Giọng nói kia, Phùng Uyển Âm làm sao mà không nhận ra.
Cô cứng người, ngẩng lên liền chạm phải gương mặt lạnh lùng, cứng rắn của Chu Tân Trạch – đang cúi xuống nhìn cô từ trên cao, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu.
Xui tận mạng! Sao lại đụng ngay anh ở đây chứ?
Phùng Uyển Âm không kịp nghĩ nhiều, lập tức toan nhấc chân bỏ chạy.
Đùa à? Không chạy thì chờ lộ tẩy chắc?
Mặc dù cái “chỉ số chó liếm” của Chu Tân Trạch đã đạt chuẩn, nhưng mà hai mục tiêu nhiệm vụ cùng xuất hiện chung một khung cảnh…
Cái này đúng là điềm xấu cực kỳ!
Ánh mắt Chu Tân Trạch tối lại, bàn tay to tóm chặt lấy cánh tay mảnh khảnh của cô.
“Sao? Thấy tôi mà không thèm chào một tiếng à?”
Trong lòng Phùng Uyển Âm thầm khinh: Một con thế thân đạt tiêu chuẩn xong thì coi như chết luôn rồi, biết chưa?
Ngoài mặt, cô cắn môi, mắt ngân ngấn lệ, giọng lạc đi vài phần ủy khuất:
“Chu tiên sinh… em chỉ là… không biết nên đối diện với anh thế nào…”
Đối diện cái nỗi gì, chỉ số chiến lược đã full cây rồi! Huống chi chính anh là người đã một cước đá bay tôi đi cơ mà.
Đôi mắt đen nhánh của Chu Tân Trạch gườm gườm như đang thẩm vấn, hồi lâu mới bật ra một tiếng cười lạnh:
“Không biết đối diện thế nào? Vậy thằng Trình Trí Sơ kia là mối mới của cô à?”
Chết cha! Chẳng lẽ cái cảnh vừa rồi bị anh tóm trọn mắt rồi?
Phùng Uyển Âm hiếm khi lộ ra chút hoảng hốt thật sự.
Thấy anh như định lôi mình đi đối chứng ngay tại trận, cô vội xoay trạng thái, giọng nức nở:
“Chúng ta đã kết thúc rồi mà… câu này không phải chính anh nói sao?”
Đôi mắt ửng đỏ, vệt lệ còn chưa khô.
Chu Tân Trạch bất giác buông tay cô ra, chân mày thoáng nhíu.
Thành công! Chiêu này vẫn còn tác dụng!
Ở chỗ anh không thấy, Phùng Uyển Âm nhéo mạnh vào lòng bàn tay mình, năm ngón bấu sâu đến mức đau rát.
Đau thật, nhưng hiệu quả hơn cả véo đùi. Diễn viên chuyên nghiệp chắc cũng không dốc sức đến thế này!
Cô loạng choạng lùi vài bước, dáng người mỏng manh như chỉ cần một cơn gió nhẹ là ngã gục.
“Tống Kim Đường đã trở về rồi… anh không còn cần em nữa.”
Cũng tốt thôi, tôi cũng chẳng cần anh nữa đâu.
Ánh mắt Chu Tân Trạch tối lại, nhưng không mở lời.
Phùng Uyển Âm giả vờ kiên cường, gắng gượng đứng thẳng, giọng run run:
“Em không hề đi quyến rũ ai khác… trong tim em chỉ có mình anh thôi… Em sẽ mãi đợi anh quay đầu lại, Chu tiên sinh à…”
Một tràng độc thoại lay động lòng người, ngay cả bản thân cô cũng muốn tự vỗ tay khen mình vài cái.
Quá nhập tâm! Quá tình sâu nghĩa nặng luôn!
Chân mày Chu Tân Trạch khẽ giật, anh cúi người áp sát, đôi mắt lướt trên gương mặt cô:
“Chỉ có mình tôi thôi sao?”
Ha! Đến tôi nghe còn không tin nổi câu đó nữa là.
Áp lực phả xuống khiến Phùng Uyển Âm thoáng chốc rối loạn, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh, ánh mắt sáng long lanh:
“Đúng vậy… em biết trong lòng anh không có em, cũng không sao cả… Em sẽ vẫn ở đây chờ… chỉ cần anh quay đầu, sẽ thấy em…”
Dứt lời, cô khẽ lau giọt nước mắt nơi khóe mi.
Diễn xuất chân thành đến mức trời đất cũng phải cảm động.
Chu Tân Trạch đứng thẳng lại, ánh mắt sâu hun hút, xen lẫn sự dò xét:
“Đừng để tôi bắt gặp… nếu không…”
Phần sau anh không nói, nhưng Phùng Uyển Âm cũng đoán được.
Trong lòng cô không khỏi thắc mắc: Bọn nhà giàu này có phải ai nấy đều mắc bệnh thích chiếm hữu tình cũ không vậy?
Cô ngước nhìn anh, cười nhạt:
“Em thấy… Tống tiểu thư đang đợi anh kìa.”
Phùng Uyển Âm nở nụ cười dịu dàng như thể thấu hiểu mọi điều:
“Chu tiên sinh, anh mau đi đi, đừng để Tống tiểu thư chờ sốt ruột.”
Từ góc nhìn của cô, rõ ràng thấy Tống Kim Đường đang đảo mắt khắp nơi, như đang tìm ai đó.
Ánh mắt Chu Tân Trạch thoáng trầm xuống.
Con đàn bà này… thật sự biết điều thế à? Sao có vẻ sốt sắng muốn “đuổi” mình đi vậy?
Phùng Uyển Âm thì thở phào trong bụng. Cuối cùng cũng tống tiễn được cái vị thần ôn dịch này rồi!
Khóe môi cô vừa kịp cong lên thành nụ cười nhẹ nhõm, trong nháy mắt liền cứng đơ.
Chu Tân Trạch không những không đi, mà còn từng bước áp sát phía cô.
Trong mắt anh là thứ lạnh lùng bẩm sinh của kẻ đứng ở vị thế tối cao, trên gương mặt uể oải tùy ý, nhưng tận sâu trong xương tủy lại toát ra một luồng áp lực vô hình khiến người khác khó thở.
Phùng Uyển Âm nuốt khan một cái, lưng tựa dần vào tường.
Đến khi da chạm vào bức tường băng lạnh, luồng khí rét buốt khiến cô hít vào một hơi.
Mẹ nó! Anh không đi tìm “chị Bạch Nguyệt Quang” của anh, mà chắn đường tôi làm gì chứ?
Cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng đầu ngón tay run nhẹ, giọng nói cũng khẽ rung, đã tự tố cáo hết sự bất an.
Phùng Uyển Âm co người lại, khẽ hỏi:
“Chu tiên sinh… anh định làm gì vậy?”
Trong góc tối, Chu Tân Trạch đường hoàng dồn cô vào tường.
Ngẩng lên, cô va phải đôi mắt sâu thẳm của anh, như thể bị kéo vào một vực sâu không đáy.
Chu Tân Trạch ghé sát bên tai, hơi thở nóng hổi phả trên làn da mỏng manh.
Cả người Phùng Uyển Âm lập tức cứng lại như bị điện giật, theo bản năng quay mặt đi nơi khác.
Một bàn tay thô ráp bóp chặt cằm, ép cô phải đối diện với đôi mắt kia.
Giọng anh lạnh tanh:
“Em mong tôi biến nhanh thế sao?”
Ngón tay Phùng Uyển Âm khẽ co lại, trong lòng chột dạ.
Ngoài mặt, cô vẫn giả vờ điềm tĩnh, ánh mắt ướt át đầy bi thương:
“Chu tiên sinh… anh hiểu lầm rồi. Em chỉ lo cho anh thôi. Nếu Tống tiểu thư không thấy anh, chắc chắn sẽ lo lắng…”
Chu Tân Trạch nhếch môi, nở một nụ cười chẳng mấy thiện cảm:
“Ồ? Vậy sao?”
Ánh mắt anh thoáng liếc qua cô, lạnh lẽo nhưng khó đoán.
Không ổn! Cứ thế này thế nào cũng lộ!
Phùng Uyển Âm toan giãy ra, lại bị anh nhấc chân ghì chặt, kìm hãm hoàn toàn.
Cái quái gì thế này? Chẳng lẽ anh đã nhận ra rồi?
Đúng là nhiệm vụ có chung “chị Bạch Nguyệt Quang” thì kiểu gì cũng xảy ra chuyện xui xẻo!
“Chu Tân Trạch… anh buông em ra trước được không?”
Trong lòng cô chợt dấy lên lo lắng, nếu để Trình Trí Sơ bắt gặp cảnh này thì nhiệm vụ coi như đi tong.
Không lẽ anh cố tình?
Suy nghĩ vừa lóe lên đã bị Phùng Uyển Âm phủ định.
Cô ngân ngấn nước mắt, giọng nghẹn lại:
“Chu tiên sinh, em không hiểu anh nói gì… Em chỉ sợ vì em mà phá hỏng quan hệ của anh với Tống tiểu thư thôi…”
Chu Tân Trạch ngắm kỹ từng biểu cảm của cô, ánh mắt vẫn đầy hoài nghi.
Rốt cuộc anh cũng buông lỏng, lạnh nhạt quăng một câu:
“Đi theo tôi.”
Phùng Uyển Âm giả vờ hoảng loạn:
“Nhưng còn Tống tiểu thư…”
“Lo cho người khác lắm nhỉ.” Giọng anh lạnh buốt, từng chữ dồn nén áp lực. “Tôi không muốn nói lần thứ hai.”
Chu Tân Trạch xưa nay vốn là kẻ nói một là một, hai là hai.
Phùng Uyển Âm quá hiểu điều đó.
Trong lòng cực kỳ phản kháng, nhưng trên mặt cô vẫn cố tìm cách kéo dài thời gian.
“Chu tiên sinh… vậy anh chờ em một lát. Túi của em còn trong tủ bên trong…”
“Đi lấy.”
Một chữ dứt khoát, gọn gàng.
Được thôi.
Khóe mắt Phùng Uyển Âm lóe lên một tia gian xảo.
Đợi đến lúc đó, cô sẽ cố tình dây dưa, rồi tìm cơ hội lẻn đi.
Nhưng người đàn ông trước mặt, ánh mắt như nhìn xuyên tim gan, không để cô có cơ hội bày trò:
“Tôi đi cùng em.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

