May mà một năm này, Giang Qua theo kiểu dạy để kiểm tra học bổ túc cho cậu rất nhiều trọng điểm, cứ cho là Tạ Tinh Lan là khối bùn nhão cũng dán lên tường được, cậu làm khá nhiều bài thi mô phỏng, cảm thấy cố gắng một chút, thi vào khoa chính quy vẫn có thể.
Vào hôm thi, Lâm thành mây đen dày đặc, đổ cơn mưa rào tầm tã, lúc Tạ Tinh Lan đi vào tòa nhà dạy học, ống quần đã ướt một đoạn.
Trời đầy mây đen kéo dài hai ngày, đến sau khi đợt thi cuối cùng kết thúc, thời tiết mới dần dần tạnh.
Ánh chiều tà xuyên thấu tầng mây, chân trời là một mảng vàng tan chảy khi mặt trời lặn, Tạ Tinh Lan và bọn Lý Tiểu Bân lẫn trong đám người, bên cạnh đều là sinh viên sau khi thi xong phấn khích ôm nhau cùng hét lên, còn có người ném giấy lên trời, mọi người như thể đều rơi vào cuồng hoan.
Tạ Tinh Lan đứng trên bồn hoa, nhìn xung quanh từ xa, nhìn mất mấy phút cũng không thấy bóng dáng Giang Qua.
"Lão Cố, mày thi cùng phòng với Giang Qua, mày thấy cậu ấy không?"
"Không, ổng đi trước, không biết đi đâu."
"Vậy thôi," Tạ Tinh Lan nhảy xuống từ bồn hoa, "Đi, chúng ta đi đâu chúc mừng một chút."
"Chủ nhiệm lớp quyết định KTV, bảy giờ bắt đầu, chúng ta đi ăn cơm chiều trước đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


