Không biết thác nước ở đây có giống với những thác nước ở các thắng cảnh du lịch kiếp trước hay không?
Chúng có đẹp đẽ hùng vĩ, có có được khí thế hùng vĩ như câu thơ bất hủ của Lý Bạch "Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước, ngỡ dải Ngân Hà tuột khỏi mây" hay không?
Sở Khai Điền vừa nghe nói Sở Minh Nguyệt muốn đến thác nước, trong lòng đã có chút không yên. Sở Minh Nguyệt phải nói mãi ông ấy mới đồng ý, nhưng lại cẩn thận dặn dò bọn họ chỉ được đứng từ xa nhìn, nhất định không được đi sâu vào chỗ thác nước.
Sở Minh Nguyệt liên tiếp đồng ý.
Sở Linh Chi tuy đã sống ở đây mười mấy năm, nhưng cũng chưa từng thấy thác nước, vừa nghe như vậy nàng ấy cũng muốn đi theo. Cả Sở Tử Thư cũng ở bên cạnh, có chút ngập ngừng muốn nói lại thôi, hiển nhiên cả cả cậu ta cũng định đi theo luôn.
"Chí Cao, con cứ dẫn tất cả bọn chúng nó đi. Dù sao ngày thường chúng nó cũng suốt ngày ở nhà làm việc, chưa đi đâu bao giờ, để chúng nó đi xem thác nước cũng tốt." Cuối cùng Sở Khai Điền đưa era quyết định, để Sở Chí Cao dẫn đầu, cho Sở Linh Chi và Sở Tử Thư cũng đi theo.
Sở Tử Khâu xách theo hai cái thùng gỗ, định bụng hôm nay nếu tìm được nơi thích hợp bắt cá, hắn sẽ bắt thêm hai thùng mang về.
Sở Tử Thanh thì cẩn thận giữ chặt thần khí bắt cá trong lòng, như nắm giữ một cọng rơm cứu mạng, khiến Sở Minh Nguyệt cứ liên tục lắc đầu, trách ca ca nhà mình cứ quan trọng hóa vấn đề, chỉ là một tấm lưới đánh cá mà thôi, có cần phải căng thẳng như vậy không?
Nếu nàng muốn làm, còn có thể làm ra cái tốt hơn nữa, chỉ khổ nỗi là trong tay không có nguyên liệu.
Khi bọn họ đến sông Thanh Long ở hậu sơn, quả nhiên đã trông thấy một đám người trong làng đang đứng bên bờ sông, xem ra là để ngăn bọn họ bắt cá.
Sở Minh Nguyệt mặc kệ đối phương, đi vượt qua đoạn sông đó, thẳng hướng lên thượng nguồn thác nước.
Dân làng thấy bọn họ không cần mạng lại muốn đến thác nước, không khỏi đứng xúm lại bàn tán nho nhỏ, thỉnh thoảng từ trong đám đông còn vọng lại mấy tiếng cười chê, thầm mắng bọn họ ngu ngốc, vì bắt cá mà ngay cả mạng cũng không cần.
Sở Chí Cao dẫn bọn họ dần dần tiến vào trong núi, đi vòng qua một khu rừng rồi từ xa đã nghe thấy tiếng nước chảy òa òa vọng lại, nước đổ xuống đập vào đá xanh, âm thanh trong trẻo như chuông ngân, rất hay.
"Đến rồi." Sở Tử Khâu nghe thấy tiếng này liền quay đầu lại nói với những người phía sau.
Sở Minh Nguyệt nhìn quanh nơi đây.
Chỉ thấy đó là một thung lũng nhỏ trong núi, xem ra thác nước ở ngay gần khu vực cao hơn rồi. Chung quanh nơi này là những khu rừng lớn, cây cổ thụ cao vút, những khối đá kỳ quái nằm san sát với nhau, mà hoàn cảnh vô cùng tĩnh lặng trong lành. Tiếng nước chảy "Ù ù" và tiếng chim hót tiếng côn trùng kêu thỉnh thoảng lại hòa quyện vào nhau, có cảm giác như lạc vào chốn Đào Hoa Nguyên Tiên Cảnh.
Sống ở nơi này, sẽ không tự chủ được mà thư giãn tâm tình, muốn nghỉ ngơi một lúc chẳng làm gì cả, khiến Sở Minh Nguyệt không khỏi nhớ đến bài thơ của Vương Duy, nội dung trong đó rất hợp với cảnh vật nơi đây.
Cũng không biết từ lúc nào nàng đã đọc ra thành tiếng.
"Núi vắng mưa vừa tạnh,
Chiều về trời chớm thu.
Trăng soi qua kẽ tùng,
Suối trong chảy trên đá…"
"Nguyệt Nhi, muội còn biết đọc thơ nữa à? Bài thơ hay quá, hợp với cảnh nơi này thật." Chưa đọc hết, Sở Linh Chi đã phấn khích nắm tay nàng, vừa ghen tị vừa sùng bái nhìn nàng.
"Tỷ à, bài thơ này không phải muội làm đâu. Là muội thấy ở nơi muội đến trong mơ, lúc đó vì thấy câu thơ rất đẹp nên muội nhớ, lúc này trong vô thức bỗng đọc ra thôi." Sở Minh Nguyệt le lưỡi, có chút ngượng ngùng. Điểm yếu nhất của nàng là chuyện ngâm thơ đối đáp cùng thêu thùa may vá, lúc này bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn, trong vô thức đã đọc ra tác phẩm bất hủ của đại thi nhân Vương Duy.
Nàng nghĩ thầm, lát nữa gặp thác nước phải cẩn thận, nhất định không thể đọc câu "Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước" của Lý Bạch nữa, nếu không thì cho dù người nhà bọn họ Sở không cảm thấy thế nào, nàng cũng sẽ xấu hổ đến chết mất.
"Nhị tỷ, em cũng muốn học, tỷ tỷ dạy em đi, để em học với." Sở Tử Thư nghe Sở Minh Nguyệt đọc thơ, trong lòng ngưỡng mộ vô cùng.
Năm nay cậu ấy đã bảy tuổi, theo tuổi đi học của người xưa thì đã đến tuổi phải đến trường từ lâu rồi, nhưng vì nhà nghèo nên đến bây giờ cậu ấy vẫn chưa được đến trường. Trong lòng cậu ấy, khát vọng học chữ, đọc sách vô cùng lớn.
"Được, Tử Thư, đợi tỷ tỷ rảnh sẽ dạy em học chữ, đọc sách. Đợi nhà mình kiếm được tiền, tỷ tỷ sẽ cho em lên thị trấn học." Sở Minh Nguyệt cũng cảm thấy mình đã sơ sót về chuyện học hành của Sở Tử Thư.
Sở Tử Khâu, Sở Tử Thanh, Sở Linh Chi bao gồm cả nguyên chủ Sở Minh Nguyệt đều là những người chưa từng đọc sách.
May mà kiếp trước nàng chính là trẻ mồ côi, đã dùng gần như tất cả thời gian trong hơn hai mươi năm đầu đời để học tập, học được rất nhiều thứ. Sau này nàng còn có thể dạy bọn họ nhận biết một số chữ, ít nhất cũng phải biết tính toán, ghi sổ, đừng để trở thành người mù chữ mà bị lừa.
"Thật sao nhị tỷ? Tỷ tỷ sẽ dạy em thật sao?" Sở Tử Thư nghe lời Sở Minh Nguyệt nói, hai mắt lập tức sáng lên. Cậu ấy có chút gấp gáp lập tức níu chặt vạt áo nàng, đầy mong đợi hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

