Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
10 giờ sáng nay, hệ thống nội bộ đã có thể tra được kết quả DNA của Mễ Mễ.
Sau khi so sánh với toàn quốc dữ liệu, gần như chắc chắn sẽ tìm được người thân của con bé.
Lúc này, cả đám Chúc Ức, Tần Sương, Hứa Thừa, Diệp Tư Ngữ… đều vây quanh máy tính, vừa mong chờ vừa hồi hộp.
Mễ Mễ không hiểu mọi người đang làm gì, nhưng thấy đông vui thì cũng chen vào góp mặt.
Tần Sương hạ giọng thì thầm:
“Nếu người nhà Mễ Mễ không muốn đón con bé về thì phải làm sao?”
Dù sao con bé lớn lên trên núi, biết đâu gia đình không cần nó nên mới gửi đi…
Nghe đến đây, mặt Lục Ngôn Hướng lập tức trầm xuống:
“Không đón thì thôi, anh nuôi được!”
“Đúng thế! Cả một cục cảnh sát to đùng, chẳng lẽ nuôi không nổi một đứa nhỏ?”
“Dù có đón cũng phải điều tra kỹ mấy tháng, không thì tụi em không yên tâm.”
Mọi người đang mồm năm miệng mười thì đột nhiên:
“Ơ ơ mau nhìn! Kết quả ra rồi… Ơ??? Đây không phải…”
Chúc Ức hít một hơi khí lạnh.
Mọi người nhìn lên màn hình:
Lục Ngôn Linh – mẹ ruột.
Lục Ngôn Hướng nhìn gương mặt quen thuộc cùng cái tên đã lâu không nhắc tới, mũi cay xè. Kinh hỉ khổng lồ xen lẫn chua xót ập đến, anh nhất thời không biết nên khóc hay cười.
“Lục Ngôn Linh? Không phải chị gái Lục đội sao?”
“Thế là Lục đội thật sự là cậu ruột của Mễ Mễ??
“Trời ơi quá tốt rồi! Vậy Mễ Mễ không phải đi nữa!!!”
“Lục đội, nói mau, sao anh không nhận ra cháu gái mình luôn vậy hả?”
“Còn làm tụi em lo mấy ngày liền sợ Mễ Mễ bị đón đi!”
Sau khi hết sốc, cả đám bị niềm vui khổng lồ cuốn lấy.
Mễ Mễ cũng duỗi tay nhỏ chỉ chỉ màn hình, giọng sữa lanh lảnh:
“ Mẹ Mễ Mễ … Ba Mễ Mễ."
Mọi người: “???”
Lục Ngôn Hướng trợn tròn mắt, lúc này mới để ý cột bên cạnh: một người đàn ông tuấn tú, lạnh lùng, khí chất xuất chúng – Giang Hạc Âm, đội trưởng đội trọng án tổng cục Kinh Thị, người từng phá vô số kỳ án lớn.
Anh bĩu môi: Đúng là cái gã năm xưa dựa vào cái mặt đẹp câu mất chị gái anh!
“Giang… Giang đại đội trưởng là bố ruột Mễ Mễ???”
Cả phòng hóa đá.
“Thế này thì… phải liên lạc với bố ruột trước chứ?
Lục Ngôn Hướng lập tức xù lông: “Liên lạc cái gì! Có cậu ruột là anh đây là đủ rồi!”
“Nhưng… anh ấy là bố trực hệ, đứng trước cậu mà…”
Lục Ngôn Hướng nhếch mép: “Thế nào? Anh làm người giám hộ không hợp cách à?”
“Nhưng quy định là…”
“Quy định cái gì! Các em muốn Mễ Mễ bị mang đi thật à?”
Mễ Mễ ngơ ngác nhìn bên này một chút, bên kia một chút, cái đầu nhỏ lắc như trống bỏi.
Mọi người bị anh chặn họng.
Lục Ngôn Hướng đắc ý hất cằm, tay ấn nhẹ đầu Mễ Mễ:
“Nói nhiều làm gì, hỏi đương sự đi!”
Anh dịu giọng dụ dỗ:
“Vừa nãy nghe hiểu hết rồi đúng không?”
Mễ Mễ gật gù: “Cậu là em trai của mẹ, cậu ruột của Mễ Mễ!”
“Giỏi lắm!” Lục Ngôn Hướng cười toe toét, giọng ngọt như kẹo: “Thế con muốn ở lại đây với cậu, hay đi tìm người đàn ông xa lạ kia?”
Mọi người khóe miệng giật giật: Đúng là cáo già.
Nhưng Mễ Mễ nào biết gì, chỉ biết ở đây có cậu thương mình, có nhiều người tốt, đồ ăn ngon, đồ chơi vui, lại còn kiếm được công đức, thế là trả lời ngay tắp lự:
Mọi người bất đắc dĩ: Được rồi được rồi, là anh…
Dù sao Mễ Mễ ở lại được là tốt rồi!
Trịnh Thanh Quân suy nghĩ một chút rồi nhắc:
“Lục đội, dù gì anh ấy cũng là bố ruột, anh vẫn nên tìm cơ hội nói chuyện với Giang đội một tiếng thì hơn.”
Lục Ngôn Hướng gật đầu: “Biết rồi.”
Dù trong lòng không ưa gì Giang Hạc Âm, nhưng anh ấy vẫn là bố ruột của Mễ Mễ, không thể phủ nhận.
Thấy cậu cháu vừa chính thức nhận nhau, chắc chắn có cả tá chuyện muốn nói, mọi người rất biết điều rút lui, để lại không gian cho hai người.
Chỉ còn lại hai cậu cháu mắt to trừng mắt nhỏ một lúc, cuối cùng Lục Ngôn Hướng mở lời trước:
“Con có gì muốn hỏi không?”
Mễ Mễ lắc đầu nguầy nguậy.
“Vậy cậu hỏi nhé,” anh dịu giọng: “Sau khi sinh con đã gặp mẹ chưa?”
Mễ Mễ lại lắc đầu.
Lục Ngôn Hướng thầm thở phào: Vậy “sư phụ” trong miệng con bé không phải chị gái anh.
Anh định hỏi thêm làm sao con bé nhận ra họ, nhưng nghĩ đến thân phận đặc biệt của Mễ Mễ, lại nuốt lời xuống.
“Được rồi, từ nay về sau để cậu nuôi con, cậu nhất định sẽ nuôi con thật tốt!”
Mễ Mễ nắm tay nhỏ, giọng sữa chắc nịch:
“Ừm! Mễ Mễ tin cậu!!!”
---
Phía cục cảnh sát.
Vương Quế Anh khóc lóc chạy vào, lao thẳng đến chỗ Diệp Tư Ngữ:
“Cảnh sát ơi huhu… tiền của tôi thật sự mất sạch rồi…”
Bà khóc đến tê tâm liệt phế, nếu không có Diệp Tư Ngữ đỡ thì đã quỳ xuống đất.
Diệp Tư Ngữ thở dài – cô đã đoán được kết quả này.
May mà hôm qua chị có hỏi thông tin trang web đầu tư, đã cho người đi tra.
Chị đỡ bà ngồi xuống, an ủi:
“Bình tĩnh đã, bà nói rõ xem đầu tư bao nhiêu, số tài khoản các kiểu. Chúng tôi đã cho người điều tra trang web đó rồi, sẽ cố gắng hết sức giúp bà lấy lại tiền.”
Nghe câu cuối, Vương Quế Anh mới bớt hoảng, kể hết tình hình, còn liệt kê cả những người bị bà rủ rê vào đầu tư.
Diệp Tư Ngữ ghi lại cẩn thận, lát nữa sẽ liên lạc từng người để họ đến cục làm việc, sớm lấy lại tiền cho mọi người.
“Chúng tôi sẽ cố hết sức, nhưng bà cũng phải rút kinh nghiệm: sau này muốn đầu tư thì chọn công ty chính quy, đừng tin mấy trang web lạ.”
Tiền còn chưa biết có lấy lại được không, Vương Quế Anh nào dám đầu tư nữa, gật đầu như gà mổ thóc:
“Vâng vâng vâng, tôi không dám nữa đâu!!!”
Diệp Tư Ngữ lại dỗ bà về nhà chờ tin, rồi lập tức liên lạc những nạn nhân khác.
Chỉ một lúc sau, cả đám người bị lừa ùa đến cục, vừa khóc vừa chửi Vương Quế Anh vài câu.
Vương Quế Anh chỉ biết khóc:
“Tiền của tôi cũng mất sạch mà…”
Mễ Mễ ngồi ở quầy tiếp dân, đung đưa chân ngắn, ăn kẹo mút, lẩm bẩm:
“Đã bảo rút tiền mà, không nghe lời cơ…”
Diệp Tư Ngữ xoa đầu con bé, cười bất đắc dĩ:
“Ừ, Mễ Mễ nói gì cũng đúng hết.”
Mễ Mễ đắc ý hất cằm:
“Hì hì, Mễ Mễ lợi hại nhất!!!”
Cục cảnh sát lại một ngày ồn ào vì Mễ Mễ.
Nhưng lần này, ai cũng vui vẻ chấp nhận.
Vì tiểu anh hùng nhà mình, cuối cùng cũng chính thức ở lại rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







