Vốn dĩ Cao Nguyệt đã mũm mĩm, cao 1m60 nặng 80kg, giờ lại còn khoác thêm bộ da thú xù xì nữa nên trông lại càng tròn vo.
Da cô trắng trẻo, lại mặc bộ da thú màu sáng, trông chẳng khác nào một cục bông gòn xù lông, khiến Hoà Phong Luật ngẩn cả người.
Cao Nguyệt nhanh chóng chạy chậm tới trước mặt họ.
Đối mặt với Mặc Gia, thần sắc cô hơi mất tự nhiên, có chút vặn vẹo.
Vừa rồi bị ép phải chứng kiến cảnh cầu yêu trừu tượng như vậy, cô phải cố gắng kìm chế lắm mới không bật cười thành tiếng.
Để chuyển hướng sự chú ý, cô lịch sự chào hỏi Hoà Phong Luật.
"Chào anh."
Âm thanh này lọt vào tai Hoà Phong Luật vô cùng mềm mại, khiến anh ta khẽ động đậy đôi tai.
Cao Nguyệt sở hữu chất giọng mềm mại chữa lành, tựa như cái đuôi xù của thỏ con đang gãi nhẹ vào lòng người, hoặc như thứ mật ong tươi mới vừa được phơi nắng, bao bọc bởi sự ấm áp và ngọt ngào.
Vì chất giọng tốt nên trước đây từng có người mời cô làm diễn viên lồng tiếng, nhưng vì không quen nên cô đã từ chối.
Lúc này, một tay Cao Nguyệt cầm chiếc váy ngủ bẩn vừa thay ra, tay kia kẹp bộ váy da thú sạch sẽ.
Khi chào hỏi, cô ngước đầu lên, đối diện với một chàng trai cao lớn mét chín, vai rộng chân dài.
Người hiện đại thường hay cúi đầu, giờ tới đây ngược lại rất tốt cho đốt sống cổ.
Hoà Phong Luật nhìn giống cái con non tròn trịa đáng yêu này chào mình, vô thức bóp giọng, âm thanh trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
"Chào em, chào em, em thuộc bộ lạc nào thế, đến bộ lạc chúng tôi tham quan à?"
Cao Nguyệt còn chưa kịp trả lời, chiếc váy ngủ bẩn và bộ váy da thú sạch trên tay cô đã bị Mặc Gia cầm lấy, sau đó cả người cô đã bị anh cúi xuống bế bổng lên.
Cô suýt chút nữa thì "xù lông".
Không phải chứ, trong đống váy ngủ đó còn gói cả đồ lót của cô đấy!
Vì mặc đồ lót ướt thực sự rất khó chịu, hơn nữa cô sợ chiếc quần lót đã bị nước lũ ngâm sẽ khiến cô bị viêm nhiễm phụ khoa, nên sau khi đắn đo mãi cô vẫn quyết định cởi ra.
"Anh không cần bế tôi, tôi đi theo anh là được rồi." Cô vội nói.
Mặc Gia liếc nhìn sang bên cạnh, thấy một giống cái khác lại đang dẫn theo đám người bảo vệ chạy về phía này, sắc mặt anh lập tức lạnh đi hai phần:
"Đợi em đi bộ thì biết đến bao giờ, em muốn chúng ta bị người ta vây xem à?"
Anh nói với Hoà Phong Luật đang sững sờ bên cạnh:
"Thấy con ngựa đó không?"
Hoà Phong Luật ngoảnh lại nhìn, lúc này mới để ý có một con ngựa nhỏ kỳ lạ màu đen trắng đang thoi thóp nằm phía sau, bên cạnh có một con cự mãng đang canh giữ.
Mặc Gia: "Con ngựa này là thú cưng của giống cái nhỏ này, giao cho cậu đấy, giúp tôi chữa trị cho nó."
Hoà Phong Luật: "Đợi..."
Lời còn chưa dứt, Mặc Gia đã bế người biến mất không dấu vết.
Anh ta không khỏi ngẩn ngơ.
Đây là lần đầu tiên anh ta thấy Mặc Gia bế giống cái, dù chỉ là giống cái con non chưa trưởng thành, nhưng trước kia ngay cả với Lân Tịch, Mặc Gia cũng chưa từng có cử chỉ thân mật nào cả, nghe nói hai người ngay cả tay còn chưa từng nắm.
Chuyện này mà để đám giống cái hâm mộ Mặc Gia biết được, chắc chắn là sẽ nổ tung trời cho xem.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)