin rằng họ sẽ không làm hại cô.
Lùi một bước mà nói, giờ đây cô là cá nằm trên thớt, trong tay lại chẳng có gì để uy hiếp, họ hoàn toàn không cần thiết phải lừa cô.
Con cự mãng đáng sợ như vậy, giống hệt quái vật thời tiền sử, muốn nuốt cô thì nuốt cái một là xong, thậm chí muốn lột da rút xương cô rồi đem nướng ăn cũng chẳng có khả năng phản kháng, việc gì phải tốn công lừa cô làm gì?
Nghĩ như vậy, tâm trạng căng thẳng của cô dịu bớt đi nhiều.
Cô ướt sũng từ đầu đến chân, gió lạnh thổi qua khiến cô run cầm cập, cảm giác mất nhiệt ngày càng rõ rệt.
Cô muốn xuống dưới.
Thế nhưng khi đặt chân lên thân cây, thử mấy lần đều thấy rủi ro rất cao, có thể sẽ bị ngã, đến mức cô không hiểu sao nãy mình lại có thể bộc phát adrenaline mà leo lên được.
"Tôi không xuống được..."
Cô lúng túng cầu cứu người đàn ông dưới gốc cây.
Á, dễ thương quá!
Dáng vẻ nhỏ bé này khiến đám cự mãng đang ẩn nấp trong hồ "tan chảy" hoàn toàn, khiến chúng rục rịch, muốn lao ra khỏi nước để giúp đỡ giống cái nhỏ đáng thương này.
Mặc Gia cảnh cáo liếc nhìn chúng một cái.
Giống cái con non này có vẻ rất sợ bọn họ, bây giờ không được phép ra ngoài.
Anh do dự một lát rồi nói với cô: "Cứ nhảy xuống đi, tôi sẽ đỡ em."
"Hả? Tôi nặng lắm, tôi tận 80kg đấy! Tay anh chắc chắn sẽ bị gãy đấy!"
Cao Nguyệt hoảng hốt nói.
Mặc Gia bị cô chọc cười, gương mặt tuấn mỹ hiện rõ ý cười, trong đôi đồng tử màu đá olivin lấp lánh ánh sáng vụn vặt.
Á á á, đám cự mãng dưới hồ cũng bị sự dễ thương này làm cho "điên đảo", chúng không chịu nổi mà quẫy đạp mạnh.
Giống cái này đáng yêu quá, cô ấy thế mà lại nghĩ rằng cân nặng của mình sẽ làm gãy tay Mặc Gia!
Mặc Gia ngày trước từng dùng thân người bình thường tay không đập chết hung thú bậc năm, hung thú bậc năm mà nghe được câu này chắc phải sống lại vì cười quá.
"Chút cân nặng này không đến mức đó đâu, em cứ đợi nặng thêm vài trăm cân nữa rồi hãy nói." Mặc Gia cười đáp.
Nụ cười này khiến Cao Nguyệt nhìn đến mức hơi choáng váng.
Nhưng cô vẫn không dám.
Lực tác động khi nhảy xuống khác với lực khi bế lên, lực tác động sẽ rất lớn.
Cô từng đọc tin tức, nghe nói có người vì đỡ một con chó nhảy từ tầng hai xuống mà bị gãy xương toàn thân, con chó đó mới bao nhiêu cân chứ, cô còn nặng hơn mấy con chó cộng lại ấy.
Thế nhưng người đàn ông bên dưới đang nhìn cô, khí chất lười biếng nhưng lại khiến người ta tin tưởng một cách khó hiểu.
"Tin tôi đi." Anh nói.
Cao Nguyệt cắn răng.
Lại thấy vài con cự mãng dưới hồ đã nhô đầu lên, con nào con nấy như thể đang nóng lòng muốn đến "cứu" cô, khiến tim cô muốn rớt ra ngoài.
Cô đánh liều, nhắm mắt lại, hai tay túm chặt vạt váy để tránh lộ hàng, ép chặt hai tay vào sát thân mình, lao thẳng xuống như một quả ngư lôi.
Thôi kệ đi, cơ thể yêu quái chắc chắn phải khác thường!
Cao Nguyệt nhảy xuống liền được Mặc Gia đỡ trọn trong lòng, chỉ nghe thấy tiếng "cắc" khô khốc vang lên.
Là tiếng gãy xương.
Nhưng không phải tay Mặc Gia gãy...
Mà là cánh tay của Cao Nguyệt... Bị anh ôm một cái mà gãy mất tiêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
