Tuế Lãnh Âm bất giác liên tưởng đến những người cứu rỗi tuyệt đối không thể làm hại nàng.
Đây quả là một lựa chọn không tồi, chọn làm đối tượng song tu thì thật là hợp ý.
Chiếc đuôi trên người khẽ động đậy, khiến Tuế Lãnh Âm chợt nhớ ra sư tôn nàng cũng là một người cứu rỗi.
Chuyện này… E là không ổn lắm.
Nàng sao có thể phạm thượng, lừa thầy phản bạn cơ chứ.
Thôi vậy, chi bằng để sư tôn tìm giúp vài nam tu có thiên tư trác tuyệt và giữ mình trong sạch là được.
Mà quan trọng là nhan sắc cùng khí chất cũng phải xuất chúng.
Nguyệt Vi Lan nhìn Tuế Lãnh Âm đang tập trung suy nghĩ, vẻ mặt như đang gặp phải nan đề gì đó, lòng người không khỏi thắt lại.
Người biết Tuế Lãnh Âm có huyết mạch đặc biệt, nhưng cụ thể là gì thì người cũng không rõ.
Hệ thống cứu rỗi cũng chẳng hề nói cho người biết.
[Chẳng lẽ thiên phú huyết mạch của đồ nhi có chỗ nào không ổn?]
Nghe thấy tiếng lòng của Nguyệt Vi Lan, Tuế Lãnh Âm sực tỉnh, đôi mắt sáng ngời nhìn về phía Nguyệt Vi Lan vẫn đang là cục bông.
"Đợi khi sư tôn quay về, ta nhất định phải nhờ người đưa cho ta danh mục mỹ nam trong giới tu chân, nhất định phải là những người có thiên tư trác tuyệt."
Nguyệt Vi Lan: “?”
Chiếc chuông nhỏ trên tóc Tuế Lãnh Âm phát ra tiếng kêu trong trẻo, linh hoạt, đôi mắt hạnh đen láy lấp lánh vẻ mong đợi.
"Thiên phú huyết mạch của ta rất thích hợp để song tu. Sư tôn quen biết rộng rãi, chắc chắn sẽ giúp ta tìm được người như ý."
Đuôi của Nguyệt Vi Lan ngừng đung đưa, lớp lông tơ mềm mại trở nên bất động.
Đôi mắt đẹp tựa hồng ngọc hiện lên vẻ trầm tư.
Tuế Lãnh Âm liền thấy "cục bông" sư tôn của mình thu nhỏ lại trong chớp mắt, đôi tai lông xù cụp xuống.
Ngay sau đó, người quẫy đuôi, nhảy phắt lên ghế nôi, cứ lắc lư qua lại như đang ngẩn người.
Cả một cục bông trông có vẻ vô cùng cô độc.
Sư tôn sao bỗng dưng lại đa sầu đa cảm thế nhỉ.
Tuế Lãnh Âm vừa định mở lời hỏi thăm vài câu thì nghe thấy tiếng lòng bàng hoàng của sư tôn.
[Hóa ra là kiểu tu luyện này, thì ra Tiểu Lãnh Âm đã lớn rồi, đã đến lúc có thể song tu rồi.]
Tại một cung điện treo lơ lửng giữa tầng mây, nơi có mái hiên cong vút, sương mù bao phủ, tựa như chốn tiên cảnh, cả tòa cung điện được bao trùm trong ánh sáng rực rỡ sắc màu.
Bên ngoài cung điện, một người vội vã đi vào bên trong.
"Trưởng lão, việc lớn không hay rồi, đài tế tự kia vừa lóe sáng lên."
Một giọng nam uy nghiêm trầm mặc đột ngột vang lên.
"Nữ tu sở hữu Kính Thiên Huyết Mạch đã xuất hiện. Truyền lệnh xuống, kể từ hôm nay, bằng mọi giá phải tìm ra nữ tu này, cố gắng bắt sống, nếu không bắt được thì giết chết không tha."
Giọng của người đàn ông trung niên kia trở nên bi ai và đau đớn.
"Kính Thiên Huyết Mạch tái thế, thiên hạ sẽ đại loạn, tuyệt đối không được để loại sao chổi ma chướng này làm hại giới tu chân, phải trừ khử càng sớm càng tốt."
Đám người phía dưới đồng loạt đáp lời, thái độ vô cùng cung kính.
Tuế Lãnh Âm lúc này đang ngồi trên bồ đoàn tọa thiền tu luyện.
Linh căn trong đan điền của nàng giờ đây từ trong suốt đã biến thành ngũ sắc rực rỡ, linh căn của nàng có thể là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, cũng có thể là linh căn biến dị như Phong, Băng, Lôi.
Tuy nhiên, những linh căn biến hóa tạm thời đều chỉ là linh căn trung phẩm bình thường.
Dẫu tốc độ tu luyện không chậm, nhưng nếu song tu để đoạt lấy linh căn cực phẩm thì tốc độ tu luyện sẽ đạt đến mức vô song.
Tuế Lãnh Âm suy nghĩ một lát, nàng hình như nhớ ra Minh Tố Quang là người sở hữu linh căn Kim Hỏa cực phẩm.
Lại còn có thiên phú luyện khí đỉnh cao.
Nghe tiếng lòng của hắn trước kia thì có vẻ là người giữ mình trong sạch, nhan sắc và khí chất cũng vô cùng xuất chúng.
Có thể liệt vào danh sách mục tiêu.
Tuế Lãnh Âm cũng thật không ngờ rằng, mình lại dấn thân vào con đường dùng đàn ông để trở nên mạnh mẽ thế này.
Tuế Lãnh Âm tu luyện suốt cả đêm, sáng hôm sau vẫn cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Nàng lại chọn thêm vài món trang sức xinh đẹp đeo lên, những chiếc trâm ngọc và khuyên tai này đều là pháp khí.
Hoặc là để phòng ngự, hoặc là để tấn công, hoặc là để nuôi dưỡng thần hồn.
Sau khi chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy, Tuế Lãnh Âm quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Ánh nắng chéo chiếu vào động phủ, ánh sáng vàng nhạt ấm áp rơi lên cục bông nhỏ màu trắng sữa đang say ngủ trong ghế nôi.
Lớp lông trắng tuyết được ánh nắng nhuộm thành màu vàng nhạt, dường như có ánh sáng và bóng tối lấp lánh theo từng nhịp thở.
Đẹp quá đi mất.
Tuế Lãnh Âm ghé sát lại gần, khẽ thổi một hơi, lớp lông của cục bông nhỏ bay bay.
Nàng cảm thấy đợi đến ngày sư tôn khôi phục lại hình người, nàng chắc sẽ không dám nhìn thẳng vào người nữa mất.
Sư tôn ngày xưa trong ấn tượng của Tuế Lãnh Âm là người có tu vi cao thâm, thực lực hùng mạnh, ôn nhu trầm ổn, như vầng trăng lạnh thuần khiết không tì vết.
Sư tôn bây giờ trong ấn tượng của nàng đã biến thành: Siêu đáng yêu! Muốn sờ quá đi thôi!
Cục bông nhỏ trắng sữa bị luồng hơi thở làm kinh động, mở mắt ra nhìn thấy Tuế Lãnh Âm đang ghé sát trước mặt mình.
Vì mới ngủ dậy, đôi mắt như ngọc thạch kia có chút long lanh.
Nguyệt Vi Lan khựng lại.
Suýt chút nữa vì hành động sát gần của Tuế Lãnh Âm mà tâm thần rối loạn.
Nhớ lại mình hiện giờ đang là nguyên hình, đang ở trong động phủ của Tuế Lãnh Âm.
[Đồ nhi ghé sát gần như vậy mà mình cũng không phát giác, sự cảnh giác yếu đi rồi.]
Tuế Lãnh Âm: "Ta phải đi học rồi, ngươi có đi cùng ta không?"
Nàng chỉ là cảm thấy mang theo sư tôn đi học có chút mới lạ, tuyệt đối không phải vì người đáng yêu quá nên muốn mang theo đâu.
Nguyệt Vi Lan vốn muốn lắc đầu, nhưng nghĩ đến việc trước đó dường như xuất hiện người cứu rỗi khác.
Người khẽ gật đầu.
Trên không trung hiện ra một chữ vàng nhỏ: "Được".
Tuế Lãnh Âm đưa tay ra, Nguyệt Vi Lan chần chừ một lúc rồi nhảy lên tay nàng, sau đó thoăn thoắt nhảy lên vai Tuế Lãnh Âm.
Mười cái đuôi có chút không nghe lời mà quấn lấy cổ Tuế Lãnh Âm, liền bị Nguyệt Vi Lan không chút nể tình kéo lại.
Tuế Lãnh Âm: "Ngươi làm vậy sẽ bị phát hiện mất."
Nguyên hình của sư tôn rốt cuộc là gì đến giờ nàng vẫn chưa biết, nhưng kẻ có mười cái đuôi thì chắc chắn không tầm thường.
Để người khác nhìn thấy chắc hẳn không tốt lắm.
"Không sao, ta sẽ che giấu."
Một dòng chữ vàng nhỏ nhanh chóng hiện ra trước mắt Tuế Lãnh Âm.
Thế là Tuế Lãnh Âm yên tâm ngồi lên lưng tiên hạc, bay về phía đỉnh Văn Đạo.
Chỉ là con tiên hạc hôm nay có vẻ yên tĩnh một cách lạ thường, mọi khi mỗi lần thấy nàng là nó đều cọ cọ thân mật, dùng cái đầu dụi dụi vào nàng.
Hôm nay nó chỉ cung kính đưa Tuế Lãnh Âm đến đỉnh Văn Đạo thật nhanh rồi quay đầu bay mất tăm hơi.
Tuế Lãnh Âm đoán chừng là do sư tôn.
Nàng vừa bước đi vài bước đã nghe thấy vài đệ tử bên ngoài Giảng Pháp Đường đang túm tụm lại tán gẫu.
"Các ngươi nghe gì chưa? Tuế Lãnh Âm đồng ý tỉ thí với Lăng Viêm rồi đấy."
"Trời ơi, nàng ta sao dám thế, không sợ mất mặt đến mức không còn đường lui sao? Một kẻ Luyện Khí sao có thể thắng được Trúc Cơ chứ."
"Thanh Hành Đạo tôn chắc đã cho nàng ta rất nhiều pháp bảo phù triện rồi."
"Có ích gì đâu, trong tỉ thí trừ phi là pháp khí, đan dược, phù triện do chính mình luyện chế, còn những thứ khác đều không được dùng."
"Thực ra ta vẫn luôn thắc mắc, Thanh Hành Đạo tôn là một trong những vị tôn giả đứng đầu giới tu chân, tu vi thâm sâu khó lường, bao nhiêu Thiên linh căn cực phẩm không màng tới, vậy mà lại chỉ thu nhận một mình Tuế Lãnh Âm."
"Thiên phú của nàng ta thực sự kém quá, còn không bằng cả mấy tên tạp dịch ngoại môn nữa."
"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, ngươi không sợ bị Thanh Hành Đạo tôn biết sao."
Một nam tu khinh khỉnh nói: "Sao nào, đến cả sự thật cũng không được nói à? Tuế Lãnh Âm là phế vật nội môn của Thanh Huyền Tông, ai mà chẳng biết."
Mấy người này người một câu ta một câu, không ngừng bàn tán xung quanh chuyện Tuế Lãnh Âm là đồ phế vật.
Tuế Lãnh Âm còn chưa phản ứng gì thì đã cảm thấy trên vai mình có sát khí.
À, là sư tôn của nàng đang giận rồi.
Đến cả mấy cái đuôi cũng trở nên nhe nanh múa vuốt bay loạn xạ, suýt nữa thì đập thẳng vào mặt nàng.
Tuế Lãnh Âm đưa tay tóm lấy một cái đuôi đang quẫy loạn, khiến Nguyệt Vi Lan tức thì cứng đờ.
Nàng thong thả bước đến, nhìn đám người kia rồi mỉm cười nói:
"Ôi, các vị đang nói xấu ta đấy à?"
Đám người đó bị giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau làm cho giật mình, đến khi nhìn thấy Tuế Lãnh Âm, sắc mặt họ liền lúc xanh lúc trắng.
Tên nam tu vừa nãy còn đầy vẻ khinh khỉnh trên mặt liền thoáng hiện vẻ chột dạ.
"Sư tỷ, chúng ta không nói xấu đâu, chỉ là đang bàn luận về chuyện người và Lăng sư huynh sắp tỉ thí thôi."
Tuế Lãnh Âm nhướng mày, trực tiếp lấy ra một viên tinh thạch trong suốt đặt trước mặt đám người kia.
"Lưu Ảnh Thạch đã ghi lại hết rồi, nói xấu ta thì được, nhưng nhớ trả tiền, một câu nói xấu là một viên linh thạch cực phẩm."
Tuế Lãnh Âm chìa tay ra trước mặt họ.
"Nếu quên mất mình đã nói bao nhiêu câu nói xấu thì có thể kiểm tra Lưu Ảnh Thạch nhé."
Đám tu sĩ từng nói xấu, chế giễu Tuế Lãnh Âm sau lưng không thể tin nổi mà trợn trừng mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)