Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai ngày tiếp theo, Quan Hạ vùi đầu vào dọn dẹp đồ đạc, cuối cùng đến tối thứ Năm cũng đóng gói xong hết, sáng thứ Sáu chuyển nhà thuận lợi. Nói là giúp, thật ra Quan Hạ đã đặt sẵn dịch vụ chuyển nhà từ sớm, việc duy nhất Bàng Lạc làm là đợi nhân viên chuyển nhà đi rồi, đặt túi của Quan Hạ lên sofa, tò mò đi quanh nhà mới ngắm nghía. “Vị trí này tuy hơi xa trung tâm, nhưng môi trường sống thật sự rất tốt.” Bàng Lạc đi hết từng phòng, cuối cùng đứng ở ban công không muốn rời đi.
Quan Hạ lấy trong túi ra chai nước khoáng đưa cho Bàng Lạc, cũng đứng bên cạnh nhìn sang công viên đối diện. Hồi đó để mua được căn nhà này, Quan Hạ đã chạy mòn cả chân, cuối cùng cũng vì công viên này mà quyết định xuống tiền. “Dễ chịu nhỉ?”
Quan Hạ bật cười: “Được thôi, hoan nghênh, chỉ là phải chịu khó ngủ chung phòng với tớ, phòng phụ tớ sửa thành xưởng vẽ rồi.”
“Ngủ chung thì ngủ chung, có gì đâu,” Bàng Lạc không để ý, “Cậu ở nhà tớ cũng toàn ngủ vậy mà, hai đứa mình sớm đã chẳng còn gì phải ngại.”
Quan Hạ nghe vậy liền nghẹn lời, không nhịn được bĩu môi. Hai người đứng trên ban công, gió sớm mát lành, ngắm nhìn cảnh sắc tràn đầy sức sống phía đối diện, vừa tán gẫu vừa ngắm cảnh cho đến khi mặt trời lên cao, nắng bắt đầu gắt mới quay lại ngồi xuống sofa.
“Trưa nay muốn ăn gì?” Quan Hạ lấy điện thoại ra tìm đồ ăn quanh đây, “Lẩu hay đồ Tây? Hôm nay mới chuyển đến, nồi niêu bát đĩa còn chưa mở, lười nấu quá, ra ngoài ăn tạm đi, để tuần sau rảnh rồi tớ mời cậu ăn tân gia.”
Bàng Lạc nghĩ ngợi mấy giây: “Ăn đồ Tây đi, chiều tớ còn phải qua phòng gym, ăn lẩu lại phải về nhà thay đồ.”
“Ok.” Quan Hạ đổi từ khóa tìm kiếm, bắt đầu lướt đánh giá từng nhà hàng. Mất gần nửa tiếng mới chọn được một chỗ, hai người vừa chuẩn bị ra ngoài thì điện thoại của Bàng Lạc reo lên. Cô lấy ra xem, lập tức nhướn mày, làm khẩu hình với Quan Hạ: “Là Thích Bạch.” Sau đó mới nghe máy.
Chỉ mấy chục giây sau, Bàng Lạc cúp máy, nhìn Quan Hạ nói: “Quả nhiên không ngoài dự đoán, Thích Bạch hủy hẹn rồi, bảo vừa nhận được thông báo dừng nghỉ phép, đã quay lại cục.”
Quan Hạ nghe vậy liền thấy căng thẳng: “Vậy chẳng phải ở thành phố Vĩnh Tuyền lại vừa xảy ra vụ án lớn? Tớ nhớ hai người họ làm ở cục khu vực, tức là vụ lớn xảy ra ở quận Bình Giang của mình à?”
“Có án lớn thì cũng bình thường thôi mà?” Bàng Lạc thản nhiên, “Thế giới này mỗi phút mỗi giây đều có người chết, hồi nhỏ tớ còn sợ, giờ thì quen rồi.”
“Hồi nhỏ?” Quan Hạ tò mò, “Từ nhỏ đến lớn quanh cậu xảy ra nhiều vụ án mạng lắm à?”
Bàng Lạc gật đầu: “Ừ, hồi tớ học tiểu học, trong khu có hai đứa trẻ mất tích, nghe người lớn bảo chắc bị bắt cóc, đến giờ vẫn chưa tìm thấy. Lên cấp hai, trường tớ có một nam sinh chết trong phòng học bỏ hoang, nhỏ hơn tớ một khóa, mất tích hai ngày mới phát hiện, đến giờ vẫn chưa tìm ra hung thủ. Lúc học trường thể thao, khu gần đó có một cặp vợ chồng già bị sát hại, nửa năm sau mới phá được án, hung thủ là mấy đứa trẻ mười lăm, mười sáu tuổi, nghe nói có phụ huynh giúp dọn hiện trường nên mới kéo dài lâu như vậy, chưa kể sau khi tớ giải nghệ chuyển đến Vĩnh Tuyền, nghe chuyện án mạng cũng nhiều lắm. Dù tớ chưa từng có bạn hay bạn trai làm cảnh sát, nhưng biết không ít vụ án.”
Quan Hạ kinh ngạc, quen Bàng Lạc lâu như vậy mà chưa từng nghe cô kể, cứ tưởng ai cũng lớn lên bình an như mình. Nhưng nghe Bàng Lạc nói vậy, Quan Hạ mới cảm nhận rõ sự đáng sợ của thế giới trinh thám pha lẫn hiện thực này, nghĩ lại mình là trẻ mồ côi mà vẫn lớn lên an toàn, đúng là nhờ vào hào quang bảo vệ, chẳng trách nó là vật phẩm thiết yếu của thế giới này. “Nói mới nhớ, hồi tớ mười mấy tuổi cũng suýt nữa gặp chuyện.”
Bàng Lạc nhớ lại, bỗng lên tiếng. Quan Hạ giật mình: “Có kẻ giết người định ra tay với cậu à?”
Bàng Lạc nghĩ ngợi: “Nói đúng ra là bọn buôn người. Hồi tớ mười hai, mười ba tuổi, có lần tan học đi cùng em trai, trên đường về thấy một bé trai tầm sáu, bảy tuổi đang khóc rất thảm, hỏi ra thì bảo đi chơi rồi lạc đường. Cậu biết tớ học võ từ ba tuổi rồi mà, lại có em trai đi cùng nên tự tin lắm, chẳng nghĩ đến chuyện báo cảnh sát, cứ thế dắt bé đi tìm nhà. Tìm hơn một tiếng mới tới nơi, tớ vẫn nhớ con ngõ đó vừa cũ vừa xập xệ, định bụng đưa bé tận cửa rồi về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








