Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Còn mẹ của cô, người sinh ra bảy đứa con gái, thì bị bà nội coi như đồ bỏ đi.
Sáu chị em của cô, kẻ thì chết yểu, kẻ ngu ngốc, kẻ bệnh tật triền miên. Ngày ngày ăn chẳng đủ no, mặc chẳng đủ ấm, vừa phải làm việc nhà lại vừa ra ngoài đồng, còn thường xuyên bị đánh chửi. Ngược lại, cậu em trai kia thì sống như một tiểu bá vương, hoàn toàn không coi các cô ra gì.
Những người chị lần lượt bị đem đi đổi lấy sính lễ, kế tiếp chính là đến lượt Tần Kinh Trập.
Cô vừa đến tuổi gả chồng, bà nội và mẹ kế đã bắt đầu bàn tính hôn sự, chỉ cần có một trăm đồng tiền sính lễ cộng thêm một chiếc xe đạp là có thể gả đi, bất kể đối phương nhân phẩm thế nào, già hay trẻ cũng không thành vấn đề.
Kiếp trước, quả thật Tần Kinh Trập đã bị bán đi, bán cho một gã đàn ông góa vợ. Chỉ là, ngay ngày xuất giá, nghe tin em gái bị đem tặng cho người khác, cô liền trốn khỏi cuộc hôn nhân đó. Đáng tiếc, tìm mấy năm trời cũng không thấy tung tích em gái, bản thân thì lại bệnh tật đầy người. Sau cùng còn bị gã góa vợ kia tìm được, muốn bắt cô về nhà.
Kỷ Tân Dương vì bảo vệ cô mà bị coi là gian phu, bị đánh gãy một chân. Còn cô, trong lúc hoảng loạn trốn chạy, lại rơi xuống vách núi. Để rồi khi mở mắt ra, đã trở về hiện tại. Nghĩ đến kiếp trước đầy đau khổ, nước mắt Tần Kinh Trập tuôn rơi, ướt đẫm gương mặt.
Sống lại một đời, cô thề tuyệt đối sẽ không để mình dẫm vào vết xe đổ ấy nữa!
Cô thở dài một hơi, ôm chặt em gái trong lòng. Chợt nhớ đến đồng tiền cổ vừa nắm trong tay, cô liền lấy ra, dựa vào ánh lửa yếu ớt quan sát cẩn thận.
Đồng tiền rỉ sét loang lổ, thoạt nhìn hẳn là một món đồ cổ.
Tần Kinh Trập chua xót cười. Thời buổi này, có đồ cổ cũng chẳng bán được, thậm chí còn có thể rước họa vào thân, không thực tế bằng một cái bánh bao nóng hổi. Cô vừa định cất đồng tiền đi, bỗng thấy nó phát ra ánh sáng chói mắt, sáng đến mức không mở nổi mắt.
Khi tỉnh táo lại, cô phát hiện mình đã nằm trên bờ ruộng, xung quanh là đồng ruộng bát ngát.
Tần Kinh Trập hoảng hốt bật dậy, vội vàng nhìn quanh.
Chỗ cô đứng là một cánh đồng lúa nước xanh mơn mởn, óng ánh dưới ánh mặt trời. Ngẩng đầu nhìn xa xa, từng ngôi nhà hai tầng san sát hiện ra, điều kiện sinh hoạt thoạt nhìn vô cùng tốt.
“Đây… Đây là tình huống gì?”
Rõ ràng vừa rồi cô còn ở trong căn nhà tranh rách nát trong thôn, tại sao bây giờ lại xuất hiện ở nơi này?
Ngay khi nghĩ tới cảnh trong căn nhà cũ, một luồng cảm giác mất trọng lượng đột ngột ập đến, trước mắt tối sầm lại. Lúc mở mắt ra lần nữa, cô đã trở về nơi ban đầu.
“Có chuyện gì vậy…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
