“Chát!”
Hoa Miên ngẩn người, cúi xuống nhìn bàn tay rát bỏng như lửa đốt.
Cái gì thế này? Đây… là tay mình sao?
Ngẩng lên, trước mặt cô là một người đàn ông đang quỳ thẳng lưng, đầu cúi thấp, làn da trắng nõn như ngọc, trên má trái in rõ dấu bàn tay đỏ hồng, chính là một cái bạt tai.
Cô… vừa tát người ta thật rồi?
Hoa Miên hoảng hốt bật dậy theo phản xạ, động tác quá nhanh khiến chính cô cũng không kịp trở tay, mắt tối sầm lại rồi ngã nhào về phía trước.
Chưa kịp kêu “cứu tôi với”…
Rầm!
Cô đập mạnh người xuống nền gỗ cứng như đá, rồi… hoàn toàn mất đi ý thức.
Chẳng lẽ cô… thật sự sắp chết?
Sở Phù Phong đạp tung cánh cửa lớn, toàn thân tỏa ra ngọn lửa giận dữ: “Lại xảy ra chuyện gì nữa thế?”
Trầm Tuyết Tễ cố nén khó chịu, cúi người bắt mạch cho cô. Mạch yếu đến mức gần như không thể bắt được, với thính giác nhạy bén của thú nhân, anh còn nhận ra hơi thở cô ngày càng yếu dần.
Úc Cẩn, vốn luôn điềm tĩnh và dịu dàng, lần này giọng trầm hẳn: “Cô ta không thể chết ở đây.”
Trì Thụy như muốn lao vào, háo hức đề nghị: “Vậy cứ ném ra ngoài đi chứ sao?”
Úc Cẩn gạt tay: “Đừng tùy tiện. Gọi bác sĩ đến ngay.”
Anh bước lên, bế bổng Hoa Miên như xách một chú mèo nhỏ, rồi nhẹ nhàng đặt cô lên chiếc giường lớn lộng lẫy, đệm nhung mềm mại như có thể nuốt trọn cả người.
Yến An rụt rè hỏi: “Chắc chắn… không thể để cô ta chết chứ?”
Trầm Tuyết Tễ lạnh lùng đáp gọn: “Không thể.”
Trong khi đó, Hoa Miên hoàn toàn không biết bên ngoài đang náo loạn thế nào. Cô chỉ cảm thấy như đang xem một bộ phim tua nhanh, lướt qua toàn bộ ký ức từ nhỏ đến lớn của “nguyên chủ” - thân xác mà cô đang mượn tạm.
Giờ thì có hai tin:
Tin tốt: Cô xuyên vào trong sách.
Tin xấu: Quyển tiểu thuyết này cô từng đọc hết rồi. Và cô xuyên vào đúng vai ác nữ bị phản diện nhốt lại, hành hạ đến chết đi sống lại.
Một yêu tinh mê hoặc như cô, vốn chỉ biết chăm chút sắc đẹp và nghiền ngẫm tiểu thuyết, cả đời chỉ có một sở thích duy nhất là đọc truyện. Vậy mà chính sở thích ấy lại khiến cô xuyên vào truyện mà còn là một nhân vật yếu ớt, độc ác, số phận khốn khổ đến mức… muốn khóc!
Đúng là trời sập!
Không ai hiểu nổi nỗi tuyệt vọng trong lòng Hoa Miên lúc này.
“Cô Hoa Miên vốn thể trạng yếu, tốt nhất đừng để cô ấy bị kích động mạnh.”
Bác sĩ nói xong, liếc nhanh sang má trái của Trầm Tuyết Tễ - nơi vẫn còn in dấu tay đỏ hồng, lưỡng lự một lúc rồi thôi không nói thêm.
“Chăm sóc thật tốt là được.”
Nói xong, bác sĩ vội vàng rút lui, như sợ vạ lây.
Sở Phù Phong nhìn theo, phì một tiếng khinh bỉ: “Sao không ngất luôn thành người thực vật cho rồi?”
Vừa lúc đó, Hoa Miên vừa mới tỉnh lại, nghe thấy câu nói đó.
Chết tiệt! Trời thật muốn diệt tôi!
Cô thầm thở dài trong lòng, quyết định nhắm mắt ngủ tiếp, mơ màng mong được chết đói cho xong, để hồn vía có thể trở về thế giới cũ, làm yêu tinh sống cuộc đời nhàn tản!
Thế nhưng lần tỉnh tiếp theo, cô vẫn thấy trần màn lộng lẫy ấy, trong khi bụng réo ầm ĩ như trống trận.
Đói thế này mà chết thì thật xấu hổ... Không được! Dù có chết cũng phải chết no, tuyệt đối không thể làm quỷ đói!
Sau một hồi tự thuyết phục bản thân, Hoa Miên lồm cồm ngồi dậy.
Nhưng vừa mới ngồi dậy, đầu óc quay cuồng, toàn thân như bị rút cạn sinh lực. May mà có người kịp thời đỡ lấy cô.
“Cảm… ơn…”
Cô chưa nói hết câu, đã thấy một khuôn mặt ôn nhu như ngọc hiện ra trước mắt.
“Phu nhân, cẩn thận.”
Giọng nói trầm ấm, dịu dàng như nước xuân.
Hoa Miên định từ chối, thì ánh mắt anh thoáng liếc qua, lộ rõ vẻ khinh bỉ sâu sắc.
Tim cô bỗng lạnh ngắt.
À… đây là một trong những “ông chồng thú nhân trên danh nghĩa” của cô - Úc Cẩn.
Công tử con nhà danh giá, việc bị ép ghép đôi với một “ác nữ” như cô chính là nỗi nhục lớn nhất đời anh ta.
Hoa Miên mím môi, mặt dần lạnh lùng lại.
“Ừm, buông ra đi.”
Úc Cẩn hơi sững người, ánh mắt sâu thẳm bắt đầu dò xét cô kỹ hơn…
Hoa Miên khẽ cảm thấy tim mình nhảy vội một nhịp, vội nhớ lại khẩu khí thường ngày của “nguyên chủ”, liền hất mí mắt, giọng lạnh lùng: “Nghe không hiểu tiếng người à?”
Úc Cẩn cụp mắt xuống, rút tay đỡ lưng cô về bên mình.
“Vâng.”
“Tôi muốn ăn cơm.” Hoa Miên tiếp tục ra lệnh.
“Đã chuẩn bị sẵn rồi. Xin phu nhân cho phép tôi hầu hạ đứng dậy.”
Cô còn chưa kịp phản ứng, Úc Cẩn đã quỳ xuống bên giường, hai gối mở ra ngay ngắn, cúi đầu thật cung kính, hai tay nâng lên một đôi dép bông mềm mại.
Nhìn đỉnh đầu của Úc Cẩn, Hoa Miên chỉ muốn thầm hét trong lòng: Cái bà ác nữ này sống “sướng” vậy á?
Chồng đẹp trai như tranh vẽ thế này, mà chỉ biết suốt ngày nghĩ cách đánh đập, hành hạ cho đã giận? Thật phí của trời!
Dù trong lòng lẩm bẩm chê bai, nhưng Hoa Miên vẫn ngoan ngoãn để cho người ta hầu hạ, xỏ dép như “bản gốc” từng làm.
Cô không dám hành xử khác biệt quá, sợ người ta nghi ngờ, lúc đó mới thật sự toi đời.
Xong rồi, cô dứt khoát đuổi hết mấy người kia ra ngoài, bước vào phòng tắm, chuẩn bị soi kỹ xem thân hình mình giờ ra sao.
Trong gương là một người phụ nữ tóc đen môi đỏ, đường nét gương mặt sắc sảo, đôi mắt mê hoặc, làn da trắng như tuyết, thân hình hoàn hảo như bức tượng – thêm một chút thì mũm mĩm, bớt đi thì gầy guộc, vừa vặn đẹp đến khó tin.
Hoa Miên tròn mắt, áp sát gương: “Đây… là tôi sao?”
Cô ôm lấy mặt, cảm giác như đang mơ.
Tôi đẹp vậy thật á?
Là một yêu tinh mê hoặc, yêu cái đẹp như sinh mạng. Cô đúng là vui như Tết khi có được khuôn mặt thế này.
Chỉ riêng nhan sắc đỉnh cao thế kia đã đủ khiến cô quên đi nửa phần oán hận về chuyện xuyên sách!
Tắm xong, Hoa Miên khoác lên bộ váy dài đỏ rực chói mắt, vừa bước xuống lầu thì đã đụng phải hàng loạt ánh mắt sững sờ.
Trì Thụy liếc qua Trầm Tuyết Tễ, thấy hắn cúi đầu không biểu cảm, lại quay sang Úc Cẩn - người đang khẽ cau mày.
Sở Phù Phong trợn tròn mắt như nhìn thấy ma quỷ.
Yến An mặc tạp dề xám đứng bên cạnh, tay nắm chặt vạt áo, mặt căng thẳng như sắp vỡ tung.
Hoa Miên thầm nghĩ: họ sốc cũng phải thôi.
“Nguyên chủ” tuy thích màu đỏ, nhưng chưa từng mặc váy đỏ bao giờ. Hôm nay cô mặc bộ váy này chỉ để thử xem phản ứng của mấy ông chồng khi cô “đổi gu” thế nào.
“Phu nhân, xin mời dùng bữa.”
Năm người bỗng đồng loạt quỳ rạp bên bàn ăn, giọng đồng thanh vang lên như tiếng robot.
Hoa Miên suýt vấp chân, trong lòng hét thầm:
Cái gì thế này? Bị bệnh hả? Đây là kiểu nghi thức ăn cơm gì vậy trời!
“Đứng dậy đi!”
Cô thật sự không chịu nổi cảnh bị bao quanh bởi năm ông chồng quỳ rạp nhìn mình ăn như vậy. Áp lực tiêu hóa quá lớn!
Mấy người liếc nhau, Trầm Tuyết Tễ với ánh mắt sắc bén là người đầu tiên đứng lên, bốn người còn lại cũng nhanh chóng đứng theo.
Trầm Tuyết Tễ tưởng mình sẽ bị mắng, nhưng khi nhìn lại, Hoa Miên chỉ yên lặng ăn uống, chẳng thèm đoái hoài đến họ.
Trì Thụy dùng ánh mắt ra hiệu: Gì thế này?
Cả đám đều lộ vẻ ngơ ngác, chỉ riêng Yến An mặt tái mét, mắt căng dán chặt vào chiếc đũa của Hoa Miên, như sợ cô ăn không vừa ý là sẽ bị ăn đòn.
Nhưng bữa cơm ấy… lại trôi qua trong yên bình kỳ lạ. Không ai bị đánh. Không ai bị mắng mỏ. Cũng chẳng có giọt nước mắt nào rơi.
Trầm Tuyết Tễ và Úc Cẩn nhìn nhau. Ánh mắt cả hai đều là… tuyệt vọng.
“Chó không sủa mới là chó cắn người” cô im lặng thế này, chắc đang ủ mưu bùng nổ một trận lớn!
Sở Phù Phong nắm chặt tay.
Chỉ có hai tên “đơn giản” là Trì Thụy và Yến An không giấu nổi vẻ mừng rỡ.
Trên bàn có đến hai mươi món, Hoa Miên mỗi món gắp một đũa, phải công nhận ngon thật! Nhưng thể trạng thân xác này thì yếu như Lâm muội muội ở thời hiện đại, ăn thêm một miếng đã thấy quá tải.
Rất nhiều đồ ăn thừa.
Theo ký ức của “nguyên chủ”, mấy ông chồng này không được phép ăn chung thức ăn với cô. Nếu ai dám ăn đồ giống cô, nhẹ thì bị tát, nặng thì bị làm nhục, hoặc thậm chí bị đánh vô lý.
Hoa Miên nhìn đống thức ăn dư thừa mà thấy thương. Vừa đặt đũa xuống, đã thấy mấy gương mặt căng như dây đàn nhìn chằm chằm cô.
À đúng rồi… cô vẫn chưa “tra tấn” ai cái gì hết…
Đứa nhỏ tuổi nhất là Yến An, tay vẫn nắm chặt vạt tạp dề, mắt nâu mở to, căng thẳng, lo lắng chẳng khác gì con nai nhỏ đang chờ bị xẻ thịt.
Trong truyện, cô nhớ rõ nguyên chủ mỗi bữa ăn phải có đủ hai mươi món, trong khi năm ông chồng chỉ được ăn cơm nguội rau héo.
Cô nhíu mày, sau một hồi im lặng, cuối cùng mở miệng: “Mấy người ăn hết đống này cho tôi. Một miếng cũng không được chừa lại.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)