Vân Sênh không hề lùi bước, trái lại còn dùng bàn tay kia vụng về nhưng kiên định ôm lấy khuôn mặt anh.
Sau đó, dưới ánh nhìn của đôi mắt đang mở to, chứa đầy cơn bão kinh ngạc, cô liều mạng, lần nữa nhắm thẳng vào đôi môi hơi lành lạnh ấy mà hôn tới tấp!
"Ư..."
Cảm giác tê dại lạ lẫm cùng với luồng sức mạnh mạnh mẽ hơn tràn đến ào ạt, tinh thần đồ cảnh của Vân Sênh tham lam hấp thụ nguồn năng lượng thuần khiết này, cảm giác thoải mái đến mức cô suýt nữa thì khẽ thốt lên thành tiếng.
Cô lóng ngóng đòi hỏi nụ hôn, chẳng có chút kỹ thuật nào, tất cả chỉ dựa vào bản năng, chỉ muốn được ở gần hơn, hấp thụ nhiều hơn nữa.
Người đàn ông bị cô "tập kích" bất ngờ cứng đờ người như khúc gỗ, lực tay kìm giữ cổ tay cô đau điếng, hơi thở anh đột nhiên trở nên dồn dập, hỗn loạn.
"Ư... Bạo gan!"
Một tiếng gầm gừ đè nén sự tức giận cùng nỗi xao động sâu xa hơn thoát ra từ giữa kẽ răng đang dính chặt lấy nhau.
Giây tiếp theo, cô bị anh đẩy mạnh ra!
Vân Sênh loạng choạng lùi lại phía sau.
Làn sương mù vì hành động kịch liệt này mà cuộn trào rồi tan biến trong chớp mắt, cô ngay lập tức nhìn rõ gương mặt của người đàn ông.
Đôi chân mày lạnh lùng, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng vốn mím chặt giờ vì ma sát mà nhuốm màu đỏ thắm khác lạ.
Đôi mắt vốn luôn sắc bén ấy lúc này đang khóa chặt lấy cô, bên trong cuộn trào sự kinh ngạc, lửa giận, thăm dò, và một tia tối tăm thâm trầm sau khi bị khuấy động hoàn toàn.
Là Bạch Diệp!
Chiến thần Tinh Minh!
Vị hôn phu của Lâm Nguyệt Dao!
"Á!"
Nỗi kinh hãi cùng sự xấu hổ tột cùng bùng nổ, Vân Sênh hét lên một tiếng rồi bật dậy khỏi ghế sofa trong khoang khách của phi thuyền, tim đập thình thịch như đánh trống, mồ hôi lạnh thấm ướt cả mái tóc trước trán.
Cô lại dám ở trong mơ mà... Cưỡng hôn Bạch Diệp - vị tướng quân lạnh lùng uy nghiêm kia?
"Trời ơi..."
Vân Sênh ôm lấy khuôn mặt đang nóng ran, sự xấu hổ cùng cảm giác hoang đường như muốn đổ sụp nhấn chìm cô.
Nhưng giây tiếp theo, bản năng sinh tồn lập tức đè bẹp những cảm xúc hỗn loạn đó xuống.
Giấc mơ... Sức mạnh!
Lần trước tỉnh dậy sau giấc mơ kiểu đó, cô đã nhận được một màn chắn tinh thần tạm thời.
Vậy lần này thì sao...
Vân Sênh đột ngột buông tay, nín thở, thử điều động luồng sức mạnh xa lạ, dường như không thuộc về mình bên trong cơ thể.
Ù!
Một màn chắn bán trong suốt tỏa ánh sáng trắng thuần khiết, bất ngờ ngưng tụ thành hình ngay trước lòng bàn tay cô!
Tuy vẫn còn yếu ớt, chỉ duy trì được chưa đầy năm giây đã tan biến, nhưng luồng khí thuần khiết thuộc về Bạch Hổ Thánh Quang đang lưu chuyển trên màn chắn kia lại vô cùng rõ ràng.
Là thật!
Cô thực sự có thể thông qua những giấc mơ hoang đường đó, "mượn" được sức mạnh từ những Lính gác hùng mạnh kia!
Nhận thức này khiến tim Vân Sênh đập càng nhanh hơn.
Mặc dù phương thức này thật sự khiến người ta khó lòng nói ra, nhưng… Nếu đây là cơ hội duy nhất để cô nhanh chóng có được sức mạnh và thay đổi vận mệnh trong thế giới này...
Cô nắm chặt những ngón tay đang run rẩy.
Vậy thì, dù có mơ thấy ai, dù phải dùng cách gì đi nữa... cô cũng nhất định phải nắm lấy!
Cùng lúc đó, tại phòng nghỉ chỉ huy bên cạnh đài chỉ huy.
Bạch Diệp đột ngột bừng tỉnh, ngồi thẳng người dậy, hơi thở mang theo nhịp điệu dồn dập bất thường.
Anh giơ tay, ngón cái miết mạnh qua môi dưới, nơi đó dường như vẫn còn lưu lại cảm giác ấm nóng kỳ lạ trong mơ.
Điều không thể tin nổi hơn nữa là, cơn đau đầu đã hành hạ anh bấy lâu nay như một căn bệnh nan y, lúc này lại thuyên giảm đáng kể...
Bạch Diệp lập tức chìm vào nội quan, trong tinh thần đồ cảnh, tại những vết nứt chằng chịt như mạng nhện, thực sự có một điểm nhỏ đến mức khó tin, nay đã xuất hiện dấu hiệu gần như được hàn gắn.
Đây là điều mà ngay cả Dẫn đường cấp S cũng không thể làm được.
Ánh mắt Bạch Diệp trầm xuống như đầm nước lạnh, cơn bão đang ngưng tụ bên trong.
Anh nhất định phải tìm ra cô!
Ba ngày sau, phi thuyền hạ cánh êm đẹp tại sân bay vũ trụ số một của Thủ Đô Tinh.
Cửa khoang mở ra, Bạch Diệp bước xuống thang lên xuống đầu tiên.
Vân Sênh bước theo sau, bàn chân vừa chạm xuống mặt đất Thủ Đô Tinh thì thấy Bạch Diệp đột nhiên quay người lại.
Ánh mắt anh rơi thẳng xuống gương mặt Vân Sênh, sắc bén như thể muốn mổ xẻ cô ra để nhìn thấu tận tâm can.
Tim Vân Sênh lỡ một nhịp.
Cô có thể cảm nhận được, kể từ sau "giấc mơ" lần đó, ánh mắt Bạch Diệp nhìn cô đã thêm phần thăm dò khó tả. Tuy vẫn chẳng có chút độ ấm nào, nhưng sự soi xét đó luôn khiến sống lưng cô lạnh toát.
Anh không phải... Nhận ra người trong mơ là cô đấy chứ?
Vân Sênh căng thẳng đến mức tay chân lóng ngóng, vô thức cúi đầu, ngón tay xoắn chặt lấy vạt áo, không dám đối diện với anh.
Bạch Diệp nhìn bộ dạng thu mình rụt rè này của cô, đôi mày nhíu chặt.
Người phụ nữ trong mơ tuy gương mặt mờ ảo, nhưng khí thế bạo dạn chủ động kia, so với cô gái trước mắt ngay cả ngẩng đầu cũng không dám, thực sự khác xa một trời một vực.
Một kẻ bình thường thức tỉnh thất bại, phải chật vật sống sót trong khu ổ chuột, làm sao có khả năng sở hữu sức mạnh có thể chạm đến và chữa lành tinh thần đồ cảnh của anh?
"Phó quan."
Bạch Diệp dời ánh mắt, giọng nói trở lại vẻ cứng rắn thường ngày.
"Rõ, tướng quân!"
Một sĩ quan trẻ tuổi mặc quân phục chỉnh tề lập tức bước lên.
"Cậu đưa cô ấy đến Lâm gia, đích thân giao cho ông Lâm và bà Lâm."
"Rõ!"
May mắn thay, anh có vẻ không liên kết cô với người phụ nữ "to gan lớn mật" trong mơ kia.
"Cô Vân Sênh, mời đi theo tôi, xe bay đã chuẩn bị sẵn rồi."
Phó quan bước tới, thái độ lịch sự nhưng xa cách.
Vân Sênh gật đầu, lặng lẽ đi theo.
Xe bay lướt đi êm ái, tiến vào trang viên Lâm gia.
Các đường nét kiến trúc của trang viên vừa hiện đại tối giản, nhưng chi tiết lại kết hợp các yếu tố truyền thống, nơi nào cũng toát lên cảm giác công nghệ cùng gu thẩm mỹ cao cấp.
Vân Sênh được đưa đến phòng khách chính.
Bên ngoài cửa sổ sát đất khổng lồ là khu vườn được tỉa tót công phu, ánh sáng trong phòng sáng sủa và dịu nhẹ.
Cô đứng đó đầy lúng túng, bộ quần áo cũ kỹ đã giặt đến bạc màu trên người cô hoàn toàn lạc lõng giữa những món đồ nội thất xa hoa xung quanh.
Tiếng bước chân từ hành lang truyền đến, bà Lâm - Tô Uyển xuất hiện ở cửa phòng khách.
Bà mặc bộ đồ mặc nhà màu xám nhạt với đường cắt may tinh tế, mái tóc búi gọn gàng sau đầu, khoảnh khắc nhìn thấy Vân Sênh, bước chân bà rõ ràng nhanh hơn hai nhịp, nhưng lại dừng lại ở khoảng cách ba bước chân.
"Trên đường đi mệt lắm phải không? Ngồi xuống trước đi."
Giọng nói của Tô Uyển ôn hòa hơn thường ngày một chút, bà ra hiệu cho Vân Sênh ngồi xuống sofa, rồi lại đẩy những đĩa bánh điểm tâm tinh xảo đã chuẩn bị sẵn trên bàn trà về phía cô.
"Đây là loại bánh mà đầu bếp trong nhà làm ngon nhất, con... Ăn thử xem."
Vân Sênh lúng túng ngồi đó, không hề động vào những chiếc bánh nhìn có vẻ đắt tiền kia.
Cô thực sự không biết phải đối mặt với bà Lâm này như thế nào.
Trong cốt truyện gốc, ban đầu bà Lâm cũng từng cảm thấy áy náy và xót xa cho nguyên chủ, cũng từng thử bù đắp.
Nhưng sau đó nguyên chủ nhiều lần cư xử thất thố tại những dịp quan trọng, lại trở thành trò cười trong giới vì "thức tỉnh thất bại".
Cộng thêm việc cả hai không thể xây dựng được sợi dây tình cảm mẹ con thực sự, phần tình cảm vốn dĩ đã chẳng sâu đậm đó dần dần bị mài mòn sau những thất vọng và lúng túng nối tiếp nhau.
Tô Uyển thấy cô không động đậy, lại nhẹ giọng hỏi thêm một câu:
"Không thích ăn những món này sao? Con muốn ăn gì, ta sẽ bảo người chuẩn bị lại."
"Không cần đâu ạ, con cảm ơn..."
Vân Sênh vừa mới mở miệng, lời còn chưa dứt, từ lối vào phòng khách đã vang lên tiếng cười nói rôm rả.
"Chị Nguyệt Dao, phần trình diễn sơ đồ dẫn đường tinh thần hồi chiều của chị đỉnh thật đấy! Bạn học của em ai cũng nói là nhìn mà ngẩn cả người ra!"
"Chỉ được cái miệng ngọt thôi, cũng chỉ là thao tác cơ bản mà thôi."
Lâm Nguyệt Dao và em trai Lâm Hạo sóng vai nhau đi vào.
Lâm Nguyệt Dao mặc một chiếc váy liền thân màu be nhạt đầy dịu dàng, trên mặt là nụ cười đoan trang, còn Lâm Hạo thì mặt đầy vẻ sùng bái đi bên cạnh cô ta.
Hai người vừa cười nói vừa bước vào phòng khách, Lâm Hạo vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt quét đến bóng hình xa lạ đang ngồi cạnh mẹ mình, nụ cười trên mặt lập tức biến mất, đôi mày chán ghét nhíu chặt lại.
"Cô ta là ai?"
Lâm Hạo chỉ vào Vân Sênh, giọng điệu chẳng chút khách khí.
“Trong nhà từ khi nào lại nuôi thêm ăn mày thế này? Ăn mặc kiểu gì mà cũng xứng để bước vào phòng khách nhà chúng ta à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
