Vân Sênh thăm dò, bàn tay lại lướt nhẹ trên eo Tư Tẫn.
"Ư..."
Trong cổ họng Tư Tẫn phát ra một tiếng rên khẽ trầm đục.
Ý thức anh vẫn chưa tỉnh táo, nhưng mũi lại vô thức dụi nhẹ vào đỉnh đầu cô, lầm bầm thốt ra hai chữ:
"... Thơm quá."
Ngay giây tiếp theo, eo Vân Sênh bị một lực mạnh mẽ siết chặt, sức mạnh thô bạo nhấn cô sát hơn vào lồng ngực anh.
Cô bị siết đến mức suýt chút nữa không thở nổi.
Trớ trêu thay, cái đầu đầy lông lá dưới chân vẫn cứ ra sức dụi vào bắp chân cô.
Cô cúi đầu nhìn.
Chỉ thấy chú "chó lớn" dưới chân đang dùng đôi mắt màu xanh u tối ướt át nhìn cô.
Thấy cô nhìn xuống, nó thậm chí còn nghiêng đầu làm nũng.
Vân Sênh: "..."
Chết tiệt, cái vẻ đối lập đáng yêu này ai mà chịu cho nổi!
Nếu không phải mạng sống còn nằm trong tay Tư Tẫn, cô thật sự muốn nhào tới vuốt ve cho đã đời.
Ngay lúc cô đang phân tâm, cơ thể Tư Tẫn bỗng chao đảo, cả người như đột nhiên bị rút hết sức lực, sức nặng ngàn cân hoàn toàn đổ ập lên người cô.
Anh... Vậy mà ngủ thiếp đi rồi?
Hay đúng hơn là sau khi bạo tẩu, anh rơi vào trạng thái hư thoát, chìm sâu vào giấc ngủ hôn mê.
Vân Sênh suýt chút nữa bị đè bẹp, cô phải dùng hết sức bình sinh mới chuyển được Tư Tẫn sang bên tường, dựa vào đó mà ngồi xuống.
Cô bật ra xa hai bước, co cẳng chạy biến.
"Ư..."
Chú chó lớn dưới chân chạy vòng quanh bắp chân cô đầy sốt ruột, dùng đầu dụi lấy dụi để, rõ ràng là không muốn cô đi.
Vân Sênh khựng lại, nhìn vẻ đáng thương của nó, cô vội vã ngồi xổm xuống, đưa tay xoa mạnh lên cái đầu đầy lông của nó vài cái.
Cảm giác ấm áp mềm mại, sờ cực kỳ đã tay.
"Ngoan nào cún con."
Cô hạ thấp giọng, như đang dỗ dành trẻ nhỏ.
"Tôi phải chuồn ngay đây. Đợi chủ nhân của cậu tỉnh lại là tôi tiêu đời đấy. Cậu ở đây canh chừng anh ta cho tốt nhé."
Chú chó được vuốt ve đến thoải mái, trong cổ họng phát ra tiếng "gừ gừ", vậy mà nó nằm bò xuống ngay tại chỗ thật.
Chỉ là đôi mắt to tròn vẫn không chớp nhìn theo cô, cái đuôi khẽ quét trên mặt đất.
Tim Vân Sênh gần như tan chảy, nhưng cô không dám nán lại thêm nữa, xoay người chạy ra khỏi phòng cách ly, lao nhanh về phía lối đi ngược hướng với lúc đến.
Dựa vào kinh nghiệm chơi thoát hiểm thực tế trước khi xuyên không cùng khả năng định hướng cực tốt, cộng thêm một chút may mắn, cô nhanh chóng tìm thấy một lối thoát hiểm, men theo cầu thang chạy thẳng lên trên, cuối cùng cũng trở lại tầng mặt đất tương đối sáng sủa.
Vừa thận trọng thò đầu ra định quan sát tình hình đại sảnh, một giọng nói quen thuộc lạnh lùng đã truyền vào tai cô.
"... Phong tỏa mọi lối ra, kiểm tra từng..."
Ánh mắt Bạch Diệp quá sắc bén, tư duy lại nhạy bén, cô căn bản không chịu nổi những câu hỏi tra khảo kỹ lưỡng của anh.
Bây giờ nếu bị anh tìm thấy, chắc chắn sẽ kéo theo vô số nghi ngờ và dò xét.
Tuyệt đối không được để anh phát hiện!
Vân Sênh quyết định ngay lập tức, từ bỏ ý định rời đi từ sảnh chính, quay người chạy ngược lại hướng khác.
Bên trong viện nghiên cứu lúc này vẫn còn chút hỗn loạn, cô tránh những lối đi chính, vòng vèo một lúc thì tìm thấy một cánh cửa hông tương đối vắng vẻ.
Cửa hông có khóa nhận diện danh tính, nhưng hình như vì dư chấn năng lượng trước đó mà nó bị hỏng, cứ chớp tắt ánh đèn đỏ không ổn định.
Cô thử dùng sức đẩy đẩy, cánh cửa vậy mà "cạch" một tiếng, nới lỏng ra một khe hở.
Cô lập tức nghiêng người lách ra ngoài.
Một tiếng sau, Vân Sênh mệt mỏi trở về trước cổng dinh thự chính nhà họ Lâm.
Vừa bước vào hiên nhà, cô đã nghe thấy tiếng Lâm Hạo đầy oán giận từ trong phòng khách vọng ra.
"Mẹ! Mẹ có nói lý lẽ không vậy? Lúc con và chị Nguyệt Dao rời viện nghiên cứu thì vẫn bình yên vô sự, ai mà biết được sau đó lại xảy ra chuyện như vậy! Thế mà cũng đổ lên đầu chúng con sao?"
"Hơn nữa, Vân Sênh lúc đó đi cùng anh Bạch Diệp! Anh Bạch Diệp là ai? Chiến thần Tinh Minh đấy!
Có anh ấy ở cạnh, cô ta còn có thể xảy ra chuyện gì? Mẹ lo lắng như vậy đúng là thừa thãi!"
Tô Uyển trừng mắt nhìn con trai:
"Lâm Hạo, đó là chị gái con! Viện nghiên cứu kích hoạt cảnh báo cấp cao nhất, con không biết tình hình nguy hiểm đến mức nào sao? Các con bỏ mặc con bé ở đó một mình..."
"Chị gái? Con không nhận!"
Lâm Hạo như quả pháo bị châm ngòi, hoàn toàn bùng nổ.
"Cô ta mới về có hai ngày! Chỉ hai ngày thôi đấy! Mẹ vì cô ta mà mắng con bao nhiêu lần rồi?
Trước kia mẹ chưa bao giờ như thế, có phải tại cô ta về nên cái nhà này không còn chỗ cho con nữa rồi không?
Vậy con đi, được chưa! Để cô ta ở cái nhà này một mình đi, dù sao trong mắt mẹ bây giờ chỉ có mỗi cô ta thôi!"
"Con...!"
Tô Uyển bị những lời hỗn láo này của nó làm cho tức đến run người, ngay cả lời cũng không thốt nên nổi.
Đúng lúc này, một giọng nói bình thản không chút gợn sóng đột nhiên xen vào.
"Con về rồi."
Cả ba người cùng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vân Sênh không biết đã đứng lặng lẽ ở lối vào phòng khách từ lúc nào.
Lâm Hạo nhìn thấy cô, giận không chỗ xả, không thèm suy nghĩ mà quát lên:
"Vân Sênh, cô về đúng lúc lắm! Xem cô làm chuyện tốt gì đi, cô vừa về là mẹ tôi đã..."
"Lâm Hạo."
Vân Sênh ngắt lời cậu ấy, giọng nói vẫn rất nhẹ, nhưng mang một sự xuyên thấu kỳ lạ.
"Cậu vừa nói, cái nhà này trước đây rất tốt. Vậy, có thể nói cho tôi biết, mười tám năm qua cậu sống trong cái nhà này như thế nào không?"
Lâm Hạo bị hỏi đến sững người, bản năng muốn khoe khoang cuộc sống sung túc của mình ở nhà họ Lâm, nhưng khi chạm vào đôi mắt quá đỗi bình tĩnh của Vân Sênh, cậu ấy không hiểu sao lại thấy chột dạ, nghẹn họng.
Vân Sênh không đợi cậu ấy trả lời mà nói thẳng:
"Tôi không rõ cậu sống cuộc sống như thế nào. Nhưng tôi có thể nói cho cậu biết, mười tám năm qua của tôi ở khu ổ chuột tinh cầu thứ tám đã trôi qua ra sao."
"Sức khỏe mẹ tôi rất kém, quanh năm nằm liệt giường. Cha là một kẻ nát rượu bài bạc, thứ gì giá trị trong nhà đều bị ông ta nướng sạch.
Từ nhỏ, mọi việc nhà đều một tay tôi làm, nhưng dù vậy, Vân Đại Phú vẫn hở chút là đánh tôi...
Cậu có biết cảm giác tranh giành suất cứu trợ với một đám người vô gia cư là thế nào không?
Cậu có biết đào khoáng ở khu mỏ phế thải nhiễm xạ cao tại tinh cầu thứ tám một ngày kiếm được bao nhiêu tinh tệ không?"
Lâm Hạo nghe thấy những lời này, cơn giận trên mặt đã biến mất từ lâu, chỉ còn lại sự ngượng ngùng khó xử và... Một sự hoảng loạn khó mà che giấu.
Cậu ấy muốn phản bác, muốn nói "đó thì liên quan gì đến tôi", nhưng cổ họng như bị thứ gì chặn đứng.
"Sau khi thức tỉnh thất bại, Vân Đại Phú thấy tôi chẳng còn chút giá trị nào nữa. Ông ta liên hệ với người ở chợ đen, định bán tôi đi để trừ nợ cờ bạc."
Vân Sênh tiếp tục nói:
"Trước khi được tướng quân Bạch Diệp tìm thấy và đưa đi, tôi đang phải chạy trốn.
Nếu không trốn thoát, tôi sẽ bị bán vào chợ đen, bị coi như một món hàng không chút tôn nghiêm, bị giày xéo, lăng nhục và buôn bán tùy ý..."
Tô Uyển gắt gao che miệng, nước mắt không ngừng trào ra.
Những dòng chữ trên báo cáo điều tra chỉ là những con số lạnh lùng, tận tai nghe Vân Sênh kể về mười tám năm đã qua, mỗi một chữ đều như con dao đâm vào tim bà.
Bà nghĩ đến việc đáng lẽ con gái phải được nâng niu chăm sóc bên cạnh mình, vậy mà phải chịu đựng bao nhiêu khổ sở, trong khi con trai vẫn còn đang quấy nhiễu vì những chuyện nhỏ nhặt...
"Lâm Hạo!"
Tô Uyển đột nhiên quay người, đôi mắt đỏ ngầu trừng về phía con trai.
"Nghe xem chị con đã sống những ngày tháng như thế nào, con còn mặt mũi nào mà làm loạn?"
Bà không nhìn đứa con trai đang cứng đờ nữa, bước lên nắm lấy tay Vân Sênh.
"Sênh Sênh... Là mẹ có lỗi với con, là nhà họ Lâm có lỗi với con...
Mẹ sẽ bù đắp cho con, nhất định sẽ bù đắp!
Mẹ sẽ gọi bố con về ngay, chuyển 10% cổ phần tập đoàn Lâm thị cho con, đây là thứ con xứng đáng có được!"
10% cổ phần!
Lâm Nguyệt Dao ngẩng phắt đầu lên, chiếc mặt nạ dịu dàng hoàn toàn tan vỡ, trong mắt là vẻ kinh ngạc và mất mát không thể che giấu.
Lâm Hạo càng hít một hơi lạnh, chút hối hận vừa nhen nhóm lập tức tan biến sạch sẽ.
"Mẹ, mẹ điên rồi à?"
Cậu ấy gần như gào lên, chỉ vào Vân Sênh.
"Con mới là con trai mẹ, tên con cũng chỉ có 5% cổ phần Lâm thị thôi! Mẹ vậy mà lại cho con phế vật này 10%?"n Sênh sững sờ, cảm giác ấm áp truyền từ cánh tay chân thực đến lạ lùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
