Nhưng dù có sợ đến đâu, cô vẫn không hề rụt lại.
Y vu nhìn dáng vẻ này của cô mà thấy đáng yêu vô cùng, nụ cười trở nên từ ái.
Thảo nào mà bị nhầm là con non, cái bộ dạng rụt cổ sợ hãi này thực sự rất giống một đứa bé, lại còn là kiểu bé ngoan ngoãn, nghe lời, khiến người ta cưng chiều hết mực.
Mặc Gia cũng vô tình bị vẻ đáng yêu ấy làm cho rung động.
Rõ ràng là rất sợ, nhưng chẳng cần ai dỗ dành vẫn ngoan ngoãn chìa tay ra.
… Tính khí thật sự rất tốt, trước đó ngay cả khi anh lỡ tay làm cô gãy xương, cô cũng không hề nổi giận, lại còn ngại không dám để anh cầm quần áo bẩn vì sợ làm bẩn tay anh.
Thảo nào mà cô lại được bộ lạc nuôi nấng béo tốt đến thế, chắc là vì quá đáng yêu nên ai cũng muốn cho cô ăn thêm chút nữa.
Mặc Gia không nhịn được mà dịu lại ánh nhìn, nhẹ nhàng vỗ vai cô để an ủi.
Con rắn nhỏ màu xanh lục bò lên cánh tay Cao Nguyệt, há miệng, nhắm ngay vùng gần vết thương rồi cắn nhẹ một cái.
Cao Nguyệt vốn tưởng sẽ đau, ngờ đâu lại chẳng cảm thấy gì, còn nhẹ hơn cả kim tiêm lúc truyền dịch.
Sau đó, điều kỳ diệu đã xảy ra.
Cánh tay cô hoàn toàn mất cảm giác đau đớn!
Hiệu quả này còn thần kỳ hơn cả thuốc tê.
Thuốc tê khiến bạn cảm giác như da thịt mình biến thành một khối thịt chết, nhưng con Ma xà này dường như chỉ phong tỏa cảm giác đau, nếu chạm vào da thịt, cảm giác vẫn vô cùng rõ rệt.
Sau khi Ma xà trở về bình, Y vu lại lấy ra những dụng cụ khác, ôn hòa nói với Cao Nguyệt:
"Tiếp theo phải rạch da thịt ra rồi, lát nữa cháu tuyệt đối không được cử động nhé."
Nhìn thấy con xương đao sắc bén, sắc mặt Cao Nguyệt tái nhợt đi đôi chút.
Sống đến ngần này tuổi, cô chưa từng phải phẫu thuật lần nào, trừ việc đi nha sĩ.
Mỗi lần đi nha sĩ cô đều phải chần chừ mãi, tự làm công tác tư tưởng đủ kiểu mới dám bước chân vào.
Nhưng vết thương nặng thế này thì phẫu thuật là điều không thể tránh khỏi.
Vấn đề là, cái loại thuốc dán liền xương này có an toàn không?
Vì liên quan đến sức khỏe bản thân, Cao Nguyệt lên tiếng hỏi.
Y vu ôn tồn, kiên nhẫn bảo cô cứ yên tâm, trước đây ông ấy đã dùng loại thuốc này chữa khỏi cho không biết bao nhiêu người trong bộ lạc bị gãy tay gãy chân. Tất cả mọi người hồi phục đều lành lặn như cũ, không xuất hiện bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, kể cả những giống cái và con non yếu ớt.
Cao Nguyệt nghe xong không nói gì nữa.
Có điều trị vẫn tốt hơn là không.
Nếu không điều trị, vết thương chắc chắn sẽ nặng thêm, đến lúc đó có khi còn chết vì nhiễm trùng nặng cũng nên.
Vậy nên yêu cầu duy nhất của cô là xương đao phải được nhúng qua nước nóng, để nguội rồi mới phẫu thuật, như vậy sẽ tốt cho việc sát khuẩn hơn.
Y vu đồng ý.
Rất nhanh sau đó, xương đao đã được khử trùng sạch sẽ, Y vu cầm xương đao lên để thực hiện phẫu thuật cho Cao Nguyệt.
Cao Nguyệt ngồi trên bệ đá, cơ thể ngày càng căng cứng, bàn tay trái còn lành lặn siết chặt lại, đến cả những ngón chân trắng nõn cũng cuộn cả vào nhau.
Cô không thể kiểm soát được nỗi sợ hãi, dù sao đây cũng là ca phẫu thuật phải rạch da thịt để chạm vào xương. Lúc trước đi nha sĩ nằm trên cái ghế đó cô đã sợ lắm rồi.
Thế nhưng càng sợ cô lại càng dán mắt vào nhìn.
Hai con mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Y vu.
Nhìn một hồi, cụ ông trước mặt như biến thành tay đồ tể đang mài dao chờ làm thịt cô... Thế là cô cứ liên tục hít thở sâu, hít thở thật sâu.
Cái dáng vẻ vừa nhát gan lại vừa cố gắng tỏ ra can đảm ấy khiến Mặc Gia hoàn toàn mềm lòng.
Trong lúc Cao Nguyệt đang hoảng sợ, bỗng nhiên cô cảm thấy một cơn gió nhẹ lướt qua bên người.
Mặc Gia đã ngồi xuống phía sau lưng cô, vòng tay ôm lấy cô, sau đó tầm nhìn trước mắt tối sầm lại, đôi mắt cô đã bị đối phương dùng bàn tay che kín.
"Thả lỏng nào, không nhìn thấy nữa thì sẽ không sợ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

