"Đương nhiên là thật rồi. Đợi ngày mai chúng ta lên thị trấn mua đồ, mua cho em bút mực giấy nghiên rồi tỷ tỷ sẽ dạy em nhận biết một số chữ ngay tại nhà, cũng để em đỡ phải ở nhà buồn chán." Sở Minh Nguyệt vỗ đầu cậu bé, trịnh trọng hứa hẹn, đồng thời cũng coi đây là việc quan trọng cần phải ghi nhớ.
"Nguyệt Nhi, xuyên qua khu rừng này là đến thác nước sông Thanh Long rồi. Chúng ta chỉ đứng từ xa nhìn thôi, nhất định không được đi sâu vào bên trong đâu đấy." Mọi người vừa nói vừa đi, trước mặt là một khu rừng cây, giữa rừng có một con đường nhỏ uốn khúc. Sở Chí Cao dừng lại, chỉ vào con đường nhỏ đó nói với Sở Minh Nguyệt và mọi người.
Thực ra lúc đi săn trên núi ông ấy và Sở Tử Khâu, Sở Tử Thanh đã đến nơi này một lần rồi. Lần đó cũng là vì ông ấy không thể cưỡng lại sự nài nỉ của Sở Tử Khâu và Sở Tử Thanh, mới lén dẫn chúng nó vào xem, lần này đến đây, đương nhiên là đã thuộc đường.
Sở Chí Cao nói xong liền đi đầu tiên, tiến vào trong rừng. Mọi người gắt gao đi theo đằng sau ông ấy.
Đi khoảng một nén nhang mới đi hết con đường uốn khúc dài này, còn chưa kịp nhìn thấy thác nước, đã nghe thấy tiếng nước chảy "Rào rào", âm thanh đó như sóng xô bờ, lại như gió thổi qua rừng cây.
Vừa ra khỏi rừng, mọi người lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngỡ ngàng. Chỉ thấy dòng sông Thanh Long cuồn cuộn như nồi nước sôi, nước ở đây rất nông, nhiều tảng đá lộ ra.
Nhìn từ xa xa chợt có cảm giác như giữa vùng núi xanh vạn trượng vừa có thêm một dải trắng bạc, tựa như một dải lụa trắng buông xuống từ trên núi. Nước trong vắt từ trên cao đổ xuống, vỗ vào đá, tạo thành những bọt nước trắng xóa, đứng xa cũng có thể cảm nhận được một luồng khí mát lạnh ùa thẳng vào người.
Cả thác nước hệt như một tấm bình phong dệt bằng ngọc trai, bắn tung tóe từng bông hoa nước.
"Đẹp quá, hùng vĩ quá." Sở Minh Nguyệt đã đắm chìm trong cảnh đẹp trước mắt, nhìn thác nước đổ từ xa, không khỏi tâm thần thư thái, như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh.
"Phải đấy, nơi này thực sự đẹp." Sở Linh Chi bước ra bờ sông, vốc một vốc nước nhẹ nhàng vỗ lên mặt, tận hưởng cái mát lạnh của dòng sông mang lại.
Sở Tử Thư từ lâu đã chẳng màng gì rồi, cậu ta lập tức cởi giày vớ nhảy xuống nước nghịch. Mọi người vội vàng dặn cậu ta cẩn thận, đừng ra giữa dòng sông.
"Ha ha, tam thúc, các ca ca, chúng ta đừng quên việc chính. Để tỷ tỷ và Tử Thư ở đây chơi, chúng ta đi tìm chỗ có thể thả lưới, tìm nhiều chỗ càng tốt, sau này không lo không bắt được cá nữa rồi." Ngắm cảnh đẹp xong, Sở Minh Nguyệt đương nhiên sẽ không quên nhiệm vụ của mình. Nàng để Sở Linh Chi và Sở Tử Thư ở lại đây rồi cùng Sở Chí Cao và mọi người đi vào nơi càng sâu hơn.
"Nguyệt Nhi, lời đồn nói nơi này là nơi ở của Hà Thần. Tuy không biết những chuyện đó có thật hay không, nhưng chúng ta vẫn phải cẩn thận, cố gắng đừng vào bên trong nữa." Sở Tử Thanh vừa đi vừa khuyên nàng.
"Được, chúng ta tìm quanh đây thôi, đừng đến dưới chân thác nước." Sở Minh Nguyệt thấy mọi người căng thẳng như đang đối mặt với đại địch, trong lòng không khỏi mềm đi mà đồng ý.
Dù có chuyện hay không, nàng cũng không thể phụ lòng tốt của bọn họ được.
Mọi người thấy Sở Minh Nguyệt đã đồng ý, đều vui vẻ cùng nàng đi xem xét.
Sở Minh Nguyệt vừa đi vừa nói với bọn họ về nơi nào có cá nheo, thế nước nào thích hợp thả lưới, mọi người đều chăm chú lắng nghe.
"Chỗ này không tệ. Ha ha, một vùng nước đọng rộng lớn, mà bùn cũng nhiều, xem ra cá nheo ở đây không ít đâu." Đang nói chuyện, đoàn người đã đi đến bên cạnh một vùng nước gần như tĩnh lặng, Sở Minh Nguyệt dừng lại, nhìn lướt qua địa thế, sau đó vui mừng kêu lên.
Qua bài giảng của nàng lúc nãy mọi người đã hiểu ra, vừa đi tới quan sát tình hình xong, niềm vui phấn khích đều lộ rõ trên nét mặt, bọn họ cũng thấy đây là nơi thích hợp nhất để bắt cá.
"Ừ, sau này, chúng ta sẽ đến đây bắt cá. Nhìn tình hình này, cá ở đây đủ để chúng ta bắt một thời gian dài rồi." Sở Tử Thanh vui vẻ nói. Những ngày này, hắn đã không còn rụt rè vì nghèo khổ nữa, tính cách hoạt bát nhiệt tình dần dần lộ ra, việc gì cũng thích nói.
"Các ca ca, mọi người thả một lưới ở đây, em đoán một lưới này sẽ được chừng hai thùng cá đấy. Để em sang bên kia xem thử." Sở Minh Nguyệt đưa tay chỉ về một bãi nước nông phía đối diện.
"Được, Nguyệt Nhi, con đừng đi xa nhé." Sở Chí Cao dặn dò một câu, liền cùng hai người kia đi thả lưới.
Sở Minh Nguyệt men theo dòng sông đi vài bước, đắm chìm trong khung cảnh đẹp này, không biết từ lúc nào nàng đã đi vào một khu vực có địa hình kỳ lạ, đến cả chính nàng cũng không nhận ra.
"Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi…"
Không biết từ lúc nào Sở Minh Nguyệt đã đi vào một khu vực địa hình đặc biệt, lúc này nghe thấy tiếng gọi từ xa, nàng liền giật mình lấy lại tinh thần.
Nàng quay đầu nhìn lại mới biết mình đã cách rất xa Sở Chí Cao và mọi người rồi. Nàng vội vàng xoay người quay lại, chuẩn bị trở về chỗ họ.
Chẳng lẽ ở đây thực sự có Hà Thần?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)