Lúc Trình Nguyên về bàn giao công việc, các đội viên giật nảy mình, La Yến hỏi cậu ta: "Sao thế?"
Trình Nguyên cười khẩy, nói: "Huyên Hiểu Đông chỉ đích danh tôi yêu cầu đổi người."
Cậu ta tàn nhẫn nghĩ thầm trong lòng, bây giờ anh ta thiên vị Huyên Hiểu Đông, lỡ như tương lai Huyên Hiểu Đông và Nghiêm Duệ Phong tình cũ bùng lại, ha ha, chẳng phải sợ trên đầu sẽ xanh tươi lắm sao?
Trình Nguyên suy nghĩ tràn đầy ác ý, bao nhiêu ý nghĩ u ám cứ cuồn cuộn lên đầy thù hận.
Nghiêm Duệ Phong đi vào, thấy cậu ta bàn giao công việc thì lạnh nhạt nói: "Tối nay bàn giao xong, sáng sớm mai cậu đi luôn được rồi, tôi đã báo cáo với cấp trên."
Trình Nguyên cũng không nói gì nữa, chỉ bàn giao rõ ràng từng phương án trong tay mình ra, cũng không nói chuyện với Nghiêm Duệ Phong mà lao thẳng về phòng mình.
Nghiêm Duệ Phong nhìn sang những đội viên khác, nói: "Mọi người lấy đó làm gương, đừng để cảm xúc chi phối, không được trái kỷ luật."
Huyên Hiểu Đông đưa bà Thịnh về dinh thực Lâm Viên, lúc về đến nhà, biệt thự đã hoàn toàn yên tĩnh lại.
Huyên Hiểu Đông về phòng, thấy Thịnh Vô Ngung đang đọc tờ báo của Garan dưới đèn, đường nét tuấn tú thanh thoát của anh trở nên mềm mại hơn trong ánh sáng, dáng vẻ nho nhã ấm áp ấy không khỏi khiến lòng y được sưởi ấm, y cười nói: "Sao anh còn chưa ngủ, chờ em à?"
Thịnh Vô Ngung ngước mắt lên, hỏi: "Mẹ thế nào rồi? Về đến nơi chưa?"
Huyên Hiểu Đông gật đầu, "Mẹ về đến nhà bình an rồi, bà nói sáng mai lại phải đi, vì ngại mặt mũi." Y cởi quần áo đi vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ xong thì thay quần áo ngủ, hỏi Thịnh Vô Ngung, "Lên giường nghỉ ngơi chưa? Em giúp anh xoa bóp chân, thời gian cũng không còn sớm nữa, nghỉ ngơi sớm thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

