Quan Hạ thực sự không lo lắng, ban đầu còn có chút căng thẳng, nhưng sau khi phân tích xong, nhận ra chắc chắn không thể là hung thủ đó, cô liền hoàn toàn thả lỏng.
Quay lại khu nghỉ ngơi, Bàng Lạc rót một cốc nước nóng đặt trước mặt Quan Hạ, còn đưa cho cô một thanh chocolate: “Ăn chút đồ ngọt đi, cho đỡ sợ.”
Quan Hạ xé bao bì, cắn một miếng, chậm rãi cảm nhận vị đắng xen lẫn chút ngọt ngào. “Vừa nãy cậu nói bạn cậu kể cho cậu nhiều tin vỉa hè lắm à?” Vừa nhai chocolate, Quan Hạ vừa hỏi, giọng có chút mơ hồ. Bàng Lạc ngồi xuống cạnh Quan Hạ, vắt chân lên: “Cậu chắc chắn không đoán được hai người đó chết như thế nào đâu.”
Quan Hạ nhìn Bàng Lạc với ánh mắt như đang nhìn người ngốc: “Tin tức đều đăng rồi mà, một người bị cắt cổ, một người chết đuối.”
Bàng Lạc đáp: “Đúng, chết đuối. Ngoài ra trên người không có vết thương nào khác, vậy hung thủ làm sao chắc chắn được hắn nhất định sẽ chết? Nhỡ đâu hắn biết bơi thì sao? Cậu xem ảnh rồi đấy, con sông đó nước chảy đâu có xiết.”
Quan Hạ khựng lại, cố nhớ lại, đúng là như Bàng Lạc nói, con sông trong ảnh tuy rộng nhưng dòng nước chảy rất chậm, thậm chí có thể gọi là phẳng lặng, dưới ánh nắng còn lấp lánh phản chiếu. Xem ra chết đuối là thật, nhưng ngoài ra chắc chắn còn có nội tình không thể công khai.
Quan Hạ nhìn sang Bàng Lạc, ánh mắt dò hỏi. Bàng Lạc lại ghé sát thêm chút nữa, nửa bờ vai đã tựa lên người Quan Hạ, hạ giọng nói: “Bạn tớ kể, nạn nhân chết đuối trước khi chết đã uống rất nhiều rượu, sau đó bị người ta đá một cú xuống sông. Thời điểm tử vong của anh ta muộn hơn nữ nạn nhân một chút, hai người cách nhau khoảng nửa tiếng.”
Quan Hạ như bừng tỉnh, kinh ngạc nhìn Bàng Lạc. Bàng Lạc nặng nề gật đầu: “Bạn tớ nói, dựa vào dấu vết hiện trường, hung thủ đã cắt cổ nữ nạn nhân trước, sau đó ngay trước mặt cô ấy, đá người đàn ông đã say mềm xuống sông.”
Quan Hạ bỗng thấy điều hòa hình như bật hơi mạnh, lạnh đến rùng mình. Giờ cô mới hiểu vì sao nữ nạn nhân dù bị thương nặng như vậy vẫn cố gắng bò về phía trước, cô ấy muốn cứu người.
Còn nam nạn nhân thì sao? Ngay khoảnh khắc bị đá xuống nước, anh ta đã tận mắt chứng kiến nữ nạn nhân bị thương chí mạng, khi vùng vẫy trong nước, không biết trong đầu anh ta nghĩ gì?
“Còn mẹ cậu bé thì sao?” Quan Hạ chợt nhớ ra, mẹ cậu bé hình như tên là Lưu Giai Huệ, tuy chỉ gặp vài lần nhưng giờ cô mới biết tên bà ấy. “Tự sát,” Bàng Lạc nói, “trên hung khí chỉ có dấu vân tay của bà ấy.”
Nghĩa là, hung thủ đã khống chế cậu bé, ép Lưu Giai Huệ tự đâm dao vào ngực mình, giống như vụ án năm 2019, ép nữ nạn nhân, ép nam nạn nhân uống rượu. Chỉ xét riêng những điểm trùng hợp này, đúng là một vụ án giết người hàng loạt. Quan Hạ vô thức siết chặt tay Bàng Lạc, lại nhớ đến người thợ sửa chữa hôm đó cô gặp khi kéo vali.
Nhờ cái hệ thống đột nhiên xuất hiện kia, dù đã ba ngày trôi qua, cô vẫn nhớ rõ khuôn mặt ấy: đôi mắt dài, ánh nhìn bình thản, thậm chí khi hỏi cô có cần giúp gì không còn mỉm cười, mắt cũng cong cong, nhìn qua thì rất bình thường, giống như bao người cô từng gặp ở thế giới này, bình dị, không có gì nổi bật.
Một người như vậy lại là kẻ giết người hàng loạt, dù hệ thống đã chỉ rõ ràng như thế, cô vẫn khó mà tin nổi. Nhưng dù không tin, đó cũng là một tên sát nhân nguy hiểm, biến thái. Trong đầu Quan Hạ toàn là vệt máu nữ nạn nhân cố bò về phía sông, lần đầu tiên cô cảm thấy dù không muốn, mình cũng phải nghiên cứu cái hệ thống kia.
Chưa nói gì khác, ít nhất cũng phải cố gắng đưa kẻ này vào tù trước, tránh để lại có thêm hai nạn nhân nữa. Quan Hạ suy nghĩ liên tục, Bàng Lạc bất ngờ xoa đầu cô. Quan Hạ quay lại, thấy Bàng Lạc nhìn cô với vẻ hơi hối hận: “Sợ rồi à? Sớm biết thế tớ không kể nữa. Để bù lại, trưa nay tớ dẫn cậu đi ăn một bữa nhé, vẫn là quán hôm trước được không? Tớ thấy cậu ăn rất vui mà.”
Quan Hạ nhận ra mình vẫn còn nắm chặt tay Bàng Lạc, vội buông ra, cười nói: “Được thôi, ăn xong bữa này mai tớ mời lại cậu, cũng coi như cảm ơn cậu phải làm vệ sĩ cho tớ mấy ngày liền.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)