Trần Hy ưỡn cái ngực nhỏ lên: "Mang cho chị cái ghế ra đây!" Trần Hạ nhanh nhảu bê một chiếc ghế đặt ngay dưới chân chị gái: "Chị ơi mau ngồi đi ạ!"
Trần Hy cũng không khách sáo ngồi xuống luôn: "Tất cả đứng nghiêm chỉnh! Nghe chị kể chi tiết đây, chị vừa vào núi một cái là phát hiện con thỏ nhỏ đang ăn cỏ non! Nhảy nhót tung tăng, một đống thịt di động cứ lắc lư trước mặt chị, chuyện này chị có nhịn nổi không? Các em có nhịn nổi không?" "Không ạ!" Lũ nhóc đồng thanh hét lớn.
"Đúng thế! Chắc chắn là không nhịn nổi rồi! Chị liền rón rén tiếp cận nó, đầu tiên dùng gùi úp nhưng không úp trúng, nó chạy nhanh lắm, chị liền vác một khúc gỗ đuổi theo! Nhìn bốn cái chân ngắn tủn của nó xem, làm sao chạy nhanh bằng chị được, đuổi kịp một cái là chị phang cho một gậy chết tươi luôn."
Mắt mấy đứa nhỏ đều sáng rực lên, Trần Hy thấy tình hình không ổn, vội vàng dội gáo nước lạnh cho chúng tỉnh ra. "Các em đứa nào cũng không được tự ý lên núi đuổi thỏ nghe chưa, thỏ chạy vào rừng sâu, các em đuổi theo rất nguy hiểm, trong rừng có lợn rừng lớn, gấu đen, còn có cả hổ, sói xám lớn nữa đấy, biết chưa?
Đến lúc đó các em bị lạc đường, các em chính là miếng mồi ngon, sẽ bị chúng ăn thịt rồi biến thành phân đấy." Lũ nhóc đều sợ khiếp vía: "Chúng em không muốn biến thành phân đâu!"
Trần Hy tiếp tục nói: "Nếu các em muốn lên núi, bắt buộc phải có người lớn đi cùng, và chỉ được chơi ở ngọn núi gần nhà thôi, không được đi xa, hoặc là bảo với chị, chị dẫn các em đi." Lũ nhóc liền mượn gió bẻ măng: "Chị ơi! Ngày mai chúng em muốn lên núi. Chị ơi! Chị ơi!" Líu lo nhức cả đầu "Được rồi được rồi, ngày mai chị dẫn các em lên núi bắt gà rừng, nhặt trứng gà rừng."
Thực ra Trần Hy muốn đi nhặt trứng vịt trời nhất, vì ở hạ lưu con sông này có một bãi đầm lầy cỏ tranh rất lớn, ở đây năm nào cũng có rất nhiều vịt trời đến đẻ trứng, các cậu trước đây toàn xách xô đi nhặt trứng vịt, nhặt một loáng là được đầy một xô, nhiều vô kể.
Nhưng họ cũng chỉ nhặt nửa tháng thôi là dừng không nhặt nữa, vì phải để lại một ít trứng cho chúng nở ra vịt con. Bữa tối vẫn là ba món quen thuộc, cháo ngô, bánh kếp bí ngô và ếch rừng hầm khoai tây, cộng thêm món thịt thỏ hầm khoai tây.
Trần Hy thắc mắc, đến đây bao nhiêu ngày rồi mà chưa được ăn dưa cải muối, liền hỏi bà ngoại sao không hầm dưa cải muối ăn ạ? Bà ngoại nói: "Dưa cải muối không có mỡ lợn thì không ngon, bây giờ đang là mùa ăn ếch rừng, đợi mấy ngày nữa ăn hết ếch rừng rồi thì kiếm ít mỡ lợn hầm dưa cải muối ăn. Tiểu Hy thèm ăn dưa cải muối rồi à?" "Dạ không, cháu không thèm ăn dưa cải hầm, cháu muốn ăn sủi cảo nhân dưa cải muối cơ."
Ông ngoại ở bên cạnh nói: "Bác cả này, mấy ngày nay con xem có ai lên công xã không? Xem có thể nhờ mua ít thịt lợn mang về không, 2 ngày nay thấy Tiểu Hy ăn uống tốt hẳn lên, không giống như trước đây chẳng chịu ăn gì, hồi đó ta cứ nghĩ con bé này sống bằng cái gì không biết? Bây giờ con bé muốn ăn rồi thì gói cho nó ít sủi cảo, bồi bổ cơ thể."
Bác cả vẻ mặt bất lực: "Thịt lợn khó mua lắm, bao nhiêu ngày mới mổ một con lợn, thịt chưa kịp cướp đã hết sạch rồi, bây giờ đang là năm đói kém mà! Người còn không có ăn, lấy gì nuôi lợn chứ? Con xem vùng này của chúng ta hạn hán không nghiêm trọng, nhưng rất nhiều nơi trong nước đã thành vùng thiên tai hạn hán nặng rồi, bây giờ chúng ta được ăn no, chứ rất nhiều người vẫn đang chịu đói đấy, bây giờ mùa xuân trông còn đỡ, mùa đông còn có tuyết rơi, đợi đến mùa hè xem sao, nếu trời mà hạn hán thì chúng ta phải nghĩ cách thôi, không thể để bị chết đói được!"
Bà ngoại an ủi: "Vùng mình không sao đâu, suối nguồn nhiều lắm, thường không bị hạn đâu." Rồi bà ngoại lại hỏi bác cả: "Năm nay đại đội mình còn trồng nhiều lúa nước thế không? Nước trên núi có đủ không? Bây giờ thời tiết hạn hán, vạn 1 hạn quá lúa nước không trổ bông thì tính sao?"
"Mấy người chúng con họp bàn nghiên cứu rồi, những ruộng lúa ở trên cao năm nay đều chuyển sang trồng cạn hết, đều trồng ngô, đậu nành hoặc khoai tây, ruộng lúa ở chỗ trũng thì vẫn tiếp tục cấy lúa nước, mạ đã gieo rồi, năm nay ít hơn năm ngoái một nửa, chỉ bằng một phần năm so với mọi năm thôi. Năm nay trồng nhiều khoai tây và ngô sản lượng cao, đến mùa thu nộp thêm ít lương thực nghĩa vụ, bây giờ nghe nói tình hình hạn hán cả nước đều rất nghiêm trọng, nước mình đã có gần một nửa số nơi bị hạn hán nặng rồi. Mấy người chúng con bàn bạc rồi, muốn đem quyên góp một phần lương thực dự trữ của đại đội mình ở Tứ Đạo Lĩnh. Nhưng lại không dám, bao nhiêu năm nay tích lũy được không ít lương thực rồi, vạn 1 bị truy cứu thì không ai gánh nổi tội danh này đâu. Nếu không quyên góp được thì đợi đến mùa thu hoạch năm nay, đại đội mình giữ lại một phần nhỏ thôi, còn lại nộp hết làm lương thực nghĩa vụ, lương thực bên Tứ Đạo Lĩnh chúng ta chuyển xuống một phần nhỏ chia cho mọi người, chúng ta qua mùa đông đến mùa xuân năm sau đều không thành vấn đề."
Ông ngoại ngập ngừng một lát rồi nói: "Hay là lại họp bàn bạc lại xem sao, lương thực ở Tứ Đạo Lĩnh hay là bán ra chợ đen đi! Đường chính quy chúng ta không dám đi thì chúng ta đi đường chợ đen, cũng không bàn đến việc bán được bao nhiêu tiền, chỉ để số lương thực đó chảy ra thị trường, có thể chui vào bụng người ta, mắt thấy bên ngoài sắp đói chết người đến nơi rồi, nhà mình còn tích trữ nhiều lương thực thế này, trong lòng cũng không đành lòng." Bác cả nói: "Mấy ngày nay chúng con cũng đang bàn bạc chuyện này đây! Cũng muốn đi theo con đường chợ đen này, đây không phải là vẫn chưa bàn bạc xong phương án sao?"
Hóa ra từ sau khi bọn quỷ phát xít bị đánh đuổi, thôn trưởng và các bô lão đã quyết định chọn Tứ Đạo Lĩnh làm căn cứ bí mật của Trương Gia Thôn, cũng là để lại cho con cháu một đường lui, dân làng trở về thôn sinh sống nhưng ruộng đất ở Tứ Đạo Lĩnh năm nào cũng trồng lương thực, thu hoạch xong đều cất trữ ở đó, năm nào cũng tráo đổi lương thực mới với trong thôn, mười mấy năm nay rồi, cũng tích lũy được không ít lương thực.
Chuyện này chỉ có các bô lão, cán bộ đại đội, người đứng đầu các gia đình và đội dân binh biết mà thôi. Ông ngoại vỗ đùi quyết định: "Cứ bán ra chợ đen đi! Giữ lại một phần năm, còn lại chuyển đi hết, chúng ta bắt buộc phải giữ lại một ít lương thực cứu mạng, đây là việc lớn của thôn chúng ta, bảo chú ba cháu nhắn tin, bảo con trai chú ấy là Xuân Tử về một chuyến. Bàn bạc chuyện này, rồi bảo Xuân Tử bàn bạc với mấy đứa trong quân đội xem chuyện này nên giải quyết thế nào cho tốt?"
Xuân Tử tên là Trương Thụ Xuân, là con trai cả của người anh họ thứ 3 của ông ngoại, cũng là người năm đó đi tòng quân đánh quỷ phát xít, may mắn sống sót trở về, vì bị thương nặng sau khi chữa khỏi, một là chuyển sang văn chức, hai là chuyển ngành, anh liền trở về thành phố này, hiện là cục trưởng cục công an thành phố. Trong thôn hiện tại có việc lớn gì hầu như đều gọi anh về bàn bạc, rồi anh lại bàn bạc với mấy người trong quân đội.
Hai bố con tuy nói chuyện giọng ngày càng nhỏ, thì thầm với nhau, lũ trẻ thì cắm đầu cắm cổ ăn thịt không nghe thấy gì, nhưng Trần Hy hiện tại tai thính mắt tinh, cô nghe không sót một chữ nào.
Cây cối ở vùng này rõ ràng đã trở nên to lớn hơn nhiều, những cây có đường kính sáu, bảy mươi centimet có rất nhiều. Trần Hy đặt tay lên một cây đoạn rất to, cái cây liền biến mất vào không gian, Trần Hy thử dùng tinh thần lực chặt bỏ phần ngọn và phần rễ cây, rồi xẻ cây thành từng tấm ván gỗ, như vậy là có thể làm thêm nhiều chiếc hòm để đựng lương thực rồi. Cô lại thu thêm rất nhiều loại cây thân gỗ khô khác nhau vào không gian để dự trữ sau này dùng đến, còn dùng tinh thần lực đào mười mấy cái hố lớn trong không gian, bứng mười mấy cây thông đỏ trên ngọn còn treo những quả thông nhỏ trồng vào đó, sau này sẽ có rất nhiều hạt thông để ăn rồi.
Trần Hy đi đến một khu rừng rậm rạp, cô nhỏ một ít nước linh tuyền lên thân cây và rễ cây xung quanh trong phạm vi 2, 3 mét, bản thân thì trốn sau một cây cổ thụ lớn, chưa đầy 2 phút đã có động vật nhỏ tìm đến rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)