Xe lên đến sườn núi, Huyên Hiểu Đông xuống xe bê xe lăn ra ngoài, Thịnh Vô Ngung đã có thể đỡ lên thành xe hơi đứng dậy được, thấy Huyên Hiểu Đông đẩy xe lăn tới, anh mới ngồi lên, sau đó nghe được tiếng hoan hô trầm trồ của Tiểu Yến, "Đẹp quá đi!"
Huyên Hiểu Đông và Thịnh Vô Ngung nhìn nhau mỉm cười.
Suốt dọc con đường lên sườn núi nhuộm sắc đỏ rực cháy của hoa đỗ quyên, hoa sơn trà gieo trồng trước đó cũng đã nở hết, từng đóa sơn trà điểm xuyết những lùm cây, rừng hương phỉ cũng đã trổ bông, những đốm hoa li ti màu trắng đong đưa trên tàng cây.
Cả ngọn núi đều đắm mình giữa hoa nở, núi xuân như rượu, làn gió ấm áp thổi qua, hương hoa vấn vít quanh người.
La Yến trầm trồ hỏi: "Đây là cây gì vậy?"
Huyên Hiểu Đông nói: "Là hương phỉ, tôi thử trồng vài giống mới, vốn dĩ năm nay có thể thu hoạch được quả rồi." Giọng nói của y đượm sự phiền muộn.
Thịnh Vô Ngung nhẹ nhàng nắm tay y, "Tôi sắp xếp người đến thu hoạch cho em."
Huyên Hiểu Đông nói: "Nếu không sắp xếp nhân công thụ phấn thì thành quả sẽ không được nhiều.
Được rồi, dù sao cũng đã để chúng tự lớn, đợi khi nào chúng ta về lại chăm bón tử tế là được thôi."
Nghiêm Duệ Phong dẫn người đi vào kiểm tra một vòng, nhanh chóng nhận ra Huyên Hiểu Đông từng sinh sống ở nơi này.
Ngoài ra, rõ ràng nơi này vừa được sửa chữa trang bị lại, chứa rất nhiều các loại thiết bị công nghệ cao, còn đặt cả đàn dương cầm, trên giá sách cũng bày đầy sách ngoại văn.
Đây là nơi ở mới của Thịnh Vô Ngung...!Anh ta từng sống ở đây với Huyên Hiểu Đông sao?
Nghiêm Duệ Phong đi ra, nhìn thấy Huyên Hiểu Đông cầm cốc nước đưa lên mép Thịnh Vô Ngung để anh uống.
Thịnh Vô Ngung uống một hớp, cười hỏi y: "Lại là loại đồ uống kỳ lạ gì đây?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

