"Lâm Hạo, con im miệng!"
Tô Uyển bị con trai làm cho tối tăm mặt mũi.
"Con cút ngay lên lầu cho mẹ, không có sự cho phép của mẹ thì đừng hòng xuống đây!"
"Dựa vào cái gì mà đuổi con? Người nên cút là cô ta mới đúng!"
Lâm Hạo nói năng không suy nghĩ.
"Chị Nguyệt Dao đã cống hiến cho gia đình chúng ta bao nhiêu, tên chị ấy cũng chỉ có 2% cổ phần Lâm thị. Cô ta đã làm được gì, dựa vào cái gì mà được nhận nhiều thế!"
"Tiểu Hạo, đừng nói nữa."
Lâm Nguyệt Dao vội vàng kéo Lâm Hạo lại, rồi nhẹ giọng khuyên nhủ Tô Uyển:
"Mẹ, đừng giận quá làm hại thân. Tiểu Hạo chỉ vì nóng lòng nên mới ăn nói hồ đồ thôi. Chuyện cổ phần đợi bố về rồi bàn sau cũng chưa muộn."
"Con mệt rồi, lên lầu trước đây."
Vân Sênh không muốn xem bọn họ tranh cãi, để lại một câu rồi quay người đi về phía cầu thang.
"Sênh Sênh..."
Tô Uyển vô thức muốn đuổi theo, nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ.
Nhìn thấy Vân Sênh quay lưng đi không chút do dự, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng, khiến mắt bà cũng cay xè.
Cuối cùng vẫn là... Xa cách rồi.
Trong phòng trên lầu.
Vân Sênh đóng cửa lại, khẽ thở hắt ra một hơi, day day thái dương đang đau nhức.
Ứng phó với những người này còn mệt hơn cả làm trâu làm ngựa cho công ty ở thế giới cũ.
Đúng lúc này, chiếc quang não kiểu cũ, rẻ tiền mà nguyên chủ để lại trên cổ tay cô bỗng rung lên.
Màn hình sáng lên, hiện ra một lời mời kết bạn.
Người gửi: Bạch Diệp.
Ảnh đại diện là một mảng đen tuyền, ở chính giữa phác họa một đường nét cơ giáp màu bạc cực kỳ tối giản.
Vân Sênh nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện và cái tên đó, ngón tay đặt phía trên mà hồi lâu không cử động.
Đồng ý? Rồi sao nữa? Chấp nhận để anh ta tra khảo thêm?
Giải thích tất cả những gì đã xảy ra tại viện nghiên cứu hôm nay?
Cô vẫn chưa nghĩ ra cách để bịa chuyện.
Cuối cùng, đầu ngón tay cô rời đi, không chọn đồng ý, cũng không từ chối, cứ để mặc lời mời đó nằm lặng lẽ trong danh sách thông báo.
Mà lúc này, Bạch Diệp đang đứng trước bản đồ toàn ảnh tại trung tâm chỉ huy của Viện nghiên cứu số 1.
Mớ hỗn độn ở viện nghiên cứu tạm thời đã được dẹp yên, nhưng trong không khí vẫn thoang thoảng mùi khét.
"Tướng quân."
Phó quan bước tới nói nhỏ.
"Đã lục soát trong ngoài ba lần rồi, vẫn không tìm thấy Tư Tẫn. Anh ta không để lại lấy một dấu vết, cứ như bốc hơi khỏi nhân gian vậy."
Bạch Diệp nhìn chằm chằm vào tọa độ xuất hiện cuối cùng của Tư Tẫn, bất ngờ hỏi:
"Còn Vân Sênh thì sao?"
"Cô ấy đã an toàn trở về nhà họ Lâm."
Phó quan trả lời ngay lập tức.
Ánh mắt Bạch Diệp trở nên sắc lạnh.
"Điều động ‘Ảnh Phong’, theo dõi Vân Sênh 24/24. Bất kỳ chi tiết nào chệch khỏi quy chuẩn, dù nhỏ đến đâu, cũng phải báo cáo ngay lập tức."
"Ảnh Phong!" Phó quan bàng hoàng.
Đó là đội ám vệ tinh nhuệ nhất dưới trướng Tướng quân, vậy mà lại dùng để giám sát một
Dẫn đường tàn phế ngay cả tinh thần thể cũng không có sao?!
"Thực thi mệnh lệnh."
"Rõ!"
Bạch Diệp không nói thêm lời nào, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình quang học, truy xuất toàn bộ dữ liệu giám sát của viện nghiên cứu trong 72 giờ qua.
Ánh sáng nhấp nháy trên gương mặt góc cạnh lạnh lùng của anh.
Anh đang truy dấu vết của Tư Tẫn, hàng loạt mảnh ghép tưởng chừng không liên quan được anh trích xuất và so sánh từng cái một.
Thế nhưng, quỹ đạo xâm nhập vốn dĩ phải rõ ràng lại như bị một bàn tay vô hình xóa sạch hoàn toàn.
Không có dấu vết của việc lẻn vào hay rời đi, con người Tư Tẫn cứ như tự dưng xuất hiện rồi tự dưng biến mất.
Bạch Diệp nhíu mày thật chặt, rồi tầm mắt chợt khựng lại ở một khung hình lướt qua.
Đó là một góc giám sát ở đại sảnh viện nghiên cứu, một bóng dáng mảnh mai cẩn thận thò đầu ra từ lối cầu thang, cảnh giác quan sát xung quanh.
Là Vân Sênh.
Cô nhanh chóng rụt đầu lại, vài giây sau, một camera khác ở cửa hông vắng vẻ đã ghi lại được bóng lưng cô lách cửa bỏ trốn.
Động tác dứt khoát, tránh né mọi lối đi chính và đội ngũ tìm kiếm... Cô cũng thật khôn khéo.
Bạch Diệp tắt hết hình ảnh, ánh mắt vô thức lướt qua giao diện liên lạc trên quang não mình.
Lời mời kết bạn gửi cho Vân Sênh vẫn nằm im lìm trong danh sách, trạng thái hiển thị: Chưa xử lý.
Ánh mắt anh trầm xuống, đưa tay cầm lấy chiếc áo khoác quân phục đặt bên cạnh.
"Chuẩn bị xe, tới nhà họ Lâm."
...
Vân Sênh không đồng ý lời mời của Bạch Diệp, cứ để mặc nó nằm cô độc trong danh sách thông báo.
Cô không nghỉ ngơi ngay mà đăng nhập vào Tinh Võng.
Tìm kiếm từ khóa: Tư Tẫn.
Thông tin hiện ra trên màn hình ít hơn cô dự đoán.
Cựu Chiến thần Tinh Minh, Lính gác cấp SSS, một huyền thoại với những chiến công lẫy lừng.
Do từ chối xoa dịu từ Dẫn đường trong thời gian dài, tinh thần đồ cảnh liên tục xấu đi, cuối cùng mất hoàn toàn kiểm soát trong một nhiệm vụ nguy hiểm cao độ ba năm trước.
Trong đó còn xen lẫn những bình luận đầy sợ hãi hoặc căm ghét, gọi anh là "thảm họa hình người", "kẻ hủy diệt không thể kiểm soát", thậm chí có người đề nghị Tinh Minh xuất quân tiêu diệt anh.
Đến đây, Vân Sênh chợt nhớ tới mô tả về kết cục cuối cùng của Tư Tẫn trong nguyên tác.
Nhiều năm sau, Lâm Nguyệt Dao – khi đó đã thăng cấp thành Dẫn đường cấp SS – trong một cuộc khủng hoảng lớn đã từng cảm nhận được từ một tinh vực vốn đã hóa thành khu vực ô nhiễm nặng nề, truyền đến một vụ nổ năng lượng hủy diệt.
Sau khi kiểm tra, nghi vấn đó chính là màn "tự hủy" cuối cùng của Lính gác bóng tối Tư Tẫn, đã xóa sổ lượng lớn vật chất ô nhiễm.
Trớ trêu thay, trong những bài báo chính thống và ký ức của người dân sau đó, khi nhắc đến khu vực đó, họ chỉ biết vui mừng vì "vùng ô nhiễm đã được xóa sổ bất ngờ", chứ không ai khắc ghi một chiến thần từng bảo vệ họ, cuối cùng lại chọn cách bi tráng này để đồng quy vu tận với vùng ô nhiễm.
Anh hùng mạt lộ, mang tiếng xấu.
Vân Sênh tắt màn hình, căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Cô tựa đầu vào đầu giường, nhìn khung cảnh đêm phồn hoa xa lạ ngoài cửa sổ.
Sự kinh hãi và giận dữ ban đầu do bị Tư Tẫn đối xử thô bạo bỗng nhạt đi, dâng lên một cảm xúc phức tạp và nặng nề.
Không chỉ đơn thuần là thương cảm, mà giống như một nỗi buồn bi ai "thấy người gặp nạn mà đau lòng cho giống loài của mình".
"Tư Tẫn..."
Vân Sênh thầm gọi tên anh.
Cộc cộc.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
Bên ngoài truyền đến giọng nói của Lâm Nguyệt Dao.
"Vân Sênh."
Vân Sênh khẽ nhíu mày, đứng dậy đi về phía cửa nhưng không mở ra ngay.
"Có việc gì?"
"Chị có thể vào không? Chị muốn nói chuyện với em về chuyện của Tiểu Hạo...
Thằng bé lúc nãy ăn nói quá bồng bột, em đừng để bụng nhé.
Nó thực ra chỉ là tính khí trẻ con, không có ý xấu đâu, chị thay mặt nó xin lỗi em."
Vân Sênh im lặng hai giây, mở cửa phòng nhưng không có ý định cho Lâm Nguyệt Dao vào.
Cô nhìn Lâm Nguyệt Dao đang nở nụ cười dịu dàng, phong thái không một chút tì vết ngoài cửa, khóe môi khẽ nhếch đầy châm chọc.
"Lâm Hạo là em trai ruột của tôi. Cho dù những lời cậu ta nói hôm nay có làm tổn thương tôi, thì nếu thật sự cần xin lỗi, cũng nên là cậu ta tự đến.
Lâm Nguyệt Dao, cô với tư cách gì mà đòi thay mặt cậu ta xin lỗi?"
Nụ cười trên gương mặt Lâm Nguyệt Dao cứng đờ một lát, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại.
"Là chị suy nghĩ chưa thấu đáo... Chị chỉ là không muốn giữa các em có hiểu lầm thôi, dù sao cũng là một nhà mà."
"Một nhà?"
Vân Sênh khẽ lặp lại, giọng điệu mang theo vẻ châm biếm rõ rệt.
"Cô muốn nói là chuyện này đấy à? Đã là người một nhà, thì cần gì cô phải đích thân tới đóng vai người tốt đi xin lỗi thay cho cậu ta?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)