Dù sao thì những ngày tháng cô từng sống trước đây cũng chẳng khác gì đã chết…
Đi tới nhà vệ sinh không xa, đúng lúc cô va phải một người.
Ngẩng đầu lên, đối phương sững sờ.
Lạc Phùng Đăng cũng sững sờ theo.
Một người đàn ông cao mét chín, ngũ quan sắc nét, tuấn mỹ vô cùng, trông như pho tượng thần Hy Lạp được người ta tạc khắc tỉ mỉ.
Đặc biệt là đôi mắt kia lộ rõ vẻ bối rối, mờ mịt xen lẫn hoảng loạn, cả người toát lên khí chất thiếu niên rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Nếu như không đội bộ tóc giả xoăn dài, không mặc chiếc váy hoa liền thân.
Cảnh tượng trước mắt mang lại cho Lạc Phùng Đăng cảm giác chấn động chẳng khác nào nhìn thấy Sakuragi Hanamichi mặc váy vậy.
Da đầu Hoắc Nhĩ như muốn nổ tung, mặt đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận.
“Hoắc Nhĩ?” Cô lên tiếng với giọng đầy nghi hoặc.
Hoắc Nhĩ lập tức kéo cô vào nhà vệ sinh, bịt miệng cô lại, hạ giọng cảnh cáo: “Đừng có hét! Lát nữa bị bọn họ nghe thấy thì xong đời.”
Lạc Phùng Đăng gạt tay anh ra, không ngờ kẻ trông người mẫu này lại có sở thích mặc đồ nữ.
“Có gan mặc thì không có gan cho người ta xem à?”
Ánh mắt cô quét từ trên xuống dưới, trong lòng nghĩ thầm: Quả nhiên mặc váy thì không nên có lông chân.
Cùng lúc đó, Hoắc Nhĩ cũng đang đánh giá người trước mặt.
Cô mặc quần áo vô cùng bình thường, nhưng làn da trắng mịn, mái tóc dài đen nhánh óng ả buông thẳng tới tận eo.
Gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn mang theo một nét lạnh nhạt, như thể từ trong xương cốt đã toát ra thần thái thản nhiên.
Thấy ánh mắt Lạc Phùng Đăng gần như dính chặt vào mình, Hoắc Nhĩ khinh thường cười nhạt một tiếng.
“Đừng tưởng trông cũng có chút nhan sắc là có thể dùng thủ đoạn này để thu hút sự chú ý của tôi.”
“Tôi không có bất kỳ hứng thú nào với một Beta cả.”
Anh không hề ngửi thấy trên người cô gái trước mặt bất kỳ mùi pheromone nào.
Chỉ là một Beta vô dụng mà thôi.
“Cô biết tên tôi rồi, chắc cũng là một trong đám fan não tàn ngoài kia chứ gì?”
“Tôi nói cho cô biết, tôi chẳng có chút hứng thú nào với mấy người cả. Tôi là Alpha cấp cao nhất, người xứng với tôi thì…”
Rắc.
Lạc Phùng Đăng căn bản không thèm nghe anh nói hết, trực tiếp dùng quang não chụp anh từ đầu tới chân một tấm.
Ngay sau đó dùng hai ngón tay phóng to, lại chụp thêm một tấm cận mặt.
Hoắc Nhĩ trừng to mắt: “Cô làm cái gì đấy! Ai cho cô chụp tôi!”
“Chụp rồi bán cho mấy fan não tàn bên ngoài.”
Lạc Phùng Đăng bình thản ngắm nghía những bức ảnh mình vừa chụp.
Người bị ép đến phát điên chỉ có Hoắc Nhĩ.
Anh mặc thế này mà bị truyền ra ngoài thì đúng là mất mặt đến tận nhà.
Anh vươn tay định giật lấy, nhưng Lạc Phùng Đăng nhanh tay lẹ mắt nhét thẳng quang não vào trong áo lót của mình.
“…”
Tay Hoắc Nhĩ dừng lại trước ngực cô, rồi chậm rãi siết thành nắm đấm.
“Cô muốn gì? Xóa ảnh đi!”
Lạc Phùng Đăng thẳng thắn khác thường: “Anh đáp ứng một yêu cầu của tôi, tôi sẽ xóa ảnh.”
Hoắc Nhĩ đã quen với kiểu này rồi. Loại phụ nữ này chắc chắn là mê mẩn nhan sắc của anh, muốn nhân cơ hội đưa ra mấy yêu cầu quá đáng để mưu lợi cho bản thân.
“Hừ, tôi biết ngay cô nhất định…”
“Tôi muốn làm quản lý ký túc xá.”
“Cô muốn làm quản lý ký túc xá?”
Hoắc Nhĩ còn tưởng mình nghe nhầm, khóe miệng giật giật.
Một người sống sờ sờ đứng ngay trước mặt cô, vậy mà cô lại chỉ muốn làm quản lý ký túc?
Lạc Phùng Đăng gật đầu: “Chẳng phải anh đang tìm quản lý ký túc sao? Chọn tôi đi. Anh chọn tôi, người bên ngoài chắc chắn sẽ tự giải tán.”
Kiểu người này Hoắc Nhĩ gặp nhiều rồi, rõ ràng là bám lấy anh không buông.
“Cô muốn làm quản ký túc rồi ngày nào cũng chặn tôi trong ký túc xá à? Sao cô biến thái thế?”
Lạc Phùng Đăng hơi mệt, cảm thấy Hoắc Nhĩ này hình như không có não.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
