Sáng hôm sau.
Trình Chí Sơ vừa tỉnh dậy thì phát hiện mình đang nằm trên giường, quay sang thấy Phùng Uyển Âm đang ngủ bên cạnh, nhất thời sững sờ mất mấy giây.
Phùng Uyển Âm trong mơ mơ màng màng cảm nhận được có ánh mắt đang dán chặt vào mình, liền lờ đờ mở mắt ra – vừa khéo bắt gặp ánh nhìn của Trình Chí Sơ.
“Dậy rồi à? Đỡ hơn chưa?”
Vì còn ngái ngủ nên giọng cô có phần lạnh nhạt, chẳng còn chút gì của cái kiểu nhẹ nhàng dịu dàng mà cô thường ra vẻ khi đối mặt với Trình Chí Sơ.
Cô thật sự mệt rã rời và buồn ngủ lắm rồi!
Nửa đêm qua tỉnh dậy thấy Trình Chí Sơ hạ sốt, cô lại phải vắt hết sức mới lôi được cậu lên giường nằm tử tế.
Nhìn cô lơ ngơ ngái ngủ như vậy, Trình Chí Sơ đinh ninh chắc là cô đã thức cả đêm chăm mình.
Tuy có cảm giác giọng cô hơi lạnh lùng, nhưng nghĩ lại chuyện tối qua mình không mở cửa cho cô, chắc cô vẫn còn giận, nên cậu cũng không để tâm.
“Cảm ơn…”
Cảm xúc khó tả lan khắp trong lòng Trình Chí Sơ, cậu lúng túng mở miệng nói lời cảm ơn.
“Hả?”
Phùng Uyển Âm chưa nghe rõ.
Nói đúng hơn là… đây là lần đầu tiên cô nghe cái tên thiếu gia trời đánh này – cái người chỉ biết sai người khác làm việc cho mình – lại biết nói câu "cảm ơn" cho ra hồn!
Cô bắt đầu nghi ngờ mình còn chưa tỉnh ngủ.
Trình Chí Sơ ngay lập tức mất kiên nhẫn quá nửa.
“Chị đừng có được voi đòi tiên nữa!”
Phùng Uyển Âm chỉ cười nhè nhẹ rồi chủ động áp sát vào cậu.
Cô dùng cách ám muội nhất để… đo nhiệt độ cơ thể cho Trình Chí Sơ.
Hơi thở của Phùng Uyển Âm phả lên mũi, trán cô khẽ chạm vào trán cậu, hương thơm quen thuộc cũng theo đó len vào mũi – là mùi của "chị gái".
Ánh mắt của Trình Chí Sơ thoáng qua một tia phức tạp khi nhìn cô.
Phùng Uyển Âm nhận ra cậu ngẩn người thì thầm mừng trong bụng.
Cô giả vờ thở phào nhẹ nhõm, nói nhỏ: “May quá, hạ sốt rồi.”
Cô cố tình đấy nhé! Tối qua sau khi vất vả đưa Trình Chí Sơ lên giường, cô còn đi tắm thật sạch, rồi xịt lên người thứ nước hoa mà cậu ta thích nhất.
Dù trong tình huống nào cũng không quên nguyên tắc phục vụ khách hàng!
“…”
Trình Chí Sơ nhìn vẻ mặt tươi rói của Phùng Uyển Âm, không nói một lời.
Khoảnh khắc cô vừa áp sát, lý trí của cậu như bị quấn lấy chẳng thoát ra được. Đến khi cô rời khỏi, cậu lại cảm thấy... trong lòng mình trống rỗng một cách kỳ lạ.
Đúng lúc đó, tiếng chuông đặc biệt vang lên.
Lần trước từng nghe qua, nên Phùng Uyển Âm lập tức đoán ra ngay – đây chắc là nhạc chuông riêng mà "chị gái" cậu cài đặt.
Chiếc điện thoại mới đổi của Trình Chí Sơ bị chính cậu quăng xuống đất như thường lệ.
Chưa kịp để ai phản ứng, Phùng Uyển Âm đã rất “biết điều” cúi người nhặt lên rồi đưa tận tay cho cậu.
Trình Chí Sơ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, trong đầu nghĩ tới người mà mình ngày nhớ đêm mong, mà lòng lại cảm thấy… bực bội không lý do.
“Không muốn nghe!”
Chắc lại là mấy cái lý do trời ơi đất hỡi kiểu như “chị bận, không về được”… Nghe thì cũng vô nghĩa thôi.
Phùng Uyển Âm hơi bất ngờ.
Chuông reo thêm một lúc rồi cũng tự tắt, sau đó không vang lên nữa.
Trình Chí Sơ cảm thấy có chút phiền não – đây là lần đầu tiên cậu phớt lờ điện thoại của "chị gái", nhưng lúc chuông tắt rồi thì lại thấy tim như… rơi xuống hố.
Phùng Uyển Âm tinh tế nhận ra cảm xúc thay đổi của cậu, trong lòng âm thầm cạn lời:
Ủa? Không muốn nghe là cậu nói chứ ai? Sao giờ lại bày ra vẻ mất mát thế kia?
“Ôm tôi đi.” Trình Chí Sơ bỗng lên tiếng.
Phùng Uyển Âm ngẩn người – cô nghe ra được chút mỏng manh trong giọng nói ấy. Cô lập tức làm theo, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cậu thiếu niên cao lớn kia.
Cô dịu dàng vỗ nhẹ sau lưng cậu, thủ thỉ:
“Ngủ đi nào.”
Trình Chí Sơ cảm nhận được vòng tay ấm áp và cơ thể mềm mại của cô, lòng bỗng yên ổn hơn phần nào.
Ủa?! Đã gần trưa rồi!
Giờ này chắc Lâm Sâm cũng sắp ăn trưa rồi nhỉ. Là một fan cuồng tận tụy chính hiệu, chuyện duy trì độ hiện diện hằng ngày là không thể thiếu!
Phùng Uyển Âm một bên ôm Trình Chí Sơ ngủ trưa, bên còn lại cầm điện thoại nhắn tin cho Lâm Sâm.
Tin nhắn hỏi han được gửi đi thành công.
Hoàn hảo!
Rất tốt!
Lâm Sâm không chặn cô.
Nhưng anh cũng chẳng buồn trả lời tin nhắn, câu chữ ân cần của Phùng Uyển Âm lại lần nữa rơi vào biển không đáy, không chút hồi âm.
Trong lòng Phùng Uyển Âm bắt đầu lăn tăn: chẳng lẽ hôm qua mình chủ động quá, làm Lâm Sâm sợ chạy mất dép rồi?
Nghĩ lại thì… cũng không phải không có khả năng ấy.
Sau một hồi cân nhắc, cô cắn răng quyết định gọi một suất đồ ăn siêu đắt đỏ gửi đến cho anh – coi như giương cờ trắng cầu hòa.
Rồi lại nghiêm túc bù thêm vài câu trong WeChat:
[Dù bận thế nào cũng nhớ chăm sóc bản thân nha. Chuyện hôm qua là do em đường đột, chỉ làm em gái ngoan ngoãn thôi cũng được rồi.]
Lùi một bước để tiến ba bước – chiêu kinh điển!
Cạch! Một giọng máy móc vang lên:
[Điểm cún con +1. Trong vòng 48 tiếng, khi điểm cún đạt 5% sẽ tặng thêm 1 điểm sức khỏe. Đã đạt 5%.]
Phùng Uyển Âm mừng rỡ ra mặt – dù Lâm Sâm không trả lời, nhưng nhiệm vụ lần này lại tiến triển trơn tru ngoài mong đợi!
Cùng thời điểm đó.
Việc Phùng Uyển Âm vắng mặt tại Lê Viên cũng chẳng ảnh hưởng gì tới Chu Tân Trạch.
Chu Tân Trạch bước xuống lầu với dáng vẻ tao nhã và quý phái, đôi chân dài nhàn nhã mà rắn rỏi.
Một người hầu dè dặt bước lại gần:
“Thưa ngài, thiệp mời concert dương cầm của cô Tống đã được chuyển tới. Bên kia có nhắn hỏi… ngài có định tham dự không ạ?”
Người đàn ông vốn luôn lạnh lùng ngạo mạn, vừa nghe đến cái tên ấy thì hơi khựng lại.
Muốn gặp mình, vậy mà lại không dám đích thân tới?
Giọng của Chu Tân Trạch lạnh nhạt như mặt nước:
“Rảnh thì đi.”
Ngụ ý rõ ràng: không rảnh thì miễn.
“Vâng ạ!”
Người hầu nghe thấy dường như có mùi gương vỡ lại lành, đành cẩn trọng nhắc tới Phùng Uyển Âm.
“Những món đồ mà cô Phùng để lại đã được thu xếp gọn gàng rồi. Xin hỏi ngài còn muốn giữ lại không ạ?”
Thật ra Phùng Uyển Âm chẳng để lại bao nhiêu thứ ở Lê Viên – đa số đều là do Chu Tân Trạch mua tặng. Thành ra lúc cô rời đi, gần như không mang theo gì cả.
Chỉ là… những món đó tuy nhỏ nhưng giá trị không hề nhỏ, người hầu không dám tùy tiện quyết định, phải chờ chỉ thị.
Chu Tân Trạch khẽ cau mày, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh Phùng Uyển Âm hôm qua – vừa rời đi vừa âm thầm lau nước mắt.
Không hiểu sao, cơn bực bội lại bùng lên từ đâu.
“Vứt đi.”
“Vâng ạ!”
Người hầu chuẩn bị quay đi.
“Đợi đã… để đó đã.”
Chu Tân Trạch bỗng thay đổi ý định.
“Vâng.” Người hầu nhận lệnh.
Chu Tân Trạch vốn tưởng Phùng Uyển Âm sẽ còn dai dẳng quấn lấy một thời gian, ai ngờ chỉ mới vung ra một triệu là cô đã ngoan ngoãn rút lui.
Nhưng để phòng hờ, anh vẫn nhắn tin cho cô, bảo quay lại lấy đồ.
[Tin nhắn đã gửi, nhưng bị đối phương từ chối nhận.]
Chu Tân Trạch sầm mặt.
Tốt lắm!
Phùng Uyển Âm, cô đúng là dứt khoát đến đáng ghét!
Tại nhà họ Trình.
“Hắt xì!”
Phùng Uyển Âm đang cặm cụi nấu cháo cho Trình Chí Sơ, bỗng thấy sống lưng lạnh toát rồi hắt xì một cái rõ to.
Khó hiểu ghê, tự dưng thấy ớn lạnh là sao chứ?
Chẳng lẽ… bị lây cảm từ cái nụ hôn đêm qua của Trình Chí Sơ?
Nghĩ tới khả năng này, cô bật cười trong giận dữ!
Nấu cháo xong, cô bưng cả tô lên phòng cậu, lại phát hiện… cái người vốn đang ngoan ngoãn nằm giường đã mất tích!
Cửa phòng tắm bật mở, Trình Chí Sơ mặc áo choàng tắm bước ra.
Tóc hình như chỉ được lau sơ qua bằng khăn, phần đuôi tóc còn nhỏ nước lã chã.
Cậu vừa đi về phía cô, hơi nước bốc lên nghi ngút, ngay cả dây thắt lưng áo choàng cũng cột qua loa. Ngực rắn chắc thấp thoáng ẩn hiện, tạo nên một hình ảnh… vừa quyến rũ vừa khiến người ta muốn bị cảm lần nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

