Không ngờ lại đồng ý thật kìa!
Phùng Uyển Âm mừng hụt đến mức lòng dạ nhộn nhạo, không nhịn được thầm lẩm bẩm: Đúng là cái điểm thể lực 1 này đâu có dễ kiếm chút nào!
Cô và Lâm Sâm hẹn nhau ở một địa điểm, đúng lúc chiếc xe cô gọi cũng vừa tới.
Vì chỗ Phùng Uyển Âm ở hơi xa, nên khi được nhân viên dẫn vào khu vực đã đặt trước, Lâm Sâm đã có mặt từ lâu.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là — ngồi cùng với Lâm Sâm, còn có cả Phương Phức Nhã!
Phùng Uyển Âm từng gặp Phương Phức Nhã vài lần. Cô ta đúng là người như tên, dịu dàng nền nã, nhan sắc xinh xắn đoan trang.
Trong chiếc váy trắng tinh khôi, Phương Phức Nhã ngồi cạnh Lâm Sâm trông cao ráo nghiêm nghị, hai người đẹp đôi đến mức khiến mấy người xung quanh cũng không nhịn được phải liếc mắt nhìn vài lần.
Phùng Uyển Âm hơi nhíu mày.
Phương Phức Nhã sao lại có mặt ở đây? Không phải dạo gần đây có tin đồn Lâm Sâm và Phương Phức Nhã đính hôn à? Chẳng lẽ là thật?
Cô còn đang đơ người ra thì Phương Phức Nhã đã thấy cô, lập tức lên tiếng chào:
“Uyển Âm!”
Rồi xong!
Bị thấy rồi, không đi qua cũng không xong.
Phùng Uyển Âm vừa bước tới vừa âm thầm rủa cái hệ thống chết tiệt kia trong đầu.
Người ta có cả vị hôn thê rồi, vậy mà còn bắt cô lao đầu vào vũng nước đục này là sao?
“Lâu quá không gặp.”
Cô gật đầu chào, vẫn giữ thái độ lịch sự.
Nhân viên phục vụ mang thực đơn tới hỏi họ muốn gọi món gì. Vốn dĩ Phùng Uyển Âm đến đây là có mục đích riêng, nhưng sự có mặt của Phương Phức Nhã đã khiến cô bị hạn chế khá nhiều, ăn uống cũng chẳng còn hứng thú gì, bèn gọi vài món cho có lệ.
Phương Phức Nhã mỉm cười dịu dàng:
“Gọi ít vậy à? Sao không gọi thêm mấy món nữa? Trông cậu gầy đi nhiều đấy, dạo này chắc không ăn uống đầy đủ đúng không? Bác gái mà biết thì chắc xót lắm đấy!”
Lời nói thì nghe như quan tâm, nhưng từng chữ lại đậm mùi châm chọc.
“…”
Ánh mắt Phùng Uyển Âm dần lạnh đi.
Chuyện cô rời khỏi nhà họ Lâm năm đó tuy không quá ầm ĩ, nhưng trong giới thì gần như ai cũng biết.
Mẹ nuôi của cô vì muốn lấy lòng bố Lâm Sâm, đã coi cô như công cụ cho một cuộc hôn nhân thương mại, thậm chí còn định gả cô cho một ông già sắp xuống mồ làm… vợ bé. Vợ bé đấy nhé, không phải vợ chính!
Để trốn khỏi bàn tay mẹ nuôi, cô không ngại cúi đầu cầu xin Lâm Sâm giúp mình thoát thân. Kết quả, trở thành một con nhỏ nghèo rớt mồng tơi, ăn chẳng đủ no, đến họ cũng phải đổi.
Bây giờ Phương Phức Nhã còn cố tình nhắc đến “bác gái”, không phải cố tình khơi chuyện cho cô khó xử thì là gì?
Nhưng Phùng Uyển Âm nào phải loại để mặc người ta đem ra làm trò đùa, cô mỉm cười điềm nhiên:
“Ngại quá, tôi có chuyện riêng muốn nói với… Lâm Sâm, cậu có thể nhường chút không gian được chứ?”
Suýt thì cô buột miệng gọi “anh” như ngày xưa, nhưng có Phương Phức Nhã ở đây, cô cố tình sửa lại cách xưng hô.
Phương Phức Nhã có vẻ không ngờ Phùng Uyển Âm lại thẳng thừng đuổi khéo như thế, mặt hơi cứng lại, theo phản xạ nhìn sang Lâm Sâm. Mà anh thì vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh tanh.
Nhưng Lâm Sâm không nói gì, đồng nghĩa với việc ngầm đồng ý với yêu cầu của Phùng Uyển Âm.
Phương Phức Nhã cố gắng nặn ra một nụ cười:
“Vậy tôi đi vệ sinh một lát, hai người cứ nói chuyện.”
Người chướng mắt đi rồi.
Đôi mắt xưa nay vẫn lãnh đạm như mặt hồ không gợn sóng, giờ khẽ khựng lại như hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh lại trở về vẻ lạnh nhạt thường thấy.
“Anh không hứng thú với em.”
Như thể muốn tránh hiềm nghi, giọng nói vốn đã lạnh lùng, nay lại càng chẳng có chút nhiệt độ nào.
[“+1 điểm liếm chó.”]
“Em có thể chờ, dù là bao lâu cũng được.”
Phùng Uyển Âm kiên định nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng kia của Lâm Sâm:
“Em cứ ngỡ sau khi rời khỏi nhà họ Lâm, mọi chuyện sẽ yên ổn… Nhưng giờ em mới hiểu, đó chỉ là em đang tự lừa mình.”
[“Tỏ tình trong tủi nhục, +1 điểm liếm chó.”]
Lâm Sâm khẽ nhíu mày, không rõ là khó chịu hay đang suy nghĩ điều gì, khiến Phùng Uyển Âm hoàn toàn không thể đoán nổi anh đang nghĩ gì.
Lúc này, Phương Phức Nhã đã quay lại nhà hàng.
Phùng Uyển Âm chẳng buồn che giấu sự chán ghét dành cho cô ta, khẽ mỉm cười đứng dậy:
“Người em muốn gặp chỉ có anh thôi, nên bữa này… coi như không tính.”
Nói xong, cô quay người bỏ đi luôn.
Trước khi đi còn không quên thanh toán hóa đơn, duy chỉ không trả phần của cô nàng thích móc méo chuyện người khác không có tiền ăn như Phương Phức Nhã.
Lúc Phương Phức Nhã ngồi xuống, thấy Phùng Uyển Âm đã rời đi, cô ta hơi ngạc nhiên:
“Sao lại bỏ về rồi?”
Lâm Sâm vẫn nhìn theo bóng lưng của Phùng Uyển Âm, ngẩn người.
Thấy anh không trả lời, Phương Phức Nhã lại gọi:
“Lâm Sâm?”
Lâm Sâm hoàn hồn, chau mày lạnh lùng.
Nhìn ra được vừa rồi anh đang thất thần nhìn theo bóng dáng người con gái kia, Phương Phức Nhã không kiềm được giọng trêu ghẹo:
“Thật hiếm thấy đấy… Thấy Phùng Uyển Âm mà rối cả tay chân lên à?”
Phùng Uyển Âm vừa rời khỏi nhà hàng thì bất ngờ nhận được cuộc gọi.
Ngạc nhiên thật, là Trình Chí Sơ gọi đến!
Cô vừa bắt máy thì đầu bên kia đã truyền đến giọng nói yếu ớt của cậu thiếu niên:
“Chị… chị đang ở đâu vậy?”
Giọng cậu nghe mơ màng, như đang sốt cao, pha lẫn sự yếu đuối và phụ thuộc.
Tìm “ánh trăng trắng” sao?
Gọi nhầm rồi chứ gì?
Nghe kiểu này chắc là sốt đến phát mê man rồi, phân biệt nổi ai với ai nữa đâu. Bộ sốt tới mức cháy luôn đầu óc rồi hả?
Phùng Uyển Âm vội vã chạy đến nhà Trình Chí Sơ, nhấn chuông cả buổi mà chẳng ai mở cửa.
Hết cách, cô đành liều mạng, bất chấp nguy cơ bị bắt, trèo tường lẻn vào nhà họ Trình.
Vừa đáp xuống sân sau đã suýt trẹo chân!
May mà hạ cánh an toàn, cô thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vừa run vừa cảm khái cho hành động… "liếm chó" đầy vĩ đại của mình.
“Tôi là công dân gương mẫu mà vì làm 'liếm chó' lại phải hy sinh tới mức này á hả?!”
Phải biết đây là khu nhà giàu đó, lỡ đâu bị bảo vệ tóm được thì dù không té chết cũng coi như xong đời.
Cuối cùng, cô cũng tìm thấy Trình Chí Sơ đang nằm mê man dưới đất vì sốt cao.
Cô vội đưa tay sờ trán cậu — nóng hầm hập luôn!
Cảm nhận được làn da mát lạnh của cô, Trình Chí Sơ liền nắm chặt tay cô lại, chầm chậm mở mắt.
Người phụ nữ trước mặt đang nhíu mày, ánh mắt đầy lo lắng, khiến trái tim cậu rung lên một nhịp.
“Chị à…”
Nghe cậu gọi nhầm người, Phùng Uyển Âm chỉ muốn mắng cậu mắt mù, nhưng lại phải cố giữ vẻ dịu dàng.
“Chị không phải cô ấy, chị là Phùng—.”
Còn chưa kịp nói xong, cô đã cảm thấy cả người chao đảo, bị Trình Chí Sơ kéo ngã xuống dưới thân.
Nụ hôn của cậu thiếu niên vừa nóng bỏng vừa vụng về, mang theo sự bốc đồng như muốn chiếm lấy tất cả, khiến cô hoàn toàn không kịp phản ứng.
Cậu… nóng rực như thể muốn thiêu cháy cô vậy!
Cô càng giãy giụa, Trình Chí Sơ lại càng cố chấp. Đến khi cậu mệt quá ngừng lại, cô mới có thể thở nổi.
Ít nhất cũng phải sốt… ba mươi chín độ!
Phùng Uyển Âm đoán.
Tên nhóc trên người sau khi "gây chuyện" lại tiếp tục ngất xỉu, đè lên khiến cô gần như không thở nổi. Cô phải tốn bao nhiêu sức mới lật cậu ta qua được.
Phùng Uyển Âm xụ mặt than trời:
“Đè chết tôi rồi còn gì!”
Nhưng điều khiến cô bất ngờ nhất là — nhìn bộ dạng ngầu ngầu vậy mà kỹ thuật hôn của cậu ta... tệ hết biết, như đang cạp vậy á!
Cô sững người vài giây, cúi đầu nhìn Trình Chí Sơ đang nằm bất tỉnh dưới đất.
Chẳng lẽ… đây là lần đầu?
Câu hỏi đó cũng không làm cô suy nghĩ được lâu, bởi vì — còn phải tìm thuốc hạ sốt cho thằng nhỏ nữa.
Cô không muốn đưa cậu ta tới bệnh viện, dù sao thì… còn trẻ khỏe thế kia, sốt tới mức còn “giở trò” được thì sức phục hồi chắc không đến nỗi tệ đâu.
Sau khi đút thuốc xong, Phùng Uyển Âm tiện tay kéo chăn phủ cho Trình Chí Sơ, rồi tìm đại một chỗ để ngủ tạm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
