Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vụ lừa đảo đầu tư cuối cùng cũng được giải quyết.
Những người bị hại được lấy lại một phần tiền dù không nhiều, còn Vương Quế Anh thì từ đó thấy cảnh sát là né xa ba mét, không dám ra cửa luôn.
Còn nhà họ Trình… thì triệt để thành trò cười cả khu.
Trình Văn Diệu bị mẹ làm cho mất hết mặt mũi, cãi nhau với Ngô Lan Phương một trận long trời lở đất:
“Tất cả là tại mẹ! Vì mẹ làm to chuyện, Tú Tú mới chó cùng rứt giậu tung hết ra! Giờ tôi ở khu này còn mặt mũi nào nữa hả?!”
“Bố cũng tức đến nhập viện rồi, mẹ vui chưa?!”
Ngô Lan Phương ấm ức: “Sao trách mẹ được? Phải trách vợ con không biết kiềm chế!”
Trình Văn Diệu tức đến nghẹn thở, quay đầu tìm vợ tính sổ: “Lý Tú Tú đâu?!”
“Ai biết, chắc lại đi tìm cha ruột thằng bé rồi!”
Câu này như đâm thẳng vào tim, Trình Văn Diệu cứng đờ.
Vài ngày sau, Lý Tú Tú chủ động gọi tới, chỉ ném cho anh sáu chữ:
“Trình Văn Diệu, ly hôn đi.”
Anh gào lên trong điện thoại: “Cô hại tôi thảm thế này rồi còn muốn phủi tay?!”
Lý Tú Tú cười lạnh nghe anh ta nói tiếp: “Về đi, tôi cam đoan sau này sẽ ngoan, sẽ nói với mọi người Thành Thành là con tôi, báo cáo kia là giả…”
“Đừng. Có. Mơ. Đi.”
Trình Văn Diệu lại bị đâm một nhát: “Đồ đàn bà độc ác! Mày nghĩ không có mày tao không tìm được người khác à?!”
Lý Tú Tú cười khanh khách: “Dù sao con cũng không phải của anh.”
“TAO GIẾT MÀY!!!”
“Anh không dám đâu.”
Còn Lý Tú Tú? Cô không đi tìm người đàn ông kia.
Cô biết rõ gã đó cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Ngày trước gã lén lút đón Thành Thành đi, mục đích vốn không đơn thuần.
Cô mất không ít công sức mới cắt đứt được.
Mấy nhà vui mấy nhà buồn.
Cục cảnh sát thì ngập trong niềm vui sướng.
Từ ngày biết Mễ Mễ chính là cháu gái ruột, Lục Ngôn Hướng đi đâu cũng khoe, gặp ai cũng “cháu gái tôi, cháu gái tôi”, khoe đến mức cả đội bắt đầu thấy hơi ngứa tay muốn động thủ với Lục Ngôn Hướng.
Nhưng anh mặc kệ, vẫn tiếp tục khoe.
Thậm chí còn dẫn Mễ Mễ đi shopping một buổi chiều, đổi mới hoàn toàn căn nhà:
Phòng trẻ em phong cách công chúa mộng mơ
Giường mới, chăn mới, thảm mới
Quần áo, váy xinh, đồ ngủ dễ thương, cả chén nhỏ, cốc nhỏ, thìa nhỏ
Thậm chí còn mua thêm một tủ lạnh mini để trong phòng con bé đựng sữa và bánh kẹo
Lần đầu tiên mua kem cho Mễ Mễ, nhìn con bé ăn ngon lành, còn ngọt ngào chìa thìa cho anh: “Cậu ăn một miếng nè!”, tim Lục Ngôn Hướng tan thành nước.
Tối đó, Mễ Mễ ôm cái này sờ cái kia, hưng phấn đến nửa đêm mới chịu ngủ.
Sáng hôm sau, con bé mặc váy mới, đội mũ xanh nhỏ xinh, đeo bình nước mini trên lưng, tung tăng theo cậu đi làm.
Tần Sương và Diệp Tư Ngữ vừa thấy đã hét lên như fan cuồng:
“Áááá Mễ Mễ sao mà dễ thương thế này!!!”
Nhìn bộ dáng công chúa nhỏ đi chơi xuân của con bé, Trịnh Thanh Quân suy nghĩ một lúc rồi nhắc Lục Ngôn Hướng:
“Ngôn Hướng này, hay là… cậu nên tìm nhà trẻ cho Mễ Mễ đi? Cả ngày mang con bé đến cục cũng không phải cách, với lại nó cần chơi với bạn cùng tuổi nữa.”
Lục Ngôn Hướng giật mình: Đúng là quên mất!
“Để em tìm quanh đây xem có nhà trẻ nào ổn không.”
Trịnh Thanh Quân cười: “Thật ra không cần tìm xa. Con trai chị – tiểu Việt – đang học ở nhà trẻ Ánh Nắng cách cục có một con đường thôi, đưa đón rất tiện. Không phải kiểu quý tộc gì đâu, nhưng cơ sở vật chất tốt, cô giáo cũng tận tâm. Cậu rảnh thì đi xem thử.”
Lục Ngôn Hướng gật đầu: “Được, em sẽ khảo sát vài chỗ, xem xong rồi cho Mễ Mễ tự chọn.”
Anh chưa nói ngay với Mễ Mễ chuyện đi nhà trẻ, định khảo sát xong hẵng bàn.
Mễ Mễ vẫn chưa biết mình sắp bị “tống” đi học, vẫn là tiểu nhân sâm vui vẻ tung tăng khắp cục.
Chỉ một buổi sáng, anh đã chọn được ba nhà trẻ tiềm năng.
Nhưng hai chỗ cần khảo sát kỹ nhất vẫn là Ánh Nắng là trường gần nhất và Vàng Lá thì hơi xa cục một chút.
Anh định chiều nay xin nghỉ hai tiếng đi tìm hiểu trực tiếp hai trường này.
Chiều, Lục Ngôn Hướng vừa về đến cục thì thấy một cảnh tượng không thể nào đáng yêu hơn:
Mễ Mễ đang… đi tuần tra trước cổng cục!
Con bé mặc nguyên bộ đồng phục cảnh sát mini, đội mũ xanh nhỏ, ngậm kẹo mút, chân ngắn cũn cỡn bước đi nghiêm túc, mắt đảo quanh như thật.
“Aaa nhìn con bé đáng yêu quá đi!”
“Nhìn bước đi nghiêm này kìa, lớn lên chắc làm cảnh sát mất!”
“Quốc gia không phải kêu sinh con sao? Tôi muốn một đứa y chang này luôn!”
Mễ Mễ dễ thương đến phạm quy, người qua đường dừng lại chụp ảnh, quay video đăng mạng, có người còn tưởng cục có chương trình “cảnh sát nhí”.
Lục Ngôn Hướng đứng ngây ra một lúc: “Con đang làm gì đấy?”
Mễ Mễ liếc anh một cái, giọng sữa nghiêm nghị:
“Mễ Mễ đang tuần tra! Vừa nãy có người đánh nhau nháo sự, còn phá hoại tài sản công, Mễ Mễ phải trấn áp bọn họ!”
Lục Ngôn Hướng suýt phì cười, nhưng sợ đả kích con bé nên chỉ gật gù: “Ừ… tiếp tục đi…”
“Yes, sir!”
Con bé đứng nghiêm, giơ tay chào cái chuẩn chỉnh, rồi thả anh vào trong.
Cả đám người xung quanh lại phát ra tiếng “kyaaa” kìm nén.
Lục Ngôn Hướng đi qua cổng mà vai run run vì nhịn cười.
Trong lòng thầm nghĩ:
Đi nhà trẻ á?
Thôi để tuần sau hẵng tính…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







