Nguyễn Kiều thẫn thờ một hồi lâu mới miễn cưỡng thích nghi được với ánh sáng chói mắt, sau đó cô mới nhìn rõ diện mạo của người đàn ông trong vườn hoa bằng kính.
Từng sợi tóc được chải chuốt tỉ mỉ không chút sai lệch, đôi lông mày rậm cùng sống mũi cao thẳng giúp ngũ quan thêm phần sâu sắc. Vẻ mặt anh ấy vẫn luôn dịu dàng nhã nhặn như vậy, trong sự lịch thiệp lại toát ra vẻ xa cách của một người ở vị trí cao lâu ngày.
"Chào... chào Giáo sư Cố, em đến đây để dọn dẹp gác mái, vô ý làm phiền đến anh, thật xin lỗi, em đi ngay đây ạ."
Nếu biết Cố Minh Sâm ở đây thì dù có đánh chết cô cũng không dám đẩy cánh cửa đó ra. Nghĩ đến chuyện mình từng chui vào chăn của anh ấy trước đó, Nguyễn Kiều chỉ hận không thể tìm cái lỗ nào để chui xuống cho xong.
Cô đúng là đi theo cốt truyện đến mức bị ám ảnh mất rồi!
Cố Minh Sâm là giáo sư đặc cách khoa Thiên văn của Đại học Kinh, trước khi mạt thế ập đến, Nguyễn Kiều còn từng vì ngưỡng mộ danh tiếng mà đến dự giờ lớp tự chọn của anh ấy, hai người là mối quan hệ thầy trò chính thức.
Leo lên giường của ai cũng không thể leo lên giường của thầy giáo mình được chứ!
May mà Giáo sư Cố rộng lượng không thèm chấp nhặt với cô, nhưng khi gặp mặt riêng trong tình huống này, sự ngượng ngùng và ý muốn trốn tránh vẫn không thể tránh khỏi mà chiếm ưu thế.
Nguyễn Kiều vội vàng lùi về phía gác mái, đang định đóng cửa lại để ngăn cách tầm mắt thì người đàn ông tuấn tú ở cách đó không xa bỗng nở nụ cười ấm áp rồi vẫy tay gọi cô lại.
"Em có phiền qua đây giúp tôi một tay không?"
Giọng nói của anh ấy trầm thấp đầy từ tính, giọng điệu dịu dàng lịch sự vừa đủ, kết hợp với khuôn mặt cực kỳ dễ gây hiểu lầm kia thật khiến người ta dễ nảy sinh cảm giác gần gũi.
Cảm giác gần gũi này đối với người khác thì không là gì, dù sao phần lớn những người làm nghề giáo đều có một sự thân thiện bẩm sinh.
Nhưng đối với Nguyễn Kiều, cô chỉ cảm thấy chuông cảnh báo vang dội và áp lực đè nặng như núi. Giáo sư Cố cười với cô như vậy làm cho một vài ý nghĩ vừa bị cô dập tắt bỗng chốc bùng cháy trở lại.
[Thật không trách được việc nữ phụ chọn Giáo sư Cố để quyến rũ, một người trí thức lớn tuổi lại ôn nhu chu đáo biết chăm sóc người khác, trong mắt tôi anh ấy luôn có một tầng hào quang tuyệt đẹp!]
[Nữ phụ lại bị mê hoặc rồi phải không? Giáo sư đúng là người quá tốt, suýt chút nữa bị ăn sạch sành sanh mà vẫn còn nghĩ đến việc khai sáng cho sinh viên, cứ khai sáng mãi rồi có ngày bị ăn thật cho xem!]
[Phải nói là nữ phụ thật sự biết chơi, ngay tại vườn hoa kính trong suốt mà cũng dám khinh nhờn Giáo sư Cố, sau này chắc còn định chơi cả 5P luôn quá?]
[Tôi không quan tâm, bé Vọng chưa ăn được, Tiểu Dã cũng chưa ăn được, nhưng Giáo sư Cố này chắc chắn sẽ không phản kháng đâu, Kiều Kiều à cô mau lên cho tôi!]
[Yên tâm đi, các nam chính đối với nữ phụ chỉ là thỏa mãn nhu cầu chứ không hề để tâm đâu, sau khi ở bên Kim Hòa họ mới hiểu thế nào là yêu và thích.]
Bình luận cứ nhảy liên tục rồi lại cãi nhau ỏm tỏi.
Nguyễn Kiều đứng ngây ra tại chỗ, một phần là vì bị lực hấp dẫn của cốt truyện làm cho sợ hãi, phần còn lại là bị những lời lẽ táo bạo trên bình luận làm cho khiếp vía.
Giữa ban ngày ban mặt, thanh thiên bạch nhật thế này!
Cô... sao cô có thể khinh nhờn Giáo sư Cố được chứ!
Trong lúc cô còn đang thẫn thờ, người đàn ông đã chậm rãi bước đến trước mặt và đưa một chiếc kéo tỉa lá nhỏ vào tay cô.
"Đây là những cây biến dị dùng để nghiên cứu, cành lá mọc loạn xạ và rất không nghe lời, phiền bạn học Nguyễn giúp tôi cùng cắt tỉa chúng nhé."
Nguyễn Kiều nắm chặt chiếc kéo, cán kim loại vẫn còn vương lại hơi ấm, giống như một củ khoai lang nóng bỏng tay đang dính chặt vào lòng bàn tay cô.
"Thưa giáo sư, em không biết làm vườn."
Cô từng trồng chết ba chậu sen đá và năm chậu xương rồng, tự nhận thấy mình không phải là người có khiếu chăm sóc cây cảnh, huống chi đây còn là vật liệu thí nghiệm cần được chăm chút tỉ mỉ.
Tất nhiên, nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là cô muốn tránh xa nam chính, chuyện gì đã qua thì cứ để nó trôi qua đi.
"Không sao, tôi sẽ dạy em, làm như thế này này..."
Cố Minh Sâm chọn một chậu dâu tây biến dị cành lá xum xuê, anh ấy làm mẫu cho cô với động tác chậm rãi, phối hợp với những lời giải thích kiên nhẫn và tỉ mỉ.
"Em đã học được chưa?"
Nguyễn Kiều nhìn chằm chằm vào chậu dâu tây biến dị mà ngẩn người.
Quả dâu tây thật lớn, mỗi quả đều to bằng nắm tay của cô, màu đỏ mọng căng tròn và tỏa ra hương thơm ngọt ngào đậm đà.
"Bạn học Nguyễn Kiều?"
"A, dạ biết, đại khái là em biết rồi ạ."
Cố Minh Sâm thấy dáng vẻ ngơ ngác của cô thì sự đề phòng trong lòng cũng giảm đi không ít, anh ấy hái một quả dâu tây đã chín rồi ném cho cô.
"Đây là loại quả tôi đã dùng dị năng để thanh lọc nên có thể ăn được, hoa quả trong khu vực cây biến dị này em cứ tự nhiên, coi như đó là thù lao vì đã giúp tôi."
Đôi mắt Nguyễn Kiều lập tức sáng rực lên, cô cầm lấy chiếc kéo tỉa rồi lao thẳng vào đống cây biến dị đầy hoa quả như chim yến tìm về tổ.
Đầu tiên là nếm thử quýt, sau đó là nếm thử đào mật.
Nửa giờ trôi qua, cô chẳng tỉa được bao nhiêu chậu cây nhưng bụng thì đã no căng, cô không nhịn được mà nấc lên một tiếng mang theo mùi vị hoa quả.
Phía sau truyền đến một tiếng cười khẽ đầy sảng khoái.
"Ngon đến vậy sao? Những chậu còn lại để tôi tỉa cho, đến giờ cơm trưa rồi, em xuống ăn cơm trước đi kẻo lát nữa những người khác chia hết phần đấy."
Biểu cảm gượng ép mà Nguyễn Kiều cố giữ bấy lâu cuối cùng cũng sụp đổ.
Hóa ra vẫn còn có người quan tâm xem cô đã ăn cơm hay chưa.
Mà người này lại chính là Giáo sư Cố, người mà cô đã từng khinh nhờn.
Cô đúng là đáng chết mà.
Nguyễn Kiều quay người lại, dưới ánh nhìn nghi hoặc của anh ấy, cô cúi đầu nhìn mũi chân rồi hít một hơi thật sâu: "Giáo sư Cố, chuyện đêm hôm đó, em xin lỗi anh!"
Tâm trạng cô đầy lo lắng, chẳng khác nào một học sinh hư bị thầy giáo bắt quả tang chuyện yêu đương sớm, cô cúi người một góc 90 độ, khi thầy giáo chưa lên tiếng thì cô tuyệt đối không dám cử động.
Thời gian dường như bị kéo dài ra vô tận.
Thực tế thì cũng chỉ mới trôi qua mười giây.
Tầm mắt của Nguyễn Kiều xuất hiện một đôi chân, tiếp đó là một bàn tay rộng lớn với những khớp xương rõ ràng đang đặt lên vai cô, nhẹ nhàng nhưng đầy lực để nâng cô đứng thẳng dậy.
"Biết sai mà sửa thì chính là đứa trẻ ngoan, tôi chưa bao giờ trách em cả, sau này nếu gặp chuyện gì không giải quyết được, em cũng có thể đến tìm tôi để tâm sự."
Nếu mạt thế không ập đến, Cố Minh Sâm chắc chắn sẽ là một vị giáo sư tốt, anh ấy trầm ổn thận trọng, cao quý đúng mực, đối mặt với bất cứ chuyện gì cũng đều có đủ bản lĩnh để xử lý một cách thành thạo.
Ai có thể ngờ được người đàn ông hoàn hảo gần như không có khuyết điểm này, tính ra cũng mới chỉ 28 tuổi mà đã đạt được vô số vinh quang cao quý trong giới nghiên cứu khoa học.
Thậm chí anh ấy còn dự đoán chính xác sự xuất hiện của mạt thế.
Đáng tiếc là lúc đó không có ai tin tưởng, các ban ngành liên quan còn lấy lý do gây hoang mang dư luận để cách chức và bắt giam anh ấy, các phương tiện truyền thông thì rầm rộ tuyên truyền rằng anh ấy đã bị tẩu hỏa nhập ma.
"Đi đi, đứa trẻ ngoan."
Cố Minh Sâm vỗ vỗ vai cô rồi đưa cho cô một giỏ hoa quả mà anh ấy đã chọn sẵn, đôi mắt phượng sâu thẳm thoáng hiện lên ý cười như băng mỏng đang tan chảy.
Nguyễn Kiều định nói hôm nay mình không có cơm ăn, nhưng lời định thốt ra lại xoay một vòng trong miệng rồi theo nước miếng nuốt ngược vào trong.
Việc đắc tội với Kiều Vi và Ứng Thanh Dã là chuyện của cô, không nên nói ra để làm phiền Giáo sư Cố.
Hơn nữa cô là nữ phụ, anh ấy là một trong những nam chính, muốn tránh khỏi kết cục bi thảm mà bình luận đã tiết lộ thì trước tiên cô phải vạch rõ ranh giới với các nam chính.
Chuyện nhỏ này không cần thiết phải nói với anh ấy.
"Vậy em đi đây, cảm ơn Giáo sư Cố ạ."
Nguyễn Kiều xách giỏ hoa quả nặng trĩu rồi chạy thẳng về phía lối vào gác mái mà không thèm quay đầu lại, mãi cho đến khi đóng cánh cửa đó lại cô mới dựa lưng vào cửa mà thở phào nhẹ nhõm.
Trên sân thượng, người đàn ông đưa tay đẩy gọng kính vàng, ánh mắt vốn đang ấm áp như gió xuân bỗng chốc trở nên u tối và thâm trầm ngay khi cô gái kia quay lưng đi.
Đường nét khuôn mặt sắc sảo được ánh mặt trời sau khi lọc qua lớp kính chiếu rọi tạo thành những mảng sáng tối rõ rệt, gọng kính vàng phản chiếu ánh kim loại lạnh lẽo làm tôn lên diện mạo thanh thoát tuyệt trần.
Đôi đồng tử đen kịt phản chiếu bóng lưng thanh mảnh của cô gái cùng với mái tóc đuôi ngựa cao cứ đung đưa theo từng bước chân.
Đêm đó, cô gối lên gối của anh ấy, đắp chăn của anh ấy và cuộn tròn thành một cục nhỏ ở giữa chiếc giường lớn của anh ấy, trông rất ngoan.
Cô còn đặc biệt uống rượu để lấy can đảm.
Trong chăn và trong phòng đều vương lại hương thơm hơi men của cô.
Mãi cho đến khi cánh cửa kia đóng lại trước mắt, Cố Minh Sâm mới thu hồi tầm mắt như không có chuyện gì xảy ra, anh ấy đưa tay lên day day huyệt thái dương đang đập liên hồi.
Mùi hương của cô trên người anh ấy cứ mãi không chịu tan đi.
Đồ dùng trên giường có lẽ cũng đến lúc nên thay giặt rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
