Sáng sớm, ánh nắng rực rỡ len qua lớp rèm cửa mỏng manh rồi tràn vào trong phòng. Những tia nắng ấy dường như đặc biệt ưu ái mà dừng chân trên gương mặt tuấn tú với những đường nét xương quai hàm hoàn hảo của chàng trai trẻ.
Cơn sốt cao của Thẩm Vọng đã lui nhưng cổ họng vẫn còn cảm giác khô khốc và hơi khó chịu.
Cậu đưa tay lên che đi ánh sáng chói mắt rồi lười biếng xoay người. Ngay lúc đó, một miếng gel dán hạ sốt nhỏ nhắn, mát lạnh từ trên trán cậu trượt xuống.
Đó là miếng dán hạ sốt.
Cậu lờ mờ cảm thấy mùi hương đặc biệt này có chút quen thuộc, nhưng nhất thời lại chẳng thể nhớ ra mình đã từng ngửi thấy ở đâu.
Không phải cô gái nào cũng giống như Nguyễn Kiều, cứ như quỷ đói đầu thai, đêm nào cũng mò đến phòng cậu chỉ để ăn vụng một chút đồ tráng miệng sau bữa tối.
Phần lớn những món đồ ngọt đó cậu đều không thích, nhưng cũng chẳng thể nhẫn tâm vứt đi, nên đành mặc kệ cho hành vi lẻn vào phòng ăn vụng của cô.
Ngày nào cậu cũng sẽ cố ý để cửa cho Nguyễn Kiều.
Đêm qua cơn sốt khiến đầu óc cậu mê muội, không biết liệu Nguyễn Kiều có ghé qua hay không.
Nhưng mùi hương trên miếng dán hạ sốt này giống như đồ của con gái dùng. Thêm vào đó là chiếc khay và nĩa trên tủ đầu giường đã biến mất, chắc hẳn đêm qua cô đã tới đây.
Khóe môi Thẩm Vọng không tự chủ được mà khẽ cong lên.
Thực tế thì ngoại trừ cậu ra, ba người còn lại đều không có thiện cảm với Nguyễn Kiều. Thậm chí ấn tượng ban đầu của Thẩm Vọng về cô cũng chỉ là một kẻ hám lợi, nông cạn và mê trai.
Một cô gái chân yếu tay mềm muốn tìm một chỗ dựa trong thời mạt thế cũng là chuyện thường tình. Thế nhưng khi bọn họ đã từ chối rõ ràng mà cô vẫn bám lấy, thì đó chính là lấy oán báo ơn.
Thẩm Vọng không biết Nguyễn Kiều đã quyến rũ người khác như thế nào, nhưng ở chỗ cậu, cô thực sự chỉ ăn vài đĩa hoa quả và mấy miếng bánh ngọt nhỏ.
Lần nào ăn xong cô cũng chắp tay cảm ơn và xin lỗi cậu rối rít.
Nguyễn Kiều chưa từng làm điều gì quá giới hạn với cậu.
Thế nhưng miếng dán hạ sốt này...
Cậu là người có dị năng, muốn bao nhiêu hoa quả hay bánh ngọt cũng có, còn cô chỉ là một người bình thường. Một miếng dán hạ sốt này có lẽ là toàn bộ gia sản mà cô có được.
Mặt hồ tâm trí vốn phẳng lặng của Thẩm Vọng bỗng chốc gợn sóng lăn tăn.
"Cộc cộc cộc——"
Tiếng gõ cửa vang lên vài nhịp rồi cửa phòng được đẩy ra từ bên ngoài. Tống Kim Hòa bưng khay thức ăn sáng cùng nước ấm bước vào, đôi mắt cô ta hiện lên nụ cười dịu dàng.
"Anh tỉnh rồi sao? Uống chút nước cho thấm giọng đã."
Cô ta đặt khay thức ăn lên tủ đầu giường, rồi giả vờ vô tình vén lọn tóc mai.
"Bánh ngọt để cả đêm nên hương vị không còn ngon nữa, em đã mang xuống chia cho mọi người rồi. Em cũng vừa dặn Bác Lưu dưới bếp nướng mẻ bánh mới."
Độ cong nơi khóe môi Thẩm Vọng bỗng trở nên cứng đờ.
Đêm qua Nguyễn Kiều không đến sao?
Vậy cô đã đi đâu?
Tống Kim Hòa nhìn miếng dán hạ sốt trong tay cậu, nụ cười lộ rõ vẻ quan tâm: "Xin lỗi nhé, đêm qua thấy anh sốt đến khó chịu nên em đã tự ý dán cái này cho anh."
Đôi lông mày sắc sảo của Thẩm Vọng khẽ nhíu lại: "Là cô dán sao?"
[A a a! Kim Hòa bảo bối thông minh quá đi, mình thích nhất xem cảnh nữ phụ nhặt được công lao thế này, dễ dàng chiếm trọn trái tim nam chính luôn!]
[Cái này đã là gì, thú vị nhất là hiểu lầm tích tụ càng nhiều, đến khi sự thật phơi bày thì bé Vọng đã lún sâu vào tình cảm với Kim Hòa rồi!]
[Mẹ ơi, cuốn quá đi mất, kiểu tình tiết biết rõ cô ta là người ích kỷ nhưng vẫn tự nguyện chìm đắm này đúng là tuyệt phẩm!]
[Bé Vọng chắc là cảm động đến phát khóc rồi nhỉ? Hòa Hòa của chúng ta không chỉ biết quan tâm mà còn biết chăm sóc người khác, vừa dịu dàng lương thiện lại xinh đẹp trí thức, không mê mới lạ!]
[Quả nhiên cặp đôi chính thức vẫn là đẹp nhất, nhìn sang nhà Thanh Dã bên kia mà xem, loạn hết cả lên rồi kìa.]
Đối diện với ánh mắt dò xét của Thẩm Vọng, trái tim Tống Kim Hòa run lên một nhịp. Cô ta cố gắng kiềm chế sự lo lắng, lén lút quan sát miếng dán hạ sốt bình thường kia.
Chẳng lẽ Nguyễn Kiều đã làm dấu gì trên đó sao?
Cô ta chột dạ gật đầu: "Phải ạ, đây là miếng dán cuối cùng em mang theo bên mình. May mà anh không bị dị ứng với lớp gel, nếu không em cũng chẳng biết phải làm sao nữa."
Thẩm Vọng tiện tay ném miếng dán hạ sốt vào thùng rác.
"Tôi nhớ hôm nay không phải ca trực đưa cơm của cô."
Đôi khi họ đi làm nhiệm vụ quá mệt hoặc bị thương nặng, họ sẽ sắp xếp người ở bộ phận hậu cần đưa cơm lên lầu. Nếu cậu nhớ không lầm thì hôm nay là ca của Nguyễn Kiều.
Tống Kim Hòa nở nụ cười gượng gạo, vẻ mặt đầy vẻ khó xử cùng giọng điệu đầy ẩn ý: "Nguyễn Kiều cô ấy... không biết đang dừng chân ở phòng của vị tiên sinh nào rồi."
Ý tứ trong lời nói rất rõ ràng, Nguyễn Kiều lại tự ý bỏ bê nhiệm vụ để đi tìm đàn ông. Vì vậy cô ta mới buộc phải thay thế vị trí của Nguyễn Kiều để đưa cơm lên đây.
Thẩm Vọng đưa tay day nhẹ huyệt thái dương đang đau âm ỉ.
Cậu vừa mới có chút thay đổi cách nhìn về Nguyễn Kiều.
Hóa ra là do cậu đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
"Cô xuống dưới làm việc đi, còn nữa, sau này bất kể ngày hay đêm, đừng ai tự tiện vào phòng tôi. Cứ đặt thức ăn ở cửa là được rồi."
Tống Kim Hòa cắn môi: "Nhưng cửa không có chốt khóa mà."
"Cánh cửa đó không phải để dành cho cô."
Giọng điệu vạch rõ ranh giới của cậu vô cùng kiên quyết và dứt khoát. Tống Kim Hòa suýt chút nữa đã không nhịn được mà hỏi ngược lại rằng cậu cố tình để cửa cho ai.
Nhưng chắc chắn người đó sẽ không phải là Nguyễn Kiều.
Mọi người trong biệt thự đều biết họ ghét nhất hạng người lả lơi, dùng nhan sắc để quyến rũ người khác. Cách làm của Nguyễn Kiều trước giờ vốn là điều họ không coi trọng nhất.
Nhưng ngoại trừ Nguyễn Kiều ra, những cô gái trẻ đẹp trong biệt thự này chỉ có cô ta, Kiều Vi, Dư Dao và Nghê Uyển Di. Chẳng lẽ...
Có người đã lén lút câu dẫn Thẩm Vọng sau lưng cô ta sao?
Quả nhiên, phòng cướp phòng trộm nhưng khó phòng nhất vẫn là chị em tốt. Biết rõ cô ta có ý với Thẩm Vọng mà bọn họ còn dám lén lút làm loạn, đây chẳng phải là phản bội thì là gì?
Bàn tay Tống Kim Hòa buông thõng bên sườn siết chặt lại, cô ta gần như nghiến răng mà đáp lời: "Được ạ, sau này nếu không có dặn dò, em sẽ đặt đồ ở cửa."
Cô ta đầy cam chịu quay người rời đi.
Phía sau vang lên giọng nói hơi khàn của chàng trai trẻ.
"Chuyện miếng dán hạ sốt, coi như tôi nợ cô một ân tình."
Trái tim Tống Kim Hòa thắt lại rồi sau đó là một niềm vui sướng không thể kiềm chế. Dù sao đi nữa, cô ta cũng đã mạo danh chiếm được công lao này của Nguyễn Kiều.
Một ân tình của Thẩm Vọng có thể đổi lấy cả đời cơm no áo ấm, đảm bảo cho cô ta bình an vô sự giữa thời mạt thế, và giúp cô ta có thể kiêu ngạo bước đi trong căn biệt thự này...
Nhưng cô ta không định sử dụng nó ngay lúc này.
Thứ cô ta muốn còn nhiều hơn thế gấp bội.
Cô ta muốn cả con người Thẩm Vọng phải thuộc về mình.
"Không có gì nợ nần đâu ạ, các anh đã cứu mạng và cho em ở lại đây, giúp em có cuộc sống đầy đủ không phải lo sợ, em đã cảm kích lắm rồi."
Có bài học thất bại của Nguyễn Kiều đi trước, Tống Kim Hòa không dám trực tiếp bày tỏ tình cảm. Cô ta phải đi đường vòng, từ từ chiếm lấy cảm tình của cậu bằng sự tế nhị.
Lùi để tiến cũng là một loại chiến thuật.
Thẩm Vọng không tiếp lời cô ta mà lấy ra một ly nước từ không trung để uống. Khi cậu ngẩng đầu, đường xương hàm sắc sảo được ánh nắng mạ lên một lớp viền vàng rực rỡ.
Cũng giống như con người cậu, kiêu ngạo, sắc bén và tràn đầy khí thế. Lời cậu đã nói ra thì không bao giờ rút lại, cậu nhất định sẽ trả món nợ ân tình này.
[Sao tình tiết lại không giống như kịch bản đã viết thế này?!]
[Mình đến đây để xem nữ phụ dạy bảo nam chính mà, sao cảm thấy có chút nghẹn khuất thế nhỉ?]
[Lầu trên ơi, bạn không cô đơn đâu.]
[Mọi người thông cảm chút đi, bé Vọng chưa từng yêu đương nên không biết cách cư xử với con gái là bình thường mà. Kim Hòa bảo bối đừng buồn nhé, thương thương.]
[Đúng vậy, mới bắt đầu mà đã rung động thì còn gì là hay nữa? Điểm hấp dẫn của việc huấn luyện là ở quá trình, nếu chú chó không biết cắn người thì huấn luyện còn gì vui?]
[Đánh dấu ở đây nhé Thẩm Vọng, mình vẫn thích vẻ ngoài kiêu ngạo bất tuân của cậu hơn. Sau này đừng có mà quỳ xuống xin được liếm tay Kim Hòa bảo bối của chúng mình đấy!]
[Tôi chịu hết nổi rồi, nhắc nhở đặc biệt nè, nhà Thanh Dã và Kiều Kiều bên kia đã lên cao tốc luôn rồi. Sao các bạn vẫn còn ngồi đây tranh cãi về món nợ một miếng dán hạ sốt thế?]
[??? Chuyện gì thế này???]
[Chắc là fan cuồng của nữ phụ rồi, định lừa chúng ta qua đó để tăng lượt xem cho cô ta thôi. Ai thích đi thì đi, tôi thì không!]
[Báo cáo! Tôi vừa mới ngoáy mũi đi xem thử, giờ đang xịt máu mũi quay về đây!]
[Cảnh vùi đầu vào đùi các thứ, đúng là quyến rũ không lối thoát luôn.]
[Bên kia mới đúng là những gì mà hội SVIP chúng ta nên xem!]
[Thật hay giả vậy? Để tôi qua ngó thử xem sao.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



