Vân Sênh ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng, Bạch Hổ đã vươn cái lưỡi thô ráp, ấm áp, khẽ liếm vết máu dính trên mu bàn tay cô.
Sau đó, cả con hổ như bị ai nhấn vào một nút công tắc nào đó, cái đuôi không tự chủ được mà ngoáy tít một cách điên cuồng, thậm chí còn phát ra những tiếng gừ gừ đầy khoan khoái.
"..." Biểu cảm của người đàn ông hoàn toàn cứng đờ.
Thuộc hạ phía sau cũng đầy vẻ kinh ngạc, đây vẫn là con Bạch Hổ Thánh Quang cao ngạo đến mức ngay cả Dẫn đường cấp S cũng không thèm để mắt tới mà họ từng biết sao?!
"Tướng... Tướng quân... Bạch Hổ nó..."
Bạch Diệp hít sâu một hơi, ép bản thân dời ánh mắt khỏi tinh thần thể đang "phản bội" mình đó, rồi đặt lại lên gương mặt của cô gái trông vừa nhếch nhác lại vừa khó che giấu nét diễm lệ trước mắt.
"Vân Sênh?"
Lòng Vân Sênh nảy lên một nhịp.
Sao anh lại biết tên cô?
Ánh mắt Bạch Diệp quét qua vết thương trên thái dương và chiếc quần ngủ dính máu của cô, đôi mày nhíu chặt hơn.
"Tôi nhận ủy thác của Lâm gia ở Thủ Đô Tinh, đến đón cô về."
Vân Sênh ngẩn ra, lập tức hiểu ngay, thì ra cốt truyện đã đi đến đoạn này.
Tại buổi xét nghiệm gen trong lễ trưởng thành của Lâm Nguyệt Dao, người ta phát hiện cô ta không hề có quan hệ huyết thống với Lâm gia, còn tiểu thư thực sự của Lâm gia lại chính là cô, người đang ở khu tinh cầu thứ tám.
Thế là họ đã tìm đến Bạch Diệp, vị hôn phu của Lâm Nguyệt Dao, người vừa hay đang chuẩn bị đi thực hiện nhiệm vụ ở khu tinh cầu thứ tám, nhờ anh đưa cô về.
Kể từ đó, vận mệnh bi thảm của nữ phụ chính thức bắt đầu.
Nhưng giờ đây, khi đã nắm rõ mạch truyện, cô sẽ không để họ dễ dàng biến mình thành vật đối chiếu làm nền cho nữ chính nữa.
Vân Sênh theo Bạch Diệp lên phi thuyền, được sắp xếp ở một khoang khách đơn giản.
Con Bạch Hổ kia, chẳng biết từ lúc nào đã lẻn vào, chiếm trọn chiếc ghế sofa rộng rãi duy nhất trong phòng.
Cái đuôi đầy lông lá cứ thế đung đưa quét qua quét lại trên sàn.
Vân Sênh vừa bất lực, lại vừa thấy buồn cười.
Con thú lớn này, thậm chí còn khó chiều hơn cả chủ nhân của nó.
Đúng lúc này, cửa khoang trượt ra, Bạch Diệp bước vào.
Vừa nhìn đã thấy ngay con Bạch Hổ trên sofa, anh trầm giọng gọi: "Trở về."
Bạch Hổ hé mắt nhìn ra từ sau tấm đệm, lười biếng liếc anh một cái rồi lại vùi đầu sâu hơn, bộ dạng rõ ràng là "tôi không đi đấy".
Bạch Diệp nhíu mày, tiến thẳng đến trước mặt, định vươn tay cưỡng chế thu hồi tinh thần thể "không biết nghe lời" này trở về tinh thần đồ cảnh.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc đầu ngón tay anh sắp chạm vào Bạch Hổ, nó nhanh nhẹn xoay người, thân hình to lớn ngược lại càng áp sát chặt hơn vào người Vân Sênh đang ngồi cạnh đó.
Nó cúi đầu, hơi thở ấm nóng phả vào cổ tay đã được băng bó của cô, chiếc mũi lạnh buốt dụi dụi lấy mép băng gạc một cách nịnh nọt, thậm chí còn vươn lưỡi ra, liếm nhẹ một cái.
Cái tư thế vừa cẩn trọng lại vừa đầy quyến luyến ấy, khác hẳn với vẻ cao ngạo uy nghiêm thường ngày.
Vân Sênh sững sờ, cảm giác ẩm ướt ấm áp nơi cổ tay khiến cô có chút lúng túng.
Tay Bạch Diệp cứng đờ giữa không trung, vẻ ngỡ ngàng trên mặt gần như không thể che giấu.
Anh quá hiểu tinh thần thể của mình.
Nó cao ngạo và kén chọn, ngay cả với Dẫn đường cấp S như Lâm Nguyệt Dao cũng chỉ giữ thái độ lịch sự xã giao cơ bản, chưa từng gần gũi như vậy bao giờ.
Thế nhưng lúc này, nó lại thể hiện sự phụ thuộc gần như nịnh hót đối với một người bình thường thức tỉnh thất bại như cô?
Ánh mắt Bạch Diệp đột ngột chuyển sang Vân Sênh, cái nhìn soi xét trở nên sắc bén và thâm trầm, như thể muốn mổ xẻ cô từ trong ra ngoài.
"Cô..."
Giọng anh trầm thấp, đầy vẻ thăm dò và phức tạp.
"Cô đã làm gì nó?"
Vân Sênh bị câu hỏi bất ngờ này làm cho ngẩn người.
Cô làm gì?
Cô làm gì đâu cơ chứ!
Từ lúc con Bạch Hổ này vô duyên vô cớ bám lấy cô, cô luôn ở thế bị động.
"Tôi, tôi không có... Là tự nó..."
Vân Sênh chưa nói xong, Bạch Hổ dường như cảm nhận được sự "không thân thiện" của chủ nhân dành cho cô, liền phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ cảnh báo trong cổ họng.
Cử chỉ này khiến sự kinh ngạc trong mắt Bạch Diệp càng đậm hơn.
Tinh thần thể của anh, không chỉ gần gũi cô, mà thậm chí... Còn đang cố gắng bảo vệ cô?
Bạch Diệp bước lên một bước, áp lực vô hình theo đó ập đến.
"Trên người cô, có thứ gì đặc biệt sao?"
Vân Sênh ngước mắt lên, trên mặt khéo léo hiện ra vẻ mờ mịt cùng chút hoảng sợ vì bị xúc phạm:
"Thứ đặc biệt? Tướng quân, tôi không hiểu ý anh..."
Cô đưa cổ tay về phía trước, trên băng gạc vẫn còn lốm đốm vết máu.
"Nếu nhất định phải nói là đặc biệt, thì chắc là đặc biệt xui xẻo thôi. Vừa thoát được một kiếp, thì giờ đây..."
Cô cắn cắn môi, không nói tiếp, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng: giờ lại bị anh và tinh thần thể bất thường của anh giám sát thẩm vấn.
Bạch Diệp nhìn hàng mi run rẩy và ánh mắt cụp xuống của cô, nỗi bất an và sự yếu đuối kia dường như không phải giả vờ.
Có lẽ... Thực sự chỉ là một sự cố?
Bạch Diệp tạm thời gạt bỏ những nghi ngờ đang cuộn trào trong lòng: "Xem ra hôm nay nó không nghe lời lắm."
Nói xong, ánh mắt anh ngưng tụ, một luồng sóng xung lực tinh thần không thể kháng cự bao trùm lấy tinh thần thể đang nhất quyết không chịu rời đi kia.
Bạch Hổ phát ra một tiếng gầm gừ cam chịu, thân hình to lớn bắt đầu trở nên mờ ảo, trong suốt, cuối cùng hóa thành vô số điểm sáng, bị Bạch Diệp cưỡng ép thu hồi vào tinh thần đồ cảnh.
"Nghỉ ngơi cho tốt."
Bạch Diệp nhìn Vân Sênh lần cuối, ánh mắt vẫn thâm sâu khó lường.
"Trước khi đến nơi, sẽ không ai làm phiền cô đâu."
Dứt lời, anh quay người rời khỏi khoang khách.
Cánh cửa khép lại, Vân Sênh mới cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Vừa rồi dù Bạch Diệp không truy hỏi thêm, nhưng vẻ dò xét trong mắt anh vẫn chưa hề biến mất.
Vấn đề quay lại vạch xuất phát, tại sao con Bạch Hổ kia và tinh thần thể của người đàn ông tóc xám đó lại đều thể hiện sự quan tâm và gần gũi quá mức đối với cô?
Cô nâng cổ tay lên ngửi thử, ngoài mùi thuốc và chút mùi máu nhàn nhạt, chẳng có gì đặc biệt cả.
Lẽ nào mùi này chỉ có tinh thần thể mới ngửi được?
Nếu lần trước không phải ngẫu nhiên, thì kiểu "giấc mộng" đặc biệt này chính là con đường duy nhất để cô có được sức mạnh...
Vân Sênh thận trọng tiến về phía trước, càng lại gần, sức hút từ sâu trong linh hồn lại càng mãnh liệt.
Nín thở, cô đi đến sau lưng anh, run rẩy vươn tay ra.
Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào, một bàn tay nóng rực đầy lực đạo bất ngờ chộp lấy cổ tay cô!
"!"
Vân Sênh kinh hãi thốt lên, cả người bị lực đạo đó kéo mạnh về phía trước, va sầm vào một lồng ngực cứng rắn, nóng hổi.
Tệ hơn là, vì cú va chạm này, môi cô trước hết va vào cằm anh, sau đó theo quán tính lại lướt nhẹ qua đôi môi mỏng đang mím chặt kia.
"Ư!"
Cả hai cùng chấn động.
Khoảnh khắc đôi môi chạm nhau, một nguồn sức mạnh ấm áp, thuần khiết và hùng hậu như dòng thác lũ vỡ đê, men theo điểm tiếp xúc nhỏ nhoi đó ồ ạt rót vào tinh thần đồ cảnh đang khô cạn và yếu ớt của cô!
Cảm giác sung sướng và thỏa mãn không sao diễn tả được tức thì bao trùm lấy Vân Sênh!
Phỏng đoán đã được xác thực, niềm hạnh phúc tột độ lấn át cả nỗi sợ hãi.
Tranh thủ lúc người đàn ông dường như đang đờ người ra vì sự tiếp xúc bất ngờ này, Vân Sênh đã thực hiện một hành động khiến chính cô cũng không thể tin nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
