Người đàn ông khẽ nhíu mày, đôi mắt anh ta híp lại, con ngươi đen kịt ánh lên những tia sáng quỷ dị. Biểu cảm của anh ta hoàn toàn là sự hoang mang vì dường như không hiểu cô đang nói lời sảng gì.
“Giờ làm việc mà lại tự ý rời bỏ vị trí.”
[Đến rồi đến rồi! Tiếp theo chắc là cốt truyện nam chính trừng phạt nữ phụ thảm khốc nhỉ? Tối qua nữ phụ bò lên giường làm tôi muốn nôn quá!]
[Người anh nuôi điên khùng này không giống như bé Vọng tươi sáng cởi mở đâu, anh ta cực kỳ bảo vệ người nhà. Nếu để anh ta biết Vi Vi bị thương thì nữ phụ chết chắc rồi!]
[Chứ còn gì nữa? Dị năng giả hệ tinh thần có thể hành hạ người ta đến phát điên, sống không bằng chết, nghĩ thôi đã thấy sướng rồi!]
Nguyễn Kiều lo lắng nuốt nước bọt.
Cô cũng nuốt luôn cả câu “Tôi bị người ta ác ý nhốt ở đây” suýt chút nữa đã thốt ra.
Không thể để anh ta biết mình đã đắc tội với Kiều Vi.
Bây giờ đúng là giờ làm việc thật.
Ngôi biệt thự này rất lớn, trong số những người sống sót được chủ nhân biệt thự tốt bụng thu nhận, những ai có dị năng sẽ chịu trách nhiệm ra ngoài thu thập nhu yếu phẩm, còn người không có dị năng thì làm hậu cần.
Công việc của Nguyễn Kiều là làm việc nhà.
Tầm này cô đáng lẽ phải đang phụ việc trong bếp... Hỏng rồi, nghỉ việc không lý do sẽ bị trừ một bữa cơm, trời sập mất thôi.
Chưa kịp đau buồn cho bữa sáng đã mất, giọng nói hờ hững của người đàn ông đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Lại đây, băng bó vết thương.”
Nguyễn Kiều bấy giờ mới chú ý đến việc trên người Ứng Thanh Dã có không ít vết thương, da thịt lật ra, mùi máu tanh nồng bị hơi lạnh tuyết sương trên người anh ta lấn át nên không quá rõ ràng.
Khí chất quá đỗi lạnh lẽo sát phạt, cùng gương mặt xinh đẹp tinh tế có phần u ám đã che đậy sự thật là anh ta đang bị thương.
“Anh vừa đi làm nhiệm vụ về sao?”
Từ nhỏ đến lớn, vết thương nặng nhất mà Nguyễn Kiều từng chịu cũng chỉ là bị dao gọt hoa quả cứa vào ngón tay. Đột nhiên nhìn thấy vết thương rùng rợn như vậy, cô không tránh khỏi rùng mình.
Cô chống tay vào tường định đứng dậy nhưng trước mắt bỗng tối sầm, hai chân cũng vì bị đông lạnh quá lâu mà tê dại, cả người lảo đảo ngã xuống đất.
Một đôi tay mang theo hơi lạnh đỡ lấy cô.
Những đốm đen dày đặc trước mắt tan đi, Nguyễn Kiều nhìn rõ người đàn ông đang đứng trước mặt. Đôi mắt thanh tú xinh đẹp của anh ta đang ngưng đọng nhìn cô với ánh mắt có phần lạnh lùng.
“Cảm... cảm ơn...”
Giây tiếp theo, cô bị anh ta luồn tay qua chân rồi bế bổng lên.
“Đứng còn không vững, cô chưa ăn cơm à?”
Giọng nói trầm thấp vang lên từ đỉnh đầu, không hề mang theo cảm xúc gì. Nếu phải nói là có thì cũng chỉ là vài phần chế nhạo khó nhận ra, sự khinh miệt của kẻ mạnh dành cho kẻ yếu.
Khi người đàn ông nói chuyện, sự rung động từ lồng ngực rất nhẹ nhưng lại truyền khắp cơ thể Nguyễn Kiều qua vành tai, khiến cô không tự chủ được mà cứng đờ cả người.
Cô quả thật chưa ăn cơm.
Khẩu phần ăn tối qua đã bị bọn Tống Kim Hòa cướp mất rồi. Từ hôm qua đến giờ cô chỉ mới ăn một miếng bánh ngọt nhỏ, mà đó còn là trộm từ chỗ Thẩm Vọng nữa.
Cánh tay người đàn ông rất có lực, anh ta ôm lấy đầu gối cô rồi xốc lên một chút. Tư thế thành thục như thể người trong lòng không phải là một người sống cao một mét bảy nặng gần trăm cân vậy.
Anh ta xoay người đi về phía cửa.
Nguyễn Kiều từ nhỏ đến lớn chưa từng tiếp xúc thân mật với người khác giới, nên ngẩn người một hồi lâu mới phản ứng lại, bắt đầu vùng vẫy muốn xuống khỏi vòng tay anh ta.
“Ứng Thanh Dã, tôi... tôi tự đi được!”
Đôi môi và khuôn mặt trắng bệch vì hạ đường huyết cũng có thêm vài phần huyết sắc dưới sự giãy giụa kịch liệt của cô. Sắc hồng nhạt tựa hoa đào, hàng mi đen nhánh run rẩy bất lực.
Điều khiến cô bất an không phải là hành động thân mật đột ngột của anh ta, mà là... trong biệt thự người đông mắt tạp, chỉ riêng nhóm nữ chính đã có bốn đôi mắt rồi.
Đi ra ngoài như thế này thì Ứng Thanh Dã không sao, nhưng nếu để bọn Tống Kim Hòa biết được, chắc chắn họ sẽ lại tìm đến gây rắc rối cho cô. Cô không muốn phải chịu đói chịu lạnh nữa.
Trong lúc vùng vẫy không biết đã chạm vào đâu, hầu kết của người đàn ông khẽ chuyển động, từ mũi phát ra một tiếng rên rỉ kìm nén.
“Còn nhúc nhích nữa là tôi chặt tay cô đấy.”
Mùi máu tanh nồng đậm tỏa ra, một chất lỏng ấm áp ẩm ướt thấm qua lớp vải trước ngực Ứng Thanh Dã rồi làm ướt cánh tay Nguyễn Kiều.
Vết máu đỏ tươi dính đầy tay cô.
Nguyễn Kiều lúng túng giơ tay đầu hàng, hàng mi dài cụp xuống, thu người lại như một con chim cút nhỏ.
Ứng Thanh Dã bế cô sải bước đi ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc ra khỏi cửa, Nguyễn Kiều quyết định làm tới luôn. Cô khẽ xoay người, nén lại sự xấu hổ và kháng cự mà vùi mặt vào lồng ngực rộng lớn của anh ta.
Máu dính nhầy nhụa lên khắp mặt cô.
Không thấy mình, không thấy mình, không thấy mình.
Nhịp tim bình ổn và nhiệt độ cơ thể nóng rực của người đàn ông hiện lên vô cùng rõ ràng trước mặt cô, khiến trái tim cô cứ đập thình thịch vừa nhanh vừa loạn.
Trong biệt thự có lắp thang máy, Ứng Thanh Dã vốn dĩ đi về hướng thang máy. Chỉ cần vào được bên trong, Nguyễn Kiều sẽ không cần phải lo lắng sợ hãi nữa.
Nhưng không biết anh ta lên cơn gì mà bỗng nhiên bật cười một tiếng. Mặc kệ vết thương còn đang chảy máu, anh ta chuyển hướng bước chân, thong thả đi về phía cầu thang xoắn ốc.
Nguyễn Kiều tối sầm mặt mày.
Ứng Thanh Dã sống ở tầng năm của biệt thự kia mà.
Cứ đi từng bước lên như vậy, ngộ nhỡ nửa đường anh ta bị mất máu quá nhiều mà ngất xỉu thì sao, cô cũng sẽ bị lồng ngực và máu của anh ta làm cho ngạt thở mà chết mất.
Nguyễn Kiều chỉ có thể cầu nguyện đừng gặp phải ai khác.
Đặc biệt là đừng gặp nhóm nữ chính.
Vì suốt quãng đường đều vùi mặt làm rùa rút đầu nên Nguyễn Kiều không nhìn thấy những dòng bình luận đi theo Ứng Thanh Dã đang tranh cãi kịch liệt đến mức nào, rớt cả cằm điện tử xuống đất.
[Ờ, tôi không vào nhầm đoàn phim đấy chứ?]
[Đây chính là cái gọi là “trừng phạt nữ phụ thảm khốc” của nam chính điên khùng để bảo vệ sự trong sạch cho anh em, để trút giận cho em gái nuôi và nữ chính, người cực kỳ ghét nữ phụ sao?]
[Khụ khụ, chắc là ngoài ý muốn thôi. Ước chừng biên kịch cũng không ngờ nam chính lại nhạy bén đến thế, mang một thân thương tích trở về mà vẫn có thể phát hiện ra nữ phụ ở trong phòng chứa đồ ngay lập tức.]
[Cốt truyện hỏng bét hết rồi, nhưng mà có “cơm ngon” để ăn, thật sự rất cuốn nha. Thanh Dã định mang bé cưng thể lực yếu đuối đi đâu vậy? Thật khó đoán quá đi~]
[Cũng không hẳn là hỏng đâu, không phải nam chính vẫn nói mấy câu đe dọa đó sao? Chẳng lẽ mọi người không thấy Kiều Kiều của chúng ta bị dọa đến mức run rẩy suốt à?]
[Run rẩy? Bạn nghĩ nhiều quá rồi, loại thảo mai não tàn như nữ phụ thì trong mắt chỉ có đàn ông thôi. Bạn có chắc là cô ta không phải đang lén nhịn cười vì hưng phấn trong lòng nam chính không?]
[Lầu trên lấy bụng ta suy bụng người rồi.]
[Ái chà chà, kích thích quá, hai người họ tựa như đang vụng trộm bỏ trốn vậy. Nếu lúc này bé cưng Kim Hòa mà xuất hiện bắt gian thì vui phải biết!]
[Oa, có nhà tiên tri kìa, nhìn mau!]
Tiếng bước chân vang lên từ phía trên đầu.
Nguyễn Kiều lập tức thấy da đầu tê dại, toàn thân căng cứng.
Mấy cô gái vừa trò chuyện vừa đi xuống.
“Kim Hòa, con nhỏ giúp việc tên Nguyễn Kiều kia không có chút tiếng động gì, không lẽ bị chết cóng trong phòng chứa đồ rồi chứ? Tớ... tớ không muốn giết người đâu...”
Người hỏi là Dư Dao, giọng nói hơi trẻ con và ngọt ngào, rất dễ nhận diện. Cô ấy là người hiền lành nhất trong nhóm ác nữ, lúc nào cũng khép nép sợ hãi.
Nhắc đến Nguyễn Kiều, Kiều Vi liền thấy tức giận, tính tình của cô ta lập tức bộc phát: “Chết thì càng tốt, tay tớ bây giờ vẫn còn đau đây này, đều tại con khốn đó!”
Tống Kim Hòa vỗ vai an ủi cô ta.
“Được rồi được rồi, vết thương không lớn lắm đâu. Lát nữa tớ dẫn cậu đi tìm giáo sư Cố, dị năng hệ mộc của ông ấy có hiệu quả chữa lành, sẽ sớm bình phục thôi.”
Kiều Vi bấy giờ mới thôi tức giận, giọng điệu có thêm vài phần cảm kích chân thành: “Kim Hòa, cậu đối với tớ thật tốt... Có điều tớ vẫn phải đi mách anh trai mới được!”
Nguyễn Kiều rúc trong lòng Ứng Thanh Dã, trạng thái như một người sống dở chết dở.
Tiêu đời rồi, anh ta nghe thấy hết rồi.
Nếu Ứng Thanh Dã thật sự dùng dị năng hệ tinh thần để hành hạ cô, cô thà đi tìm sợi mì mà treo cổ, hoặc tìm miếng đậu phụ mà đập đầu chết cho xong...
Đậu phụ, vừa trơn vừa mềm, lại còn rất ngon nữa.
Nguyễn Kiều nghĩ đến đậu phụ rán vàng, đậu phụ kho tộ, đậu phụ hành hoa, đậu phụ Ma Bà, rồi cả đậu phụ hấp tôm trứng hay cá viên đậu phụ... Thế là cô không tiền đồ mà nuốt nước bọt một cái rõ to.
Ứng Thanh Dã: “...”
Anh ta không hiểu người phụ nữ này đang nghĩ gì nữa. Đối diện với lồng ngực anh ta mà lại điên cuồng nuốt nước miếng?
Nguyễn Kiều thầm thở phào nhẹ nhõm. Tuy không biết vì sao Ứng Thanh Dã lại đưa mình đi trốn, nhưng chỉ cần không bị nhóm nữ chính nhìn chằm chằm là tốt rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



