Hệ thống đang tải…
[Đinh đông. Ký chủ, danh sách nhiệm vụ của cô đã được làm mới, vui lòng hoàn thành trong vòng 24 giờ, thành công thì có thể kéo dài thêm ba ngày tuổi thọ.]
Trên quang não trước mặt hiển thị nội dung nhiệm vụ: Thi đậu phỏng vấn vị trí quản lý ký túc xá của học viện Ascali.
Bên dưới xuất hiện hai lựa chọn.
Một là chấp nhận, một là từ chối.
Mặt Lạc Phùng Đăng không biểu cảm, giơ tay bấm từ chối, rồi cúi đầu tiếp tục ăn mì cay.
[Đinh đông. Ký chủ, danh sách nhiệm vụ đã được làm mới, không thể từ chối!]
Quang não lại bật lên, nhưng lần này chỉ còn duy nhất một lựa chọn: chấp nhận.
Chọn hay không thật ra cũng chẳng quan trọng.
Lạc Phùng Đăng cắn một viên bò viên mọng nước, giơ tay bấm dấu X ở góc phải trên quang não.
[Ký chủ của bạn từ chối hợp tác, đồng thời tiện tay tặng bạn một cú búng mũi.]
[Ký chủ! Cô còn từ chối nữa là tôi giận đấy! Bây giờ cô là người sắp chết rồi, không hoàn thành nhiệm vụ là sẽ chết thật đó!]
Cô là một Beta không có bất kỳ giá trị lợi dụng nào, lại đứng phe trung lập, lẽ ra đã bị quân phản loạn giết chết từ lâu.
Cuối cùng không hiểu sao lại bị trói buộc với cái hệ thống suốt ngày bắt cô làm nhiệm vụ này.
Nó nói có thể giúp cô sống lâu trăm tuổi, hưởng phúc dài lâu, còn nó thì có thể nâng KPI công việc, trở thành hệ thống vàng.
Ban đầu Lạc Phùng Đăng cho rằng nó đang nói nhảm, mà thực tế đúng là nói nhảm thật.
Nhiệm vụ đơn giản chỉ cộng thêm một ngày tuổi thọ, nhiệm vụ khó thì cộng thêm chút ít, nhiệm vụ vớ vẩn thì cộng nhiều hơn.
Cô trốn đến đây làm nhiệm vụ được bảy ngày, vậy mà số dư tuổi thọ hiện tại chỉ đủ sống đến ngày mai.
“Ăn không nói, ngủ không bàn, không phải ai lắm mồm là có lý.”
Đút miếng miến sốt mè cuối cùng vào miệng, Lạc Phùng Đăng mới miễn cưỡng lau miệng, đây đã là bát thứ tám cô ăn.
[Ký chủ, đừng ăn nữa, mau lên đi, thời gian phỏng vấn sắp hết rồi, cô chỉ còn một tiếng thôi.]
Nhìn cổng lớn nguy nga của học viện Ascali đối diện, Lạc Phùng Đăng trả tiền xong mới thong thả đi qua, tới phòng bảo vệ.
“Xin chào, tôi đến phỏng vấn vị trí quản lý ký túc xá.”
Bảo vệ tiện tay chỉ: “Tòa A, phòng 1032, đi đi.”
Lạc Phùng Đăng vừa rời đi, bảo vệ liền lắc đầu, lẩm bẩm nhỏ giọng: “Chậc chậc chậc, con gái bây giờ trẻ thế này mà không lo học hành, vì đuổi theo nam thần mà cũng chạy tới làm quản lý ký túc.”
Đi đến cửa tòa A, liền thấy người đến phỏng vấn đã xếp thành một hàng dài.
Tất cả đều là thiếu nữ tuổi xuân, tay cầm bảng tiếp ứng và ảnh, trên đó viết cái tên Hoắc Nhĩ.
Không phải phỏng vấn quản lý ký túc sao? Mấy người này tới làm gì?
Lạc Phùng Đăng không hiểu tình hình, chọc nhẹ vai cô gái phía trước.
“Xin hỏi, đây là phỏng vấn quản lý ký túc xá à?”
Cô gái kia mắt sáng rực, tay cầm bảng đèn của Hoắc Nhĩ, giọng trong trẻo: “Đúng vậy, nhưng bọn tôi là đến xem Hoắc Nhĩ. Nghe nói lần này chính anh ấy tuyển quản lý ký túc.”
[Ký chủ, tôi đã nói rồi mà, bảo cô đến sớm đi, cô thì hay lắm, ở quán làm liền tám bát mì cay, giờ có chen cũng không chen vào nổi.]
Lạc Phùng Đăng kiễng chân nhìn một cái, cũng không biết Hoắc Nhĩ là nhân vật gì, đợi đến lượt cô không biết phải đến bao giờ.
“Con người có ba nỗi cấp bách, tôi đi vệ sinh trước đã.”
[Cô còn tâm trạng đi vệ sinh à! Phải mau nghĩ cách đi phỏng vấn chứ! Không làm được quản lý ký túc thì ngày mai cô chết thật đấy!]
Sống hay chết với Lạc Phùng Đăng cũng chẳng quan trọng.
Từ nhỏ đến lớn cô bị nhốt trong những bức tường cao của gia tộc.
Bề ngoài thì được chăm sóc kỹ lưỡng, nhưng thực chất chẳng ai quan tâm cô sống hay chết.
Chỉ là hiếm khi bên cạnh lại có một hệ thống lo lắng cô sẽ chết như vậy.
Cảm thấy cũng thú vị, giúp nó hoàn thành KPI cũng chẳng có gì xấu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
