Tạ Tinh Lan ra khỏi phòng sách, đóng cửa lại, Viên Dục Văn đợi dưới lầu, nhìn thấy cậu đi ra, vội tiến lên nhẹ giọng hỏi: "Ba con nói thế nào?"
Tạ Tinh Lan nhún vai: "Chỉ vậy thôi. Mẹ, cũng không phải mẹ không biết tính ba con. Con nói một câu, ba có thể chọi mười câu."
Khoảng hơn nửa tiếng sau, Giang Qua mới từ trên lầu đi xuống.
Tạ Tinh Lan vừa định hỏi hắn sao rồi, tầng hai đã truyền đến giọng ba cậu: "Tạ Tinh Lan, về phòng của mày đi."
Tạ Tinh Lan ngẩng đầu liếc nhìn ba cậu, nhíu mày nói: "Ba..."
Tạ Hạo Bằng trợn mắt nhìn trừng trừng: "Đừng để tao nói lần thứ hai."
Giang Qua không lộ ra dấu vết mà nắm chặt tay Tạ Tinh Lan, Tạ Tinh Lan nhìn hắn, hắn lắc đầu một cái, tỏ ý Tạ Tinh Lan đừng đối cứng với ba cậu.
Không biết có phải ảo giác của Tạ Tinh Lan hay không, sắc mặt Giang Qua hình như hơi trắng, dưới đôi mắt đen làm nổi bật, có vẻ càng không có màu máu.
"Ò, biết rồi ạ."
Vì để tránh cho ba cậu nổi nóng hơn, Tạ Tinh Lan đành phải đi lên lầu, ở trên bậc thang quay đầu liếc nhìn, Giang Qua từ đầu đến cuối đều đứng ở dưới, yên lặng nhìn cậu.
Tạ Hạo Bằng nhìn dáng vẻ khó bỏ khó rời của hai người họ thì đau đầu, lôi Tạ Tinh Lan đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


