Cậu con trai kia vội vã rời đi, để lại Phùng Uyển Âm đứng ngẩn ngơ đầy ẩn ý.
Đúng lúc đó, bên trong đại sảnh bỗng rộn ràng.
Người dẫn chương trình cầm micro, giọng nói trầm ấm đầy từ tính:
“Trong đêm tràn đầy yêu thương và hạnh phúc này, chúng ta cùng tụ hội nơi đây để chúc mừng sinh nhật Trí Sơ. Giờ phút này, tôi xin tuyên bố tiệc sinh nhật chính thức bắt đầu!”
Phùng Uyển Âm khẽ nâng vạt váy, tao nhã quay lại hội trường.
Vừa về tới chỗ cũ, một chùm ánh sáng dịu dàng liền chiếu rọi vào hai người giữa sảnh.
Dải lụa và bóng bay tung lên không trung.
Tống Kim Đường đứng trong ánh đèn, nụ cười dịu dàng như nắng ấm mùa xuân.
Cô ta cùng Trình Trí Sơ đứng cạnh nhau, khẽ khàng cất tiếng hát chúc mừng sinh nhật.
Khúc nhạc nền rộn ràng vang lên trong tai mọi người.
Không ai lên tiếng, dường như tất cả đều chìm trong giọng ca trong trẻo ấy.
Thanh âm của Tống Kim Đường vang vọng, tươi sáng và lấp lánh như từng nốt nhạc cũng ngập tràn hạnh phúc.
Trong mắt Trình Trí Sơ long lanh ánh sáng, hai người mỉm cười nhìn nhau, không khí ấm áp đến mức chẳng ai nỡ phá vỡ.
Ca khúc đi đến cao trào, tiếng vỗ tay vang lên rào rào.
Tống Kim Đường nhẹ nhàng cầm lấy con dao bạc, từ tốn cắt xuống chiếc tháp bánh sinh nhật tinh xảo.
Khoảnh khắc đó, cô ta trở thành tâm điểm của cả buổi tiệc.
“Hay quá!” Không biết ai khẽ hô một tiếng.
Mọi ánh mắt đều dồn vào lưỡi dao bạc.
Khi lưỡi dao chạm đến tận đáy, một miếng bánh tam giác được nâng lên thật khéo.
Tống Kim Đường đặt vào đĩa, giọng đầy ôn nhu:
“Tiểu Sơ, sinh nhật vui vẻ nhé.”
Ánh mắt cô ta dịu dàng, mềm mại như dòng xuân thủy.
Chị…
Đôi tay Trình Trí Sơ run rẩy như thể đang nhận lấy một báu vật vô giá.
Đây chính là phần bánh chị gái đích thân cắt cho mình.
Ngay lúc ấy, Phùng Uyển Âm cảm thấy thời khắc xuất hiện của mình đã đến.
Cô mạnh tay véo một cái vào đùi, ép ra giọt nước mắt sinh lý.
Đôi mắt trong veo bỗng trở nên đầy yếu đuối đáng thương.
Mà diễn kịch, tất nhiên phải có khán giả.
Phùng Uyển Âm cố tình chọn một vị trí mà Trình Trí Sơ vừa ngẩng đầu là có thể nhìn thấy.
Chỉ cần cậu liếc qua, chắc chắn sẽ bắt gặp dáng vẻ “lặng lẽ thương tâm” của cô.
Cô đứng yên tại chỗ, bơ phờ mất hồn.
Miệng không ngừng thì thầm gọi “Tiểu Sơ…”, vai buông thõng, vành mắt hoe đỏ, ánh mắt ảm đạm như mất hết sức sống, chỉ còn lại nỗi thất vọng vô biên.
Quả nhiên, ánh mắt Trình Trí Sơ lướt một vòng quanh hội trường, vô tình dừng lại nơi cô.
Đôi tay đang cầm đĩa của cậu khựng lại.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Phùng Uyển Âm khẽ cúi đầu, vài lọn tóc che ngang mắt.
Cái dáng vẻ ngẫu nhiên hé lộ nét ủy khuất cùng bi thương kia, khiến trong lòng Trình Trí Sơ chợt gợn lên một cảm giác kỳ lạ.
Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như dừng lại.
Phùng Uyển Âm ngẩng đầu, trong mắt còn vương giọt lệ chưa khô.
Cô khẽ cắn môi, như đang gắng sức đè nén cảm xúc nào đó.
Mà sự đau lòng kia, hiện rõ ràng trong đôi mắt trong veo.
Trong lòng Trình Trí Sơ bỗng bối rối, khó chịu “tch” một tiếng.
Ngay khi cậu quay mặt đi, cảm xúc trong mắt Phùng Uyển Âm liền biến mất sạch sẽ, chẳng còn sót chút gì.
[Hệ thống, nhiệm vụ hoàn thành tới đâu rồi?]
Bên tai vang lên giọng máy móc: [Điểm giá trị chó liếm +1.]
Phùng Uyển Âm thong thả chùi khô nước mắt, trong lòng thầm nghĩ: Cỏ non nhà Trí Sơ, mình vặt cũng kha khá rồi.
Đã đến lúc nên “lặng lẽ” rút lui.
Cô chìm đắm trong thế giới chỉ số chó liếm.
Cửa đại sảnh bỗng khẽ mở, một cơn gió thoảng qua.
Một bóng dáng quen thuộc bước vào…
Rất tiếc là cô không hề để ý.
Nếu không, chắc chắn đã sớm chuồn khỏi đây rồi.
Phùng Uyển Âm đang chuẩn bị rời đi, không ngờ Trình Trí Sơ lại tiến đến, hoàn toàn phá vỡ nhịp bước của cô.
Ánh sáng mờ mịt che khuất đường nét gương mặt cậu thiếu niên, chỉ thấp thoáng để lộ đường viền nghiêng hoàn mỹ, thần sắc khó đoán.
Cô vội xoay người lại, lập tức hóa thân thành một dáng vẻ đầy bi thương.
Sau một thoáng ngạc nhiên, trong lòng cô nhanh chóng thầm chửi:
Không đi bám cái “bạch nguyệt quang” mà cậu thương nhớ, lại mò sang đây tìm mình làm gì vậy trời?
Phùng Uyển Âm khẽ run hàng mi:
“Tiểu Sơ… sao em lại qua đây? Chị… chị không sao đâu, em đi với A tỷ của em đi…”
Vài giọt nước mắt lăn dài trên gò má, rơi xuống váy dạ hội.
Khuôn mặt thiếu niên lập tức sa sầm, trong mắt thoáng hiện tia bực dọc, giọng điệu đầy bất mãn:
“Chị khóc ngay trong tiệc sinh nhật của tôi, khiến tôi rất không vui.”
Ha, đồ ngốc. Cậu không vui thì tôi mới vui chứ!
Phùng Uyển Âm lập tức làm ra vẻ hoảng loạn:
“Xin lỗi… chị không cố ý… chị chỉ là… chỉ là…”
Cậu ngẩng mắt, lạnh lùng:
“Đây là bồi thường cho chị.”
Trong lòng Phùng Uyển Âm lập tức reo hò.
Trời ạ, thần tài lại nổ thưởng rồi!
Hình tượng Trình Trí Sơ trong mắt cô lập tức phát sáng rực rỡ.
Cô ngẩng lên, chùi giọt nước mắt, cố nén sự hớn hở trong lòng:
“Tiểu Sơ… em biết mà, chị không thể nhận tiền của em đâu. Chị thật sự… thật sự yêu em mà…”
Bên tai lại vang lên giọng máy móc: [Lời tỏ tình hèn mọn, điểm chó liếm +1.]
Yeahhh! Hôm nay đúng là hốt bạc!
Trình Trí Sơ cau mày:
“Thôi đủ rồi! Cầm lấy, không được trả lại, nghe chưa?”
Cậu hung hăng ra lệnh.
Trong lòng Phùng Uyển Âm thầm cười: Đưa thì tội gì không lấy. Có tiền không nhận thì phí quá còn gì.
Ngoài mặt cô vẫn tỏ vẻ khó xử, cúi mắt khẽ đáp:
“Được rồi, Tiểu Sơ…”
Thấy cô ngoan ngoãn, tâm trạng Trình Trí Sơ mới dịu xuống đôi chút.
Phía sau vang lên giọng nói dịu dàng của Tống Kim Đường:
“Tiểu Sơ, em làm gì ở đó vậy? Chị chuẩn bị cho em một bất ngờ, có muốn xem không?”
Sắc mặt Trình Trí Sơ lập tức hóa dịu, ánh mắt nhu tình, nhanh chóng quay lưng chạy về phía cô ta.
Bên cạnh Tống Kim Đường còn có một người đàn ông đứng đó.
Chỉ là… Phùng Uyển Âm chẳng thèm quan tâm.
Cô ngẩng cằm, bận tính toán làm sao diễn cảnh “nỗi buồn man mác” cho thêm phần lay động.
“Chị.” Gương mặt Trình Trí Sơ bỗng trở nên khó coi, “Người đó là ai?”
Chu Tân Trạch khẽ nhấc mi mắt, vẻ mặt có chút phiền chán.
Con đàn bà Phùng Uyển Âm này cũng ở đây? Lại còn cười nói với đàn ông khác nữa chứ.
Toàn thân anh toát ra khí chất cao quý lạnh lùng.
Chỉ cần đứng im thôi cũng tỏa ra một loại áp lực vô hình.
Tống Kim Đường thoáng cười, đang định giới thiệu thì Chu Tân Trạch đã dốc cạn ly rượu trong tay, dứt khoát đứng dậy:
“Xin lỗi, tôi đi trước.”
Nụ cười dịu dàng của Tống Kim Đường khựng lại trong giây lát, nhưng cô ta không níu giữ, chỉ dùng ánh mắt lo lắng dõi theo bóng lưng anh.
Nhận ra ánh nhìn của chị dõi theo người khác, gương mặt Trình Trí Sơ lập tức xụ xuống:
“Chị…”
Tống Kim Đường chợt bừng tỉnh, ý thức rằng mình vừa lơ đãng.
Cô ta vội xoa đầu cậu, giọng như đang dỗ dành:
“Tiểu Sơ ngoan, chúng ta cùng ăn bánh nhé?”
Giọng nói của cô ta như có ma lực, khiến thiếu niên lập tức ngoan ngoãn trở lại.
Ừ, cứ thế, cứ thế…
Phùng Uyển Âm ơi, mày đúng là ảnh hậu tương lai.
Bóng lưng mảnh mai, lay động lòng người, khiến người ta vừa nhìn đã muốn rơi lệ.
Đáng thương… quá đáng thương…
Đúng lúc đó, một người đàn ông bước ra chắn ngang trước mặt cô.
Cái gì đây?
Ai thế? Không biết người ta đang đóng cảnh cảm động à? Biết điều thì tránh ra chứ!
Phùng Uyển Âm coi như không thấy, định bước vòng qua.
Nhưng đối phương lại thản nhiên mở miệng:
“Phùng Uyển Âm, xem ra cô sống cũng tốt nhỉ.”
Chu Tân Trạch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

