Cô lại đi đến bên cạnh dòng linh tuyền, vì 2 ngày nay cô luôn uống từng ngụm nhỏ một nên chỉ cảm thấy cơ thể khỏe khoắn hơn một chút, không có phản ứng gì quá lớn. Chứng chán ăn trước đây đã hoàn toàn biến mất, ăn gì cũng thấy ngon miệng! Trần Hy lại uống một ngụm lớn nước linh tuyền, cảm thấy cơ thể không có gì bất thường liền ra khỏi không gian, đi ngủ trước đã.
Trần Hy lại đi đến thung lũng nhỏ bên kia núi, vì mấy đống củi khúc này rất kín đáo, ra vào không gian rất tiện lợi, lại có thể dùng những khúc củi này để rèn luyện khả năng khống chế đồ vật của mình.
Trần Hy lại bắt đầu rèn luyện, cô thử khống chế những khúc củi ở khoảng cách nửa mét, 1 mét đều thành công, sau đó thử nghiệm khoảng cách 2 mét thì có chút không thu nổi nữa, cô biết là cần phải nghỉ ngơi rồi, liền lách người vào không gian uống một ngụm nước linh tuyền, khi ra ngoài cả người nhẹ nhõm băng qua núi đi về nhà, dọc đường vẫn hái được rất nhiều rau dại.
Buổi chiều ăn cơm xong, Trần Hy không định ra ngoài nữa vì cô đã nhắm vào hai con gà mái già bà ngoại nuôi, cô muốn thử xem ở khoảng cách bao xa thì có thể thu gà mái già vào không gian. Cô liền để ý người trong nhà, thừa dịp mọi người đều không có mặt ở bên cạnh, cô đã thu được gà mái già vào không gian, nhưng khoảng cách chỉ được 1 mét, cách 2 mét là không thu vào được nữa, điều này cũng khiến Trần Hy rất vui mừng rồi, cô vội vàng thả gà mái già ra. Tối nay nhất định phải uống nhiều nước linh tuyền một chút để thử nghiệm hiệu quả xem sao.
Bữa tối là do Trần Hy giúp bà ngoại cùng làm, vẫn là món ếch rừng hầm khoai tây, bánh kếp bí ngô, cháo ngô, cùng với rau dại chần qua nước sôi chấm tương ăn sống.
Sau bữa tối, Trần Hy không thể chờ đợi thêm được nữa liền trở về phòng nhỏ để thử nghiệm. Cô tiến vào không gian, lấy chiếc gáo nước lớn lén mang vào từ trước, múc nửa gáo nước linh tuyền rồi ực ực uống sạch vào bụng. Cô vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn tâm lý toàn thân đau đớn, tẩy tủy phạt cốt đau đến ngất đi, nhưng rõ ràng là cô đã nghĩ nhiều rồi. Cô phát hiện trên tay mình phủ một lớp vảy đen mỏng, giống như từ lỗ chân lông toát ra, trên cánh tay cũng có, bề mặt cơ thể bị bao bọc bởi một lớp chất bẩn đen sì hôi hám. 2 ngày nay cô đã phát hiện nội y của mình hơi đen, hóa ra là do tác dụng của việc uống lượng nhỏ nước linh tuyền.
Trần Hy suýt nữa thì tự làm mình thối chết, cũng may cô có tầm nhìn xa, hôm nay đã dẫn đầy nước vào ao. Cô vội vàng múc một gáo nước lớn dội lên tay, nhưng dội không sạch được, xem ra nhất định phải kỳ cọ mới sạch được rồi. Trần Hy vội vàng cởi chiếc áo lá của mình ra nhúng nước cho ướt, rồi ra sức kỳ cọ khắp người, làn da cuối cùng cũng khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, cũng may chiếc gáo nước mang vào khá lớn nên có thể dùng làm chậu nước, Trần Hy kỳ cọ sạch sẽ cơ thể xong lại bắt đầu gội đầu, đại khái mất gần một tiếng đồng hồ mới dọn dẹp sạch sẽ bản thân, sau đó lập tức ra khỏi không gian, lấy bọc quần áo nhỏ đựng đồ thay của mình trên giường sưởi phòng nhỏ, rồi vội vàng trở lại không gian thay quần áo. Thời tiết tháng 4 vẫn rất lạnh, cô lau tóc thật khô, thầm may mắn vì trong không gian rất ấm áp, nếu không cô chắc chắn sẽ bị cảm lạnh mất.
Trần Hy ra khỏi không gian liền không thể chờ đợi thêm được nữa mà thử nghiệm ngay khả năng cách không thu vật của mình, khả năng dùng ý niệm khống chế đồ vật này chắc chắn chính là tinh thần lực trong tiểu thuyết tu tiên rồi! Cô nằm trên giường sưởi, nghĩ đến việc thu chiếc rương lớn bên cạnh giường sưởi vào không gian, chiếc rương lớn liền biến mất vào không gian, vì chiếc rương lớn rất nặng, khoảng cách ước chừng 2, 3 mét mà vẫn dễ dàng hoàn thành! Trần Hy vô cùng vui mừng, tinh thần lực đã tăng tiến rồi, ước chừng lần sau đi thu gà mái thì khoảng cách 2, 3 mét cũng có thể dễ dàng thu vào rồi.
Trần Hy vận động tay chân một chút, cảm thấy cơ thể vô cùng linh hoạt và nhẹ nhõm, giống như vừa trút bỏ được bộ quần áo ướt sũng dính chặt vào người, lại giống như vừa dỡ bỏ được gánh nặng 1 ngàn cân trên vai.
Cô lại đi đẩy chiếc rương lớn đó, kết quả là nhẹ nhàng di chuyển được nó, mấy hôm trước cô đẩy không nổi đâu, sức lực đã tăng lên rất nhiều rồi. Chiếc rương quá lớn không tiện mang vác, ngày mai tìm đồ vật có thể tích nhỏ hơn để thử sức lực xem sao.
Nước linh tuyền cho nhà ngoại cũng phải nhanh chóng sắp xếp thôi! Trần Hy mang theo tâm trạng phấn khích dần dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau việc đầu tiên cô làm sau khi thức dậy là lén cho thêm nước linh tuyền vào nồi cháo của bà ngoại, lượng nước vừa đủ cho mỗi người một ngụm, phải thay đổi một cách âm thầm, không thể quá đột ngột được.
Sau bữa sáng, Trần Hy vẫn xách chiếc giỏ nhỏ định ra ngoài, nhưng cô phát hiện hai con gà mái già cô luôn dòm ngó lại không có ở nhà, hỏi bà ngoại mới biết mấy con gà mái già đó đều chạy ra dưới gốc cây liễu lớn kiếm ăn rồi.
Cách cổng nhà ngoại không xa có năm cây liễu lớn, dưới gốc cây chất củi của mấy nhà xung quanh, mùa hè hóng mát dưới gốc cây, mùa đông chặt củi ở đó cũng khuất gió, lâu ngày tích tụ rất nhiều vỏ cây mục nát ở đó, có rất nhiều sâu bọ và trứng côn trùng, thế là nơi đây trở thành thiên đường của lũ gà. Ở đây không chỉ có gà mái già nhà bà ngoại mà còn có gà của nhà khác nữa, tổng cộng có hai con gà trống và mười mấy con gà mái đang vừa bới đất vừa kiếm ăn ở đó.
Trần Hy quăng giỏ xuống không lên núi nữa, có nhiều gà mái thế này thì ai thèm đi hái rau dại nữa chứ? Trần Hy rón rén đi đến bên đống củi, ngồi xuống sát mép, khoảng cách rất gần với lũ gà mái.
Thấy xung quanh không có ai, cô liền dùng tinh thần lực thu mười mấy con gà này vào không gian, ném chúng ra bãi cỏ ở nơi xa xa. Lũ gà này cả mùa đông chưa được nhìn thấy màu xanh của cỏ rồi, mắt đều sáng rực lên, bận rộn mổ cỏ ăn không ngừng, chỉ một lát sau đã đẻ được mấy quả trứng, kế hoạch mượn gà đẻ trứng của Trần Hy đã thành công mỹ mãn, nếu không thì cô dòm ngó gà mái già chỉ để rèn luyện tinh thần lực thôi sao?
Trần Hy cứ thế ngồi bên đống củi đợi suốt ba tiếng đồng hồ, mãi đến tận trưa lúc về ăn cơm, Trần Hy mới thả lũ gà ra, lúc này trong không gian đã tích lũy được bảy, tám chục quả trứng gà rồi. Hi hi hi... Chiều nay tiếp tục làm thế!
Trần Hy trở về nhà, vui vẻ ăn bữa trưa, bà ngoại và ông ngoại đều phát hiện tâm trạng Trần Hy rất tốt, liền hỏi cô có chuyện gì vui thế? Nhưng Trần Hy chỉ cười thầm không nói gì, chuyện này căn bản không thể nói ra được.
Buổi chiều cũng dùng chiêu cũ, Trần Hy lại thu hoạch thêm năm 16 quả trứng gà, cả ngày tổng cộng thu hoạch được một trăm ba mươi lăm quả trứng gà, cũng coi như là một vụ thu hoạch lớn rồi, trong lòng Trần Hy sướng rơn lên! Bởi vì cô muốn làm một việc lớn, đó là ấp gà con.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

