Trong phòng khách, một thanh niên với dáng người cao ráo đang mặc chiếc áo sơ mi đen, cổ áo mở hai cúc và ống tay áo xắn lên đến khuỷu tay, để lộ những đường nét rắn rỏi trên cánh tay.
Đôi mắt hồ ly với phần đuôi mắt hơi xếch của người đàn ông khép hờ, toát lên vẻ chán đời đầy phóng túng, đôi giày da đế mỏng sáng loáng bước trên sàn nhà, tạo ra những tiếng vang trầm thấp và thanh thoát.
Nhận ra có người trên cầu thang, đôi mắt hồ ly dài hẹp của anh ta khẽ nâng lên rồi lặng lẽ đánh giá Nguyễn Kiều, nốt ruồi đỏ tươi dưới mắt trái lúc ẩn lúc hiện.
Quần áo trên người cô gái nhăn nhúm hỗn loạn, mái tóc đuôi ngựa buộc sau đầu cũng đã xõa ra, vài lọn tóc tơ mềm mại dán chặt vào khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt.
Làn da trắng nõn vẫn còn vương nét ửng hồng chưa tan, lồng ngực cô cũng phập phồng kịch liệt vì thở dốc, tà váy phác họa nên những đường cong mềm mại đầy đặn, đôi môi đỏ mọng cùng làn da trắng như tuyết tạo nên vẻ phong tình khó cưỡng.
Đoạn Quân Ngạn cười như không cười, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt rạng rỡ như hoa đào ấy, đôi môi mỏng đỏ thẫm khẽ nhếch lên.
Nhìn dáng vẻ vội vã của cô, trông cứ như phía sau có thú dữ đang đuổi theo, nhưng vì sự xuất hiện của anh ta mà cô buộc lòng phải dừng bước, đứng đó tiến thoái lưỡng nan.
Bộ dạng ấy giống hệt như đang tránh anh ta như tránh tà vậy.
Anh ta phải thừa nhận rằng, chiêu trò lạt mềm buộc chặt lần này thực sự cao tay hơn hẳn những màn quyến rũ trực diện trước kia, ít nhất là nó không khiến anh ta cảm thấy chán ghét.
Nếu cô lại dùng cái cớ "lấy thân báo đáp ơn cứu mạng" để nhào vào lòng anh ta, anh ta khó mà đảm bảo rằng mình sẽ không ném cô ra khỏi biệt thự để cho zombie ăn thịt.
Đoạn Quân Ngạn thu hồi ánh mắt dò xét rồi coi cô như không khí, anh ta nhấc chân bước lên cầu thang.
Nguyễn Kiều nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đi tới.
Cô nhìn không chớp mắt.
Không phải cô không muốn quay đi, mà là vì—
Bánh kem phô mai việt quất nhỏ.
Trong tay Đoạn Quân Ngạn cũng đang cầm một miếng!
Hương thơm đậm đà của trứng và sữa xộc vào mũi khiến Nguyễn Kiều thèm đến mức không nhấc nổi chân, cô cứ thế giương mắt nhìn đầy mong đợi.
Việc phân phát thức ăn trong biệt thự đều do Quản gia Tần phụ trách, ngoại trừ bốn vị chủ nhân của căn biệt thự này thì khẩu phần ăn hằng ngày của những người khác đều đã được quy định rõ ràng.
Những người có dị năng có thể được chia nhiều hơn một chút, bởi vì việc đi làm nhiệm vụ tìm kiếm nhu yếu phẩm đồng nghĩa với việc phải đối mặt với nguy hiểm tính mạng.
Cũng chỉ có người như Đoạn Quân Ngạn mới có thể tùy ý thích gì là bảo đầu bếp làm nấy.
[Trời ạ, nữ phụ lại mê trai nữa rồi]
[Hồ ly nhỏ của chúng ta thông minh lắm, không dễ bị lừa hay dễ tiếp cận như Thanh Dã đâu!]
[Hi hi hi, sao tôi cứ cảm thấy... thứ nữ phụ đang nhìn không phải là nam chính, mà là cái bánh việt quất nhỉ?]
[Lầu trên bị cận bao lâu rồi? Không thấy ánh mắt nôn nóng không chờ nổi của nữ phụ sao?]
[Đoạn này tôi đọc rồi, nữ phụ vì muốn quyến rũ nam chính nên cố tình đâm vào cái bánh, làm bẩn áo sơ mi của anh ấy, kết quả là bị nam chính phạt nhốt biệt giam ba ngày!]
[Đâu chỉ có thế! Đó là chiếc sơ mi đen mà nam chính thích nhất, anh ấy hận không thể lột da nữ phụ để hả giận ấy chứ!]
Những dòng bình luận ngày càng trở nên cường điệu, Nguyễn Kiều hoàn hồn lại rồi vội vàng lùi sang một bên, nép sát vào tay vịn cầu thang.
Đoạn Quân Ngạn đi lướt qua cô rồi đột ngột dừng bước, anh ta đứng ở bậc thang cao hơn hai bậc, từ trên cao nhìn xuống và quét mắt nhìn cô với vẻ mặt phức tạp.
Vừa rồi cô nhường đường cho anh ta nhưng vì lùi quá gấp nên phần thắt lưng đã đập mạnh vào tay vịn, phát ra một tiếng động trầm đục.
Đoạn Quân Ngạn khẽ nhíu mày, đôi mắt hồ ly dài hẹp ngập tràn sự lạnh lẽo như băng giá, nhưng cuối cùng anh ta cũng chẳng nói gì thêm.
Diễn kịch cũng không cần phải diễn quá lố như vậy.
Anh ta cũng có ném cô xuống cầu thang đâu mà sợ.
Nguyễn Kiều thủy chung vẫn cúi đầu né tránh, mãi cho đến khi ánh mắt dừng trên đỉnh đầu mình hoàn toàn biến mất mới thôi.
Chính Đoạn Quân Ngạn là người đã cứu cô ra khỏi ký túc xá bị zombie bao vây, và cô cũng quả thực đã từng quấy rầy anh ta một cách không biết xấu hổ, nhưng từ nay về sau sẽ không bao giờ có chuyện đó nữa.
Nếu có việc gì cần đến mình, cô sẽ báo đáp ơn tình của anh ta, còn bình thường cô sẽ tránh anh ta thật xa và làm tốt công việc của bản thân là được.
Nguyễn Kiều nhanh chóng xuống lầu để về phòng thay một bộ quần áo khác, cô vừa trở lại phòng khách thì đã bị quản gia gọi lại.
"Tiểu Kiều, cả buổi sáng cháu đi đâu vậy? Bác Lưu của cháu cứ đi tìm người khắp nơi, bận rộn đến tối tăm mặt mũi rồi kìa."
Đau bụng cái gì chứ, rõ ràng là cô vừa chạy từ trên lầu xuống, cô gái này nhìn thì có vẻ ngoan ngoãn nhưng tâm địa lại chẳng mấy đoan chính, lúc nào cũng muốn bay lên cành cao làm phượng hoàng.
Tiếc là mấy vị tiên sinh ở đây chẳng có ai nảy sinh ý định đó cả.
Quản gia Tần thất vọng lắc đầu, ông đang định đi sắp xếp lại số nhu yếu phẩm mới mang về thì vừa quay đầu lại đã thấy một bóng người trên cầu thang, ánh mắt xa xăm đang dừng lại ở hướng nhà bếp.
"Ứng tiên sinh, sao cậu lại ở đây?"
Trong tay Ứng Thanh Dã đang bưng miếng bánh kem phô mai việt quất mà Kiều Vi vừa mang lên cho mình, sắc mặt anh ta lúc này không rõ vui buồn.
"Có người nói dối nên tôi xuống xem thử."
Quản gia Tần cười gượng gạo: "Có phải Tiểu Kiều lại đi làm phiền cậu không? Lát nữa tôi nhất định sẽ dạy dỗ con bé một trận."
"Không cần đâu, tôi sẽ tự mình cảnh cáo cô ta, vả lại vì cô ta đang đau bụng nên tốt nhất là bớt ăn bánh ngọt lại đi."
Người đàn ông mang vẻ mặt lười nhác, cổ tay đẹp đẽ khẽ hất một cái, miếng bánh việt quất cùng với chiếc đĩa bay vút đi rồi rơi chuẩn xác vào thùng rác trong góc phòng khách.
Quản gia Tần hoàn toàn hóa đá ngay tại chỗ.
Có nhầm không vậy? Đây là thời mạt thế đó! Mạt thế đấy!
Thứ vừa bị vứt đi kia chỉ đơn giản là một miếng đồ ngọt thôi sao? Không, đó là món đồ xa xỉ mà có dùng bao nhiêu tinh thạch cũng chưa chắc đã mua được!
Cậu không ăn thì đưa cho tôi ăn có phải tốt hơn không!
Nguyễn Kiều hoàn toàn không biết rằng, chỉ vì một lời nói dối bộc phát mà cô đã đánh mất một miếng bánh ngọt thơm ngon.
Bác Lưu ở trong bếp vốn là đầu bếp của những bữa tiệc quốc gia, tài nấu nướng của ông ấy phải gọi là cực kỳ thơm ngon, chỉ cần ngửi thấy mùi hương thôi cũng đủ để khiến người ta thèm thuồng.
"Tiểu Kiều này, mau lại đây nếm thử xem mặn nhạt thế nào."
Tính tình bác Lưu rất ôn hòa và hiền hậu, ông ấy cũng không bận tâm chuyện Nguyễn Kiều vắng mặt hết buổi sáng mà chỉ cười híp mắt kéo cô lại nếm thử thức ăn.
Thực tế với trình độ kiểm soát lửa và hương vị của bác Lưu thì đâu cần đến cô nếm thử, đây chẳng qua chỉ là cái cớ để ông ấy đút cho Nguyễn Kiều ăn mà thôi, ông ấy liên tục gắp những miếng sườn thật to cho cô.
"Ưm, cháu cảm ơn bác Lưu, ngon quá đi mất thôi ạ~"
"Ngon thì ăn nhiều vào, nhân lúc những người khác không có ở đây bác sẽ đưa cho cháu một cái đùi gà thật lớn... Con gái của bác cũng rất biết ăn đồ ngon, nếu như con bé vẫn còn ở đây..."
Nguyễn Kiều không lên tiếng mà chỉ lẳng lặng vùi đầu vào ăn, dáng vẻ khi không nói lời nào của cô chính là lúc giống con gái của bác Lưu nhất.
Bác Lưu gắp chiếc đùi gà từ trong nồi canh ra rồi đang định lén đưa cho Nguyễn Kiều thì quản gia Tần đã hùng hổ xông vào.
Bác Lưu im lặng bỏ cái đùi gà trở lại vào nồi canh.
Nồi canh gà này là do tiểu thư Kiều Vi dặn dò ông ấy hầm để tẩm bổ cho Ứng tiên sinh, ông ấy nghĩ rằng một mình Ứng tiên sinh cũng chẳng thể ăn hết nên mới định chia cho Nguyễn Kiều một cái đùi gà.
Quản gia Tần quét mắt nhìn một lượt rồi đột ngột vỗ bàn, ông chỉ tay vào Nguyễn Kiều mà quát mắng: "Ai cho phép cháu lén ăn vụng trong bếp hả? Từ nay về sau cháu không cần làm việc ở bếp nữa, đi quét dọn gác mái đi!"
Nguyễn Kiều nhân cơ hội húp sạch bát canh trong tay.
"Vâng ạ bác Tần."
Cô cầm lấy chổi và cây lau nhà định chuồn đi, nhưng giọng nói đầy khí thế của quản gia Tần đã gọi cô đứng lại.
"Khoan đã, bác đã nhắc nhở cháu bao nhiêu lần rồi, không được đi tìm phiền phức cho các vị tiên sinh, hôm nay cháu đã đắc tội với Ứng tiên sinh nên sẽ bị trừ một ngày cơm, không có lần sau đâu đấy."
Nguyễn Kiều lập tức bày ra khuôn mặt mếu máo, cô vừa đi vừa ngoảnh đầu lại ba lần để tỏ vẻ đáng thương: "Bác Tần ơi, cháu không dám như vậy nữa đâu mà..."
Quản gia Tần thở dài một tiếng rồi lôi từ trong túi áo ra một cái bánh mì ném cho cô, "... Cháu tốt nhất là nên nói được làm được, nếu còn dám có lần sau thì coi chừng bác đấy!"
Suy cho cùng ông cũng chỉ là một người làm, quan sát nét mặt chủ nhân để làm việc là kế sinh nhai của ông, vừa rồi Ứng tiên sinh nổi giận lớn như vậy nên ông buộc lòng phải đưa ra hình phạt nhẹ để răn đe.
Ông hy vọng cô gái này có thể nhìn rõ tình hình hiện tại.
Các vị tiên sinh làm sao có thể dễ dàng bị mấy cái thủ đoạn vụng về của cô quyến rũ cho được? Cứ thành thành thật thật ở đây làm việc thì ít nhất cũng không cần phải lo lắng về lũ zombie và độc trùng ngoài kia.
Nguyễn Kiều biết rõ bác Tần thuộc kiểu người khẩu xà tâm phật, cô giấu cái bánh mì vào người rồi lững thững leo lên tầng thượng của biệt thự.
Cái tên khốn Ứng Thanh Dã kia, Kiều Vi mách lẻo mà anh ta không phát tác ngay lúc đó, vậy mà lại đi chơi xấu sau lưng khiến cô không có cơm ăn!
Thật là đáng ghét mà!
Nguyễn Kiều tức giận đến mức... muốn nổi giận một chút.
Nhưng mà cô thì có thể làm gì được chứ?
Sống dưới mái hiên nhà người ta thì đành phải cúi đầu thôi.
Chạy trốn khỏi đây cũng là một cách, nhưng với thân hình mảnh mai lại tay không tấc sắt thế này thì ra ngoài chỉ có nước làm mồi cho zombie, so với việc tự tìm đường chết thì sống tạm bợ thế này vẫn sáng suốt hơn.
Nguyễn Kiều vừa gặm bánh mì vừa đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc nặng nề của gác mái ra, bên trong đặt toàn là những thứ bình thường ít dùng tới như kính thiên văn hay máy dò địa chất...
Trên bức tường đối diện còn có một cánh cửa khác.
Nguyễn Kiều đặt chổi và khăn lau xuống rồi vô thức bước tới, cô cẩn thận vặn tay nắm cửa.
"Cạch" một tiếng.
Cánh cửa mở vào bên trong, ánh nắng chói chang tràn vào làm bừng sáng cả một góc gác mái u tối.
Bên ngoài cửa là một sân thượng rộng lớn được bao bọc kín đáo bằng lớp kính cường lực đặc chế, trên kệ bày rất nhiều chậu cây biến dị và không khí tràn ngập một mùi hương thanh khiết.
Trong không gian ngập tràn ánh sáng và bóng tối đan xen, một người đàn ông mặc bộ đồ mặc nhà giản dị quay đầu lại, anh ấy nhìn về phía này với một nụ cười nhàn nhạt trên môi.
"Là bạn học Nguyễn đấy à, có chuyện gì không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)