Mấy người thú nhân nhìn nhau đầy thắc mắc, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Người chịu trách nhiệm nấu ăn - Yến An - mặt mày trắng bệch như tờ giấy.
Không khí lặng yên đến nỗi từng nhịp thở cũng nghe rõ. Úc Cẩn là người đầu tiên bước tới: “Phu nhân, có phải đồ ăn không hợp khẩu vị không?”
Hoa Miên liếc qua những món ăn bày biện tinh tế, thơm nức mũi. Cô định kiếm cớ chê bai vài câu thì ánh mắt bắt gặp gương mặt tái nhợt của Yến An. Cậu lảo đảo, mắt chạm nhau với cô thì đột nhiên ngã vật xuống đất!
Hoa Miên hoảng hốt bật dậy, ghế phía sau đổ ầm xuống sàn vang vọng.
“Yến An!” Trì Thụy hét lớn.
Mấy ông chồng còn lại cũng vội lao tới.
Trầm Tuyết Tễ cúi người kiểm tra tình trạng của Yến An, nhưng không quên ném cho cô một ánh mắt lạnh lùng xuyên thấu.
Sắc mặt Hoa Miên cũng chuyển sang trầm trọng.
Úc Cẩn dù ghét cô, nhưng vẫn nhận ra nét không vui nơi cô, đành cắn răng bước tới xoa dịu. Không thể để cô trách cứ Yến An, nếu không mạng cậu khó giữ nổi.
“Phu nhân, để tôi làm chút bánh ngọt cho em nhé?”
Đối diện ánh mắt dò xét và dè dặt của Úc Cẩn, Hoa Miên càng thêm ngột ngạt, gần như muốn phát điên.
Ly hôn! Cô phải ly hôn ngay! Cách sống này thật ngột ngạt đến nghẹt thở! Cô chỉ là một yêu tinh mê cái đẹp vô tội thôi mà!
“Không cần!”
Cô vừa định bước tới xem tình hình Yến An ra sao thì bị Úc Cẩn dang tay chặn lại: “Phu nhân, Yến An còn nhỏ, nếu cậu ấy có lỗi, xin để tôi chịu thay. Mong em tha thứ cho cậu ấy.”
Hoa Miên liếc sang Sở Phù Phong, thấy trong mắt anh ngập tràn giận dữ và căm ghét, cô lập tức mất hết hứng thú quan tâm đến bệnh tình của Yến An.
“Gọi bác sĩ đến khám ngay đi.”
Úc Cẩn nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc.
“Chẳng lẽ để cậu ấy chết luôn ở đây sao?” Hoa Miên cười lạnh, bước vòng qua Úc Cẩn rồi rời khỏi phòng ăn.
Bóng lưng cô vừa khuất, Trì Thụy ngơ ngác hỏi: “Cô ấy vừa nói… gọi bác sĩ khám cho Yến An hả?”
Úc Cẩn cũng vừa tỉnh ra, nhìn nhau với Trầm Tuyết Tễ một cái rồi vội vàng gọi điện cho bác sĩ.
“Bác sĩ, Yến An sao lại ra nông nỗi này vậy?” Trì Thụy lo lắng nhìn người em thân thiết đang tái nhợt.
“Có phải cậu ta sắp bước vào kỳ phát tình không?” Bác sĩ thở dài sau khi thấy cả đám thú nhân im lặng trầm ngâm.
Ghép đôi với Hoa Miên, đúng là nghiệt duyên mà…
“Yến An vừa mới trưởng thành, không kiểm soát được bản thân là chuyện thường. Thuốc an thần thông thường không đủ tác dụng với cậu ta đâu.”
“Nếu không còn cách nào khác… thì hãy đi cầu xin cô Hoa Miên. Dù bị ăn đòn còn hơn là chết.”
Dặn thêm vài câu rồi bác sĩ rút lui, ông già rồi, đi tới đi lui mệt lắm, đành ở luôn phòng khách biệt thự cho tiện.
“Giờ phải làm sao?” Trì Thụy quanh quẩn bên giường bệnh, lo lắng không yên.
“Đừng hoảng, để anh đi xin phu nhân.” Úc Cẩn vỗ vai Trì Thụy an ủi.
“Anh Úc Cẩn, lúc nãy cô ấy còn từ chối luôn đề nghị làm bánh ngọt của anh mà… chắc trong lòng còn giận lắm. Hay để em thử. Cùng lắm thì bị cô ấy giật tóc cho trọc đầu thôi…” Trì Thụy dù sợ vẫn xung phong.
“Để tôi cắn chết cô ta cho rồi!” Sở Phù Phong nghiến răng, vẻ mặt đầy hung dữ.
“Đừng manh động!” Úc Cẩn giữ chặt tay anh: “Cô ta mà chết, cả bọn mình cũng không thoát.”
Trầm Tuyết Tễ không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quay người, sắc mặt âm u bước lên lầu.
“Tuyết Tễ, vết thương của cậu vẫn chưa lành hẳn!” Úc Cẩn vội cản lại.
“Tôi không chết được đâu.”
Trầm Tuyết Tễ không ngoái đầu, bước đi nặng nề vào bóng tối cầu thang. Cả tầng hai như con quái vật khổng lồ mở miệng nuốt lấy bóng dáng anh.
Trì Thụy đỏ hoe mắt, nghẹn ngào: “Chẳng lẽ cả đời chúng ta phải sống như thế này sao…?”
“Không đâu. Tuyệt đối không.” Trong mắt Úc Cẩn lóe lên tia lạnh lùng.
Thỏ bị ép quá cũng sẽ cắn người. Huống chi chúng ta đều là thú nhân.
Lúc ấy, Trầm Tuyết Tễ vừa mới đánh nhau với vài người anh họ trong tộc, toàn thân dính đầy bùn đất và máu, trông chẳng khác gì chó hoang lạc vào bãi rác.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, trong mắt anh chỉ còn lại nụ cười của cô. Anh thậm chí không dám hé miệng, sợ trái tim đang đập rộn ràng sẽ bật ra ngoài, làm cô sợ mất.
“Anh là…” Anh định nói thì giọng của Trầm Vân Túc vang lên sau lưng: “Tiểu thư Hoa Miên!”
“Bị thương thì nhớ đi khám bác sĩ nhé!”
Cô chỉ kịp nói thế rồi vội chạy đi mất. Sau này, anh mới biết cô chính là công chúa nhỏ của nhà họ Hoa, đứa tiểu giống cái được kỳ vọng sẽ trở thành an ủi giả cấp S hiếm có - Hoa Miên.
Còn anh thì sao? Một thú nhân thấp hèn, xấu xí, chẳng ai đoái hoài, là “hàng tồn kho” của gia tộc, sống như bóng ma không người để ý.
Tưởng rằng họ sẽ mãi là hai đường thẳng song song, nào ngờ ba năm trước, một trận ghép đôi đã khiến anh trở thành… một trong những thú phu của cô.
Nghĩ lại lúc ấy mình đã vui mừng, kỳ vọng đến thế nào, giờ Trầm Tuyết Tễ chỉ thấy thật nực cười.
Câu nói “Bị thương thì nhớ đi khám bác sĩ nhé” của cô, sau ba năm bị hành hạ tàn nhẫn, đã hóa thành bọt nước, tan biến không dấu vết.
Anh lặng lẽ quỳ gối trước cửa phòng cô, nền đá lạnh lẽo xuyên qua đầu gối như con dao băng, đâm thẳng vào phổi, khiến môi anh tái nhợt không còn một giọt máu.
Trong phòng, Hoa Miên nhăn mày, gõ đi gõ lại trên màn hình quang não.
Thế giới thú nhân quái dị này… chẳng hề tồn tại khái niệm ly hôn! Muốn thoát khỏi thú phu đã ghép đôi thì chỉ còn cách… góa chồng.
Chẳng lẽ nguyên chủ định hành hạ từng người đến chết để được tự do trở lại?
Chỉ nghĩ đến thôi, cô đã rùng mình! Nhưng ngặt nỗi, trong nguyên tác, sau khi “cô” bị năm người thú phu kia giam giữ, họ lần lượt tỏa sáng trong lĩnh vực riêng, trở thành những nhân vật quyền lực nhất truyện.
Còn cô thì sao? Với thân thể yếu ớt như Lâm Đại Ngọc này, muốn âm thầm “tiễn từng người một” về chầu tổ tiên thật là chuyện viển vông!
Càng nghĩ cô càng nản lòng, lăn lộn trên chiếc giường rộng mềm mại hai vòng, cuối cùng quyết định: từ từ mà làm, lấy nhu thắng cương, đặt mục tiêu tối thiểu là “tôn trọng lạnh lùng” lẫn nhau.
Họ đi đường họ, cô đi lối cô. Nam nữ thọ thọ bất thân!
Khó khăn lắm cô mới dỗ dành bản thân yên lòng, vừa mơ màng ngủ thiếp đi thì “bụp!” một tiếng động trầm đục vang ngoài cửa.
Cô giật mình rụt người vào chăn: Không lẽ là ma?
Liếc qua quang não, 2:17 sáng. Ừm, không phải giờ linh thiêng như 4:44 hay 3:33, chắc không phải “hàng âm phủ”...
Nghĩ ngợi một hồi, cô rón rén bật đèn ngủ hình cây nến trên tủ đầu giường, bước đến mở hé cánh cửa phòng.
Ngay lúc mở cửa, một bóng đen khổng lồ xông vào, suýt đẩy bay cô!
“Á!” Hoa Miên hét lên, ngã nhào ra sau, đập xuống tấm thảm dày.
“Bịch!” Bóng đen ấy cũng ngã sõng soài cạnh cô.
Một vật mềm mại, lông lá sượt qua đầu ngón chân khiến cô dựng tóc gáy!
Không phải ma chứ? Quỷ thật hả!?
Hoa Miên vội bò lùi lại, tim đập thình thịch. Cô căng mắt nhìn cái bóng im lìm đó, hai phút trôi qua nó vẫn không động đậy.
Cô hít sâu, run run bật lại đèn ngủ vừa tắt, rón rén tiến gần thì nhận ra “nó” không phải ma… mà là người.
“Trầm Tuyết Tễ?” Cô giật mình gọi tên anh thú nhân đang nằm gục, trán rướm máu.
Cô mất tự nhiên đẩy vai anh: “Này, anh không ngủ thì canh cửa tôi làm gì? Té rồi còn trách ai?”
Thấy anh không phản ứng, Hoa Miên bắt đầu hoảng hốt. Đừng chết ở đây nhé! Cô mới tới mà, chẳng liên quan gì đâu! Có mười cái miệng cũng không giải thích nổi!
“Đừng chết nha! Tôi gọi bác sĩ ngay!” Cô bật dậy, nhưng vừa đứng thẳng, máu dồn lên đầu, mắt tối sầm. Lại ngã.
Cái thân thể thối tha này!
Sợ đau, cô nhắm tịt mắt, thì bên tai vang lên tiếng rên khe khẽ: “Ưm…”
Hoa Miên nhận ra mình không rơi xuống đất mà được Trầm Tuyết Tễ ôm lấy.
“Đau…” Cô lẩm bẩm, vai hơi ê ẩm, còn lại không sao.
Cô nhanh chóng bật đèn ngủ, nhìn xuống...
Trầm Tuyết Tễ đang nôn máu!
Nôn máu!
Chết rồi! Cô đè người ta gãy gan nát ruột luôn rồi hả?
Hoa Miên run run kiểm tra hơi thở, may mà người anh vẫn còn ấm, thở bình thường. Cô thở phào nhẹ nhõm.
Cố rút khỏi vòng tay anh, thở mấy hơi cho đỡ choáng.
“Đồ điên! Nửa đêm không ngủ canh cửa tôi làm gì? Té cũng đáng đời!” Cô tức giận chửi, rồi vòng qua người anh chạy đi gọi bác sĩ.
Khi cô dẫn bác sĩ cùng Úc Cẩn, Sở Phù Phong đến cửa phòng, cả nhóm đồng loạt sửng sốt nhìn Trầm Tuyết Tễ bất tỉnh trên sàn.
Mọi ánh mắt oán trách như không thể tin nổi đổ dồn về phía cô.
Hoa Miên trợn mắt: “Nhìn tôi làm gì? Anh ta tự té đấy chứ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)