Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cậu…”
Hồ Khôn giật bắn người, suýt nữa thì buột miệng nhận. Hắn vội vàng làm bộ mặt vô tội:
“Lục cảnh sát, tôi thật sự không hiểu anh đang nói gì. Tôi đắc tội anh chỗ nào mà anh lại bắt tôi thế này?”
Bác bảo vệ còn lại ngơ ngác định lên tiếng, Hứa Thừa liền giơ tay ngăn lại: Đừng nhúc nhích, đừng nói gì.
Dù không rõ chuyện gì, nhưng bác ấy biết Lục Ngôn Hướng và đội là cảnh sát hình sự, đã ra tay thì chắc chắn có lý do.
Chúc Ức cười lạnh:
“Hồ Khôn, chúng tôi đã tìm được chứng cứ ông ra nước ngoài chỉnh dung. Giờ có chối cũng vô ích thôi!”
Thấy mặt hắn biến sắc, Chúc Ức càng hả hê.
Lý Thụy Xuyên chậm rãi bổ sung:
“Không nhận cũng được, ngay đằng sau ông có trung tâm giám định gen đấy…”
Chữ “đấy” còn chưa nói xong, Hồ Khôn đột nhiên vùng vẫy, gào lên tức tối:
“Bọn cậu làm cảnh sát kiểu gì thế hả! Tôi đã rửa tay gác kiếm bao năm, làm người lương thiện rồi, sao mấy người vẫn không chịu buông tha tôi?!”
“Rửa tay gác kiếm?” Hứa Thừa cười khẩy, miệng độc cực kỳ: “Thế ông có đi tự thú không? Có nhận tội không? À không,ông chỉ đổi luôn cái mặt. Đúng là mặt dày vô đối.”
Hồ Khôn tức đến đỏ mặt tía tai, trông cực kỳ đặc sắc.
“Rốt cuộc mấy người làm sao nhận ra tôi?!”
Hắn không cam tâm.
Lục Ngôn Hướng chỉ lạnh lùng đáp: “Ông không cần biết.”
Anh ấn hắn xuống, áp giải thẳng về cục.
Hồ Khôn tuyệt đối không ngờ đáp án lại là một đứa trẻ ba tuổi, nên đến chết cũng không thèm liếc nhìn Mễ Mễ lấy một lần.
Về đến cục, hắn hết giãy giụa, ngoan ngoãn nhận tội, khai sạch mọi chuyện năm xưa.
Trước khi bị đưa đi, hắn vẫn cố hỏi lần cuối:
“Lục đội, tôi khai hết rồi, anh nói cho tôi biết đi, rốt cuộc các anh nhận ra tôi bằng cách nào? Để tôi chết cũng làm ma sáng mắt chứ!”
Không ai trả lời.
Đời này hắn không có cửa làm ma sáng đâu.
---
Tối đó, Lục Ngôn Hướng cố ý ghé siêu thị mua thật nhiều đồ.
Cơm tối không ra ngoài ăn, anh tự xuống bếp làm một bàn thật hoành tráng để khao Mễ Mễ.
Chúc Ức, Hứa Thừa mấy người nghe có đồ ăn miễn phí thì bay đến ngay. Lục Ngôn Hướng nghĩ hai người lớn không ăn hết nhiều, nên đồng ý, tiện gọi luôn Trần Mộc.
Như vậy Mễ Mễ được ăn ngon hơn, cũng không sợ thừa thãi.
Kết quả, vừa bước vào cửa nhà anh, cả đám đã bị biến thành osin: rửa rau, gọt khoai, nhặt hành…
Tần Sương với Diệp Tư Ngữ được giao nhiệm vụ nhẹ nhàng hơn: chơi xếp gỗ với Mễ Mễ.
Trước khi nấu nướng, Lục Ngôn Hướng còn rửa sạch hoa quả, cắt gọn gàng bày đĩa, bưng ra bàn trà cho ba người Mễ Mễ ăn.
Chúc Ức vừa nhặt rau vừa càm ràm: “Nhìn cái đãi ngộ khác biệt này kìa, không biết còn tưởng Lục đội bị quỷ nhập nữa chứ.”
Lục Ngôn Hướng đi ngang qua, tiện chân đá hắn một phát: “Miệng cậu nói nhiều quá đấy.”
Bếp thì ồn ào náo nhiệt, phòng khách thì rộn ràng tiếng cười.
Có Tần Sương và Diệp Tư Ngữ giúp, Mễ Mễ đã xây xong một tòa thành bảo siêu to khổng lồ.
Khi Lục Ngôn Hướng gọi ra ăn cơm, con bé nhảy chân sáo chạy tới khoe:
“Cậu ơi cậu nhìn nè! Đây là thành bảo của Mễ Mễ, cô Sương Sương và cô Ngữ Ngữ cùng xây đó!”
Lục Ngôn Hướng xoa đầu con bé: “Giỏi lắm.”
Rồi ra hiệu: “Đi rửa tay, rồi ăn cơm nào.”
“Dạaaa!”
Mễ Mễ vui vẻ chạy đi.
Mọi người nhìn Lục Ngôn Hướng, thầm cảm thán: Mới có tí thời gian thôi mà Lục đội đã thay đổi 180 độ luôn rồi.
Anh phát hiện, liếc qua một cái, cả đám lập tức cúi gằm, giả vờ bận rộn.
Chỉ có Trần Mộc vẫn nhìn anh chằm chằm, ánh mắt như muốn nói: Còn bảo không lừa tôi làm không công?
Lục Ngôn Hướng giả vờ mù.
Đợi cả nhà ngồi vào bàn, Chúc Ức giơ ly nước ngọt lên trước:
“Trước khi ăn, phải cảm ơn tiểu anh hùng Mễ Mễ đã! Không có con bé, chúng ta không thể nào tóm được tên tội phạm lẩn trốn năm năm này.”
Diệp Tư Ngữ cũng gật đầu: “Đúng thế! Nếu không có Mễ Mễ, tụi mình đã toi trong vụ xác chết rồi. Giờ lấy nước ngọt thay rượu, cạn ly vì tiểu anh hùng của chúng ta nào!”
“Cạn ly!”
Mễ Mễ bắt chước mọi người, cầm ly nước chanh cụng ting ting với cả bàn.
Uống một ngụm lớn, vị cam ngọt mát lan tỏa, con bé thỏa mãn nheo mắt lại.
Rồi nhìn cả bàn đồ ăn ngon, mắt tròn xoe sáng rực:
“Mễ Mễ muốn ăn hết tất cả luôn á!”
Lục Ngôn Hướng cười: “Được, hôm nay tha hồ ăn.”
Anh cầm hai con tôm to đùng bóc vỏ cho con bé.
“Mễ Mễ…”
Mễ Mễ được đút cho ăn tới tấp, cảm giác mình đang ở thiên đường mỹ thực.
Kết quả… ăn no căng bụng.
Cả bàn đồ ăn gần như bị quét sạch, mọi người đồng loạt nằm ườn ra sofa, ngay cả ngón tay cũng không muốn nhúc nhích.
Chờ tiêu bớt chút, Lục Ngôn Hướng bắt đầu đuổi khách: “Ăn xong uống xong rồi, muốn ngủ lại thì khỏi nhé.”
“Đi đây, cảm ơn Lục đội khoản đãi!”
Thấy mọi người chuẩn bị về, Mễ Mễ lo lắng dặn dò:
“ Chú Chúc Ức, các chú phải đưa hai cô về nhà an toàn đó nha!”
“Yên tâm, chuyện nhỏ!”
Tần Sương véo má con bé: “Mễ Mễ sao mà ngoan thế này, cô không nỡ về luôn rồi…”
“Vậy cô ở lại—”
Miệng Mễ Mễ vừa hé, lập tức bị Lục Ngôn Hướng bịt lại.
Anh cười gượng: “Đi đường cẩn thận, về đến nơi nhắn tin Wechat nhé.”
Tần Sương: “…”
Đợi cả đám đi hết, Mễ Mễ chống nạnh, phồng má lên án:
“Cậu ơi, sao cậu bịt miệng Mễ Mễ!”
Lục Ngôn Hướng lập tức đánh trống lảng: “Muốn xem hoạt hình không?”
“Muốn!!!”
Con bé lập tức quên hết, lon ton chạy đi bật tivi.
Lục Ngôn Hướng cười nhẹ, dọn dẹp bát đĩa (hầu như sạch bong), chỉ việc bỏ vào máy rửa chén.
Dọn xong bếp, Mễ Mễ cũng xem xong một tập.
Sau đó bị anh bế vào phòng tắm như mọi ngày: gội đầu, sấy tóc, thay đồ ngủ, rửa tay chân.
Làm xong hết thảy, Lục Ngôn Hướng mới giật mình nhận ra:
Chỉ vài ngày ngắn ngủi, anh đã quen có một nhóc tỳ bên cạnh, mọi việc cũng làm càng ngày càng thuần thục.
Không biết sau này con bé đi rồi, anh có quen nổi không đây…
---
Sáng hôm sau, Lục Ngôn Hướng không đánh thức Mễ Mễ như mọi ngày.
Anh ngáp dài, lững thững vào bếp.
Nguyên liệu hôm qua còn thừa khá nhiều, vừa đủ làm một bữa sáng thật ngon.
Hôm nay để bánh bao nhỏ ngủ nướng một chút.
Dù sao tiểu anh hùng cũng mệt rồi mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)