Trần Hy đem những khúc gỗ khô rỗng ruột nhặt được dọc đường cưa thành từng đoạn dài nửa mét, dùng ván gỗ bịt kín một đầu, đầu kia bịt một nửa, bên trong lót cỏ khô, đây chính là ổ đẻ trứng của gà, để sau này gà ấp trứng nở gà con cho tiện, một hơi cô làm liền 7, 80 cái ổ.
Trong đàn 57 con gà này chỉ có 26 con gà mái, nhưng ổ đẻ phải làm nhiều một chút, sau này gà còn sinh sản nữa mà! Nhiêu đây vẫn chưa đủ dùng đâu. Trần Hy chuyển toàn bộ số ổ gà này sang bên khu nuôi gà con, lại dùng tinh thần lực tạo một bức vách ngăn, chỉ cần nghĩ một cái là vách ngăn xuất hiện, tiện lợi quá thể! Đem gà nhà và gà rừng tách riêng ra, đều nhốt trong khu nuôi gà, còn những con thú khác thì nhốt bên khu chăn nuôi lớn bên kia, cô chỉ sợ những con thú đó đến phá hoại trứng gà thôi.
Trần Hy lại muốn có một khoảng đất có thời gian đồng bộ với bên ngoài, vì cô muốn kê một chiếc giường trong không gian, thỉnh thoảng cô đi ra ngoài hoặc lúc không tiện có thể vào trong nghỉ ngơi hoặc ngủ qua đêm, cô sợ cứ ở mãi trong nơi có tốc độ trôi thời gian nhanh như vậy sẽ ảnh hưởng đến cơ thể mình. Ở nơi cách linh tuyền không xa, có khoảng đất rộng chừng hơn 200 mét vuông chuyển sang màu đen vàng xen kẽ.
Trần Hy rất vui mừng chạy qua đó, cắt sạch cỏ trên đó ném vào kho tĩnh chỉ thời gian. Rồi dùng tinh thần lực điều khiển gỗ dựng một ngôi nhà gỗ nhỏ xinh xắn, diện tích khoảng 20 mét vuông, trong nhà kê một chiếc giường, một khúc gỗ làm tủ đầu giường, một chiếc bàn lớn, hai khúc gỗ làm ghế ngồi, đợi về thành phố kiếm thêm bộ chăn ga gối đệm nữa là tươm tất rồi.
Trần Hy đột nhiên sực nhớ ra phải cho con nai sừng tấm lớn uống một ít nước linh tuyền, cô muốn thử xem có thể giúp nó thông minh hơn một chút không, vì Trần Hy cần một phương tiện di chuyển, ở đây không có ô tô, không có xe máy, không có xe đạp, sở dĩ cô nhắm vào con nai sừng tấm là vì trâu bò ngựa lừa thời này còn quý hơn cả người, không cách nào kiếm được.
Cô dùng tinh thần lực đưa con nai sừng tấm đến bên cạnh, cho nó uống một giọt nước linh tuyền, ăn xong nó vẫn muốn ăn nữa, Trần Hy dắt nó xích ở rìa khu nghỉ ngơi của cô, ném cho nó ít cỏ ăn, cô sợ nai chưa thuần hóa xong đã già mất.
Cô lại làm một phòng tắm ở bên khu lưu tốc thời gian gấp 30 lần, bên trong đặt một chiếc thùng gỗ để tắm bồn, phía trên trần phòng tắm cũng treo một chiếc thùng gỗ khoét lỗ dưới đáy để làm vòi hoa sen dội nước.
Cứ 5 ngày Trần Hy lại vào thu hoạch nông sản một lần. Chớp mắt một cái đã nửa tháng trôi qua, không gian của cô hiện tại đã bước đầu có quy mô rồi, năm con hoẵng ban đầu giờ đã sinh thêm bảy con hoẵng nhỡ và năm con hoẵng con, tổng cộng là 17 con rồi.
Lợn vòi đã có bảy con rồi. Hai con nhím lại đẻ thêm một lứa được ba con nhím con.
Gia đình lợn rừng là đông đúc nhất, sáu con lợn nái đều đã đẻ hai lứa rồi, bây giờ lợn lớn có hơn 15 con, lợn nhỡ và lợn con có hơn 40 con.
Thỏ thì càng khỏi phải nói, cái giống đó sinh sản vô tội vạ sắp tràn ngập khắp nơi rồi, khắp đồi núi đầy rẫy thỏ, thỏ cứ 1 tháng đẻ một lứa, nhiều vô kể!
Dê núi hoang cũng đẻ thêm hai con, bây giờ là hai con dê lớn, hai con dê nhỡ, trong bụng dê mẹ lại đang mang thai dê con rồi.
Gà rừng cũng sinh sản thêm rất nhiều, bây giờ có hơn 300 con rồi.
Hiện tại đàn gà nhà là khá đông đúc, chỉ đứng sau thỏ, có hơn 2 nghìn con rồi, gà lớn có gần 2 nghìn con, gà con có khoảng 6, 700 con.
Trần Hy cảm thán khả năng thích nghi của động vật, số gà con này tự nở ra cô cũng không ngâm ngô xay cho ăn nữa, gà mẹ dẫn gà con tự bới cỏ ăn rễ cỏ, mổ lá cỏ mà cũng sống sót hết, ước chừng là do cỏ trong không gian này có chất dinh dưỡng.
Cùng với việc động vật trong không gian ngày càng nhiều lên, diện tích không gian cũng không ngừng mở rộng ra, diện tích trồng trọt của Trần Hy cũng không ngừng tăng lên, số ngô trồng được những ngày qua một phần nhỏ đem cho cá dưới ao ăn, phần lớn đều được cô cất trữ vào không gian tĩnh chỉ thời gian rồi.
Mấy con gà dưới gốc cây liễu lớn cô đã lén cho ăn nước linh tuyền mấy lần rồi. Bà ngoại cứ thắc mắc mãi sao hai con gà nhà mình 1 ngày lại đẻ được bốn quả trứng? Bây giờ đã bị các nhà bắt nhốt hết vào chuồng rồi, vì rau xanh trong vườn nhà ai cũng đã mọc lên rồi, sợ gà phá hoại nên chúng không còn được tự do nữa.
Trong thời gian này Trần Hy còn lén thả ra núi ba đợt tổng cộng hơn 1 nghìn con thỏ, và hơn 200 con gà rừng. Hầu như nhà nào trong thôn cũng bắt được gà rừng hoặc thỏ, bà ngoại còn cảm thán năm nay thú rừng sao dễ bắt thế không biết.
Sức khỏe của mọi người trong nhà dưới sự điều dưỡng của nước linh tuyền cũng trở nên cực kỳ tốt, ông ngoại nói cảm thấy mình như trẻ ra 20 tuổi. Bác cả cũng bảo mình có thể đánh chết một con bò, cảm thấy trong người có sức lực dùng không hết. Bà ngoại và bác gái cả đều bảo người khỏe khoắn lắm, bà ngoại cười híp mắt nói: "Mấy đứa nhỏ trong nhà đứa nào cũng cao lên trông thấy, đặc biệt là Tiểu Hy, cháu xem quần ngắn hết cả rồi, cao lên phải đến nửa cái đầu rồi đấy." Cuối cùng nguyên nhân được quy kết là do năm nay ăn nhiều ếch rừng, ngày nào Tiểu Hy cũng bắt được nhiều gà rừng và thỏ, tóm lại là do được ăn nhiều thịt.
Anh họ cả Trương Tùng cũng về nhà một lần, anh là người trong đội dân binh phải thường trực ở Tứ Đạo Lĩnh, gặp mặt vội vàng một cái rồi lại lên núi ngay.
Hai người anh họ khác học trên công xã thì mãi vẫn chưa về. Bà ngoại cũng gói sủi cảo nhân dưa cải muối cho Trần Hy ăn rồi, trên công xã vẫn không mua được thịt lợn, nên dùng thịt ức và thịt đùi gà rừng trộn với dưa cải muối để làm nhân.
Qua những ngày được cho uống nước linh tuyền, con nai sừng tấm lớn của cô đã trở nên rất ngoan ngoãn nghe lời, có thể hiểu được những ý bảo đơn giản của cô, chắc chắn là thông minh hơn nhiều so với những con ngựa kéo xe rồi. Thực ra Trần Hy còn muốn lên núi một chuyến, nhìn thân xác nhỏ bé này của mình thấy thiếu an toàn quá, cô muốn kiếm một con sói hoặc một con hổ mang về làm vệ sĩ, cuộc sống đó nghĩ thôi đã thấy sướng rơn rồi! Không biết có kiếm được không nữa?
Trần Hy bây giờ mới sực nhớ ra một chuyện bị bỏ quên, nghe ông ngoại kể chuyện mới biết ông ba là tay tìm sâm cự phách, nhà ông ba có cây sâm con, lại có cả hạt giống nhân sâm nữa. Sao chuyện này lại quên mất được nhỉ? Nếu không thì nhân sâm của cô bây giờ chắc chắn đã lớn lắm rồi!
Cô vội vàng đi tìm bà ngoại: "Bà ngoại ơi! Bà có thể sang nhà ông ba xin hai hạt giống nhân sâm được không ạ, xin một hạt cũng được, cháu muốn trồng thử xem thế nào ạ." Nói sớm có phải tốt không, đúng là lỡ việc mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)