Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhóc Con Ba Tuổi Rưỡi Tham Gia Đội Hình Sự, Trở Thành Cục Cưng Của Cả Cục Chương 18: Cháu Trai Không Mất Chỉ Đi Theo Một Người Cha Khác Về Nhà Thôi

Cài Đặt

Chương 18: Cháu Trai Không Mất Chỉ Đi Theo Một Người Cha Khác Về Nhà Thôi

Thế nên sáng nay, anh dậy sớm, lặng lẽ vào bếp.

Mễ Mễ vẫn còn ngủ say sưa thì đã bị mùi thơm đồ ăn lôi dậy. Mắt còn chưa mở, cái mũi nhỏ đã hít hà, cả người nhỏ xíu như lao nhanh ra khỏi phòng.

“Oa… thơm quá thơm quá… Mễ Mễ muốn ăn hết luôn!!!”

Con bé vừa nói vừa há miệng nhai nhai không khí, như thể đang ăn thật.

Lục Ngôn Hướng phì cười: “Tỉnh rồi thì mau đánh răng rửa mặt đi, không là cậu ăn hết sạch đấy!”

Mễ Mễ lập tức tỉnh như sáo: “Mễ Mễ đi ngay đây! Cậu phải để lại cho Mễ Mễ một chút xíu nha!!!”

Con bé dùng tốc độ ánh sáng rửa mặt, rồi lon ton chạy ra bàn ăn.

Trên bàn là bò bít tết áp chảo trứng ốp la, sandwich đơn giản, và một bát cháo tôm nóng hổi đã bóc vỏ sẵn.

Lục Ngôn Hướng đã múc sẵn cháo cho con bé lúc nó đi rửa mặt, giờ nhiệt độ vừa miệng luôn.

Mễ Mễ trèo lên ghế, nhìn bát cháo đầy ắp và đĩa sandwich, kinh ngạc hét lên:

“Cậu ơi cậu tốt quá, còn để lại cho Mễ Mễ nhiều thế này luôn!!!”

Rõ ràng tin sái cổ lời đùa của anh.

Lục Ngôn Hướng khóe miệng giật giật: Tự làm tự chịu, đành nhịn.

“Mau ăn đi, ăn xong còn đi làm.”

“Dạaaa!”

Con bé bắt đầu chiến đấu nghiêm túc.

Lục Ngôn Hướng ngồi nhìn con bé ăn, tự nhiên thấy đói thêm, thế là cũng ăn nhiều hơn hẳn.

---

Hai ngày tiếp theo không có vụ án lớn nào.

Chỉ là sáng ngày thứ hai, có hai bà cụ đến cục báo án.

Lúc đó Mễ Mễ đang chơi xe cứu hỏa đồ chơi mà chú Trịnh Thanh Quân mới mua cho.

Ai cũng biết mai kết quả giám định gen ra là con bé sẽ bị người nhà đón về, nên tranh thủ mua cả đống quà cho nó.

Mễ Mễ đang chán thì chuyển sang chơi xe cứu hỏa, tai nhỏ vểnh lên nghe được ở quầy tiếp dân cách đó không xa đang cãi nhau ầm ĩ.

“Vương Quế Anh, tôi nói cho bà biết, hôm nay bà không trả cháu trai bảo bối của tôi nguyên vẹn thì đừng hòng yên với tôi!”

“Cháu bà mất thì liên quan gì đến tôi! Ngược lại bà mới là kẻ muốn nhân cơ hội tống tiền tôi đấy chứ!”

“Tôi tống tiền bà? Bà có mấy đồng lẻ đáng để tôi tống à? Có tiền đến mấy cũng không bằng một sợi tóc của bbaor bối nhà tôi được đâu!”

“Tôi thấy bà ghen tị vì con dâu bà không đẻ nổi con trai, nên cố ý sai người bắt cóc cháu tôi!”

Hai bà cụ đã có tuổi, trên mặt đều có vết xước, rõ ràng vừa đánh nhau một trận rồi.

Ngô Lan Phương (bà cụ mất cháu) nói xong còn huých Vương Quế Anh một cái, thấy Diệp Tư Ngữ mặc đồng phục thì mắt sáng rực, lao tới khóc lóc kể lể:

“Cảnh sát ơi, cô phải làm chủ cho tôi! Con mụ Vương Quế Anh này ghen tị nhà tôi có cháu trai còn nhà nó chỉ có cháu gái, nên hôm nay cố tình đến tìm tôi khoe khoang là nó đầu tư kiếm được mấy vạn. Nếu không phải nó cố ý đánh lạc hướng tôi, tôi sao lại lơ là để mất cháu chứ!”

Vương Quế Anh vội xua tay thanh minh: “Cảnh sát đừng nghe bà ấy nói bậy! Lúc đó cháu gái tôi chỉ rủ cháu bà cùng chơi, thằng bé tự nguyện đi theo người ta!”

Ngô Lan Phương lập tức nhảy dựng: “Ai biết có phải bà dạy con bé nhà bà nói dối không! Tôi thấy cả nhà bà thông đồng làm chuyện xấu!”

Nói rồi bà liếc xéo Vương Quế Anh, một giây sau lại đổi sang vẻ mặt đáng thương, nắm chặt tay Diệp Tư Ngữ: “Cảnh sát ơi, cháu tôi mới năm tuổi thôi, nó…”

Cách đó không xa, Mễ Mễ đung đưa chân ngắn, vừa ăn dưa vừa quan sát tướng mạo hai bà cụ, rồi nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, vẻ mặt khó hiểu.

Diệp Tư Ngữ hỏi rõ sự tình, biết công viên chỗ đó và khu vực lân cận không có camera, sắc mặt dần nặng nề.

Thấy cô không nói gì, Ngô Lan Phương lại chỉ tay vào Vương Quế Anh: “Hay là bắt bà ta về thẩm vấn đi, tôi không tin bà ta không khai không ra!”

Vương Quế Anh “phì” một tiếng: “Tôi tốt bụng chỉ bà cách kiếm tiền, bà còn vu oan tôi, đúng là chó cắn Lã Vọng!”

Mắt thấy hai người lại sắp lao vào đánh nhau, Diệp Tư Ngữ nghiêm giọng: “Đủ rồi! Bình tĩnh! Bây giờ quan trọng nhất là tìm được đứa trẻ. Nếu còn tiếp tục ầm ĩ, tôi bắt cả hai người đấy!”

Hai bà cụ lúc này mới ngượng ngùng thu tay, ngậm miệng lại.

Ngô Lan Phương nhỏ giọng: “Nhưng cả con đường đó không có camera, làm sao tìm được đây…”

Họ đã tìm khắp nơi, thậm chí lục cả nhà Vương Quế Anh, không thấy đâu mới đến cục.

Diệp Tư Ngữ: “Vậy tra camera gần nhất, xem có chụp được gì không. Còn bà gọi điện hỏi người thân xem có ai đón thằng bé không.”

Ngô Lan Phương bĩu môi, vẫn đinh ninh chuyện này liên quan đến Vương Quế Anh.

Đúng lúc ấy, Mễ Mễ ăn dưa xong, cộc cộc cộc chạy tới, ngẩng mặt nhỏ nhìn Ngô Lan Phương, giọng sữa lanh lảnh:

“Không cần phiền thế đâu ạ. Cháu trai bà không bị mất, chỉ là đi theo một người cha khác về nhà thôi. Lát nữa sẽ được đưa về ngay mà!”

Ngô Lan Phương vốn đang bực, thấy một con nhóc con liền xua tay ghét bỏ: “Đi đi đi, con nít biết gì, cút đi!”

Diệp Tư Ngữ lập tức chắn trước mặt Mễ Mễ, giọng lạnh băng: “Bà chú ý lời nói của mình.”

Vương Quế Anh thì mắt sáng rực, hóng drama cực mạnh: “Cái gì mà một người cha khác? Nhà thằng Trình Văn Diệu có anh em kết nghĩa à?”

Ngô Lan Phương hét lên the thé: “Nói bậy! Thành Thành nhà tao chỉ có một bố là con trai tao! Đừng tưởng mày còn nhỏ là tao không dám đánh!”

Nhưng Mễ Mễ không sợ chút nào, còn nghiêm túc nhìn bà:

“Nhìn mặt bà là biết, cả đời bà chỉ có một đứa con trai, không có cháu ruột đâu ạ.”

Vương Quế Anh nghe xong mắt xanh lè, vỗ đùi đánh đét: “Tôi nói mà! Sao thằng cu Thành Thành chẳng giống thằng Trình Văn Diệu tẹo nào, hóa ra là bị đội nón xanh!”

Ngô Lan Phương tức đến run người: “Mày… tao xé miệng mày!”

Mắt thấy hai bà lại sắp lao vào đánh nhau, Diệp Tư Ngữ vội gọi người tách ra, sau đó phê bình giáo dục một trận: “Đánh nhau là sai, ở cục cảnh sát đánh nhau là sai nặng hơn!”

Mễ Mễ gật đầu lia lịa: Cô Ngữ Ngữ nói đúng lắm!

Hai bà cụ cúi đầu, nhưng trong lòng vẫn hậm hực.

Đúng lúc này, điện thoại của Ngô Lan Phương reo, là con trai – Trình Văn Diệu gọi.

Bà vừa nghe đã bật dậy: “Thằng bé về rồi???”

“Tốt tốt tốt, mẹ về ngay đây!”

Bà quay người định chạy, lại bị Vương Quế Anh chặn lại: “Ngô Lan Phương, bà vô duyên vô cớ đánh tôi thành thế này, giờ muốn chạy à?”

Ngô Lan Phương lúc này đã chẳng thèm để ý nữa, chỉ muốn về xem cháu trai, quát lớn:

“Tránh ra! Tao phải về gặp cháu tao!”

Mễ Mễ ở phía sau phồng má, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Đã bảo là không phải cháu ruột mà, sao không ai tin Mễ Mễ hết vậy…”

Diệp Tư Ngữ nghe thấy, xoa xoa đầu con bé, cười bất đắc dĩ:

“Tin chứ, cô tin Mễ Mễ nhất luôn.”

Mễ Mễ lập tức cười toe toét, ôm chân chị Ngữ tỷ:

“Cô Ngữ Ngữ là tốt nhất!!!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc