Quan Hạ tính toán: “Chắc nửa tháng nữa là được, lâu như vậy rồi thì vụ án trên lầu chắc cũng phá xong, chuyển qua ở vừa đúng lúc.”
Nghe vậy, Uông Vũ im lặng một lúc, ghé sát Quan Hạ thì thầm: “Tớ có bạn ở thành phố Đào Dương, tối qua bọn tớ nói chuyện, cô ấy bảo năm xưa ở thành phố họ có vụ án, thủ pháp của hung thủ rất giống vụ này, rất có thể là án mạng liên hoàn.”
Điều này khiến Quan Hạ bất ngờ, cô giật mình: “Án mạng liên hoàn?”
Uông Vũ lấy điện thoại, tìm đường link bạn gửi rồi mở ra đưa cho Quan Hạ. Quan Hạ đọc rất nhanh, vụ án xảy ra năm 19, nạn nhân là một đôi nam nữ yêu nhau, nữ bị cắt cổ, nam chết đuối, thi thể hai người được phát hiện cách nhau hơn mười cây số, nếu không điều tra ra họ là người yêu thì cũng khó liên hệ hai vụ lại với nhau.
Quan Hạ cảnh giác quay đầu, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc—là người mặc đồ gấu trúc khổng lồ mà hai ngày nay cô đã gặp mấy lần. Quan Hạ dừng bước, Uông Vũ lập tức quay lại nhìn cô: “Sao thế?”
Quan Hạ không trả lời, chỉ chăm chú nhìn về phía người mặc đồ gấu trúc, dù cách một lớp đầu thú nhưng cô biết đối phương vẫn đang nhìn mình, không hề rời mắt. Uông Vũ cũng đứng cạnh Quan Hạ nhìn theo, lại hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Đúng lúc đó, người mặc đồ gấu trúc bắt đầu chơi đùa với mấy đứa trẻ bên cạnh, Quan Hạ liền thu lại ánh mắt, nghĩ ngợi một lúc rồi lắc đầu: “Không biết nữa, vừa nãy đang đi tự dưng tớ thấy có người nhìn mình.”
Quan Hạ lại quay đầu nhìn người mặc đồ gấu trúc, chần chừ nói: “Không biết có phải tớ nghĩ nhiều không, tớ cứ cảm thấy ánh mắt đó…”
Quan Hạ cân nhắc từ ngữ: “Như là có ý đồ không tốt.”
Nghe vậy, Uông Vũ lập tức dừng lại, đi sang bên trái chắn giữa Quan Hạ và người mặc đồ gấu trúc, rồi khoác vai kéo cô đi tiếp. Vào đến phòng gym, Uông Vũ kéo Quan Hạ vào một góc, vẻ mặt nghiêm túc: “Người lạ sao tự nhiên lại có ác ý với cậu, có khi nào là hung thủ vụ án trên lầu, vì cậu từng gặp hắn, lại cung cấp manh mối cho cảnh sát nên hắn để ý cậu?”
Quan Hạ giật mình, nhưng nghĩ kỹ lại thấy không hợp lý: “Hôm đó hắn ra vào khu nhà mình, chắc chắn không chỉ mình tớ nhìn thấy, mà cảnh sát cũng đã hỏi han từng nhà trong khu rồi. Hơn nữa, dù hắn biết tớ ở phòng 501 thì cũng đâu biết tớ nói gì với cảnh sát. Quan trọng nhất là, đâu phải hôm nay mới gặp hắn, từ hôm cậu thi đấu đến giờ, hôm nay là ngày thứ ba rồi, hai ngày trước đều bình thường, chỉ hôm nay là thấy lạ.”
Quan Hạ nghĩ một lát, lại bổ sung: “Còn nữa, tớ sang nhà chị ở, đến phòng gym chơi đều là quyết định bất chợt, mà người mặc đồ gấu trúc đó đã ở đây từ ngày khai trương đầu tiên, không thể nào cố ý theo dõi tớ được.”
Uông Vũ im lặng, miễn cưỡng bị thuyết phục nhưng vẫn không yên tâm: “Tớ cứ thấy không ổn, để tớ hỏi quản lý tầng xem người mặc đồ gấu trúc đó là ai.”
Nói rồi Uông Vũ lấy điện thoại nhắn tin lia lịa, mấy phút sau ngẩng lên nhìn Quan Hạ: “Tớ hỏi rồi, người mặc đồ gấu trúc là người ngoài tỉnh, tên Hà Vĩ, mới đến Vĩnh Tuyền từ năm ngoái, trước làm shipper, mấy ngày này thiếu người nên đến đây làm thêm dịp khai trương, hôm nay là ngày cuối, mai là nghỉ rồi.”
“Vậy thì chắc chắn không phải hung thủ rồi,” Uông Vũ kết luận, nhưng vẫn thắc mắc, “Ba ngày nay cậu toàn ở với tớ, cũng đâu có đụng chạm gì đến Hà Vĩ, sao tự dưng hắn lại nhìn cậu khó chịu.”
“Ai mà biết được,” Quan Hạ bất lực, “có khi thần kinh hắn có vấn đề cũng nên?”
Uông Vũ vẫn cau mày, đi quanh Quan Hạ mấy vòng, lát sau bỗng nghĩ ra gì đó: “Hôm nay cậu khác hai hôm trước mỗi chuyện thay quần áo với không chống gậy nữa, chẳng lẽ vì thế?”
Quan Hạ: “…”
Uông Vũ cũng bị suy đoán của mình chọc cười, vỗ vai Quan Hạ: “Thôi, nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, dù sao mai hắn cũng nghỉ rồi, mấy hôm tới tớ sẽ luôn đi cùng cậu, hắn mà dám làm gì thì cũng chẳng thoát được đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)