Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Quan Hạ không biết nên đáp lại thế nào, Hứa Niên lại nói: “Tôi để ý thấy lúc nãy cô tìm kiếm trực tiếp bằng tên, lúc xem ảnh cũng tiện thể nhớ luôn tên người ta à?”
Bàng Lạc đáp: “Tụi tôi lái xe tới, vừa nãy tôi đã gọi tài xế hộ rồi, chắc sắp tới nơi.” Vừa nói vừa cúi đầu nhìn điện thoại. Quan Hạ quay sang hỏi Thích Bạch: “Còn các anh? Cũng lái xe tới à?”
Thích Bạch vốn là người hay cười, lần này lại cười tươi để lộ hàm răng trắng: “Không, bọn tôi gọi xe đến. Hôm nay vốn định uống chút rượu xả stress nên chẳng ai lái xe cả.”
Bàng Lạc nghe vậy liền nói: “Vậy để bọn tôi đưa các anh về nhé? Dù sao giờ này cũng không tắc đường, đi đâu cũng nhanh thôi.”
Thích Bạch vui vẻ cả tối, lần đầu tiên không nhịn được mà lộ ra vẻ bất lực: “Biết là cô rất mạnh rồi, nhưng bọn tôi cũng đâu kém gì. Hôm nay bọn tôi hẹn hai người ra ngoài, tất nhiên phải đưa các cô về tận nơi, nhìn thấy hai người vào nhà an toàn mới yên tâm.”
Bàng Lạc biết Thích Bạch có ý tốt nên cũng không tranh cãi nữa, cùng nhau đi về phía bãi đỗ xe. Thích Bạch đúng là người nói nhiều, ban đầu bốn người đi song song, nói chuyện một hồi không biết từ lúc nào Quan Hạ và Hứa Niên đã tụt lại phía sau.
May mà Hứa Niên luôn rất trầm lặng, Quan Hạ không nói gì cũng không thấy ngại, chỉ là lúc lên xe chọn chỗ ngồi thì có chút lúng túng. Hứa Niên cao gần 1m9, nên Bàng Lạc lập tức để anh ngồi ghế phụ, còn Thích Bạch và Bàng Lạc cũng đều cao lớn, thành ra Quan Hạ chỉ cao 1m65 bị “ép” phải ngồi ở giữa hàng ghế sau.
Thật ra cũng không khó chịu gì, chỉ là để không chắn tầm nhìn khi hai người phía sau nói chuyện, suốt dọc đường Quan Hạ phải ngồi sát vào lưng ghế. Cuối cùng cũng đến nơi, Quan Hạ vội vàng xuống xe, cảm thấy không khí dưới ánh trăng cũng trở nên trong lành hơn hẳn. Bàng Lạc chào tạm biệt hai người: “Bọn tôi lên nhà đây nhé? Hai người cũng về cẩn thận.”
Thích Bạch vẫy tay cười: “Đi đi, đợi đèn nhà cô sáng bọn tôi sẽ gọi xe về.”
Bàng Lạc lại nói thêm một câu chúc ngủ ngon, rồi kéo Quan Hạ đi vào hành lang. Mãi đến khi thang máy tới, Quan Hạ mới chợt nhận ra: “Ơ, sao tớ lại về nhà cậu nữa rồi, rõ ràng định về nhà tớ mà.”
Bàng Lạc bấm tầng, dịu dàng xoa đầu Quan Hạ: “Xem ra tửu lượng của cậu cũng khá đấy, tớ cứ tưởng phải đợi cậu buồn ngủ mới nhớ ra cơ. Nhưng mà đã đến đây rồi, giờ lại gọi xe về thì phiền quá, hơn nữa mấy hôm nay cậu còn đang dọn dẹp đồ đạc mà, ngủ ở nhà tớ còn thoải mái hơn ở chỗ cậu bừa bộn.”
Quan Hạ cũng chỉ nói vậy thôi, chứ thật ra chẳng định về, dù sao cũng ở nhờ bao nhiêu ngày rồi, thêm một đêm nữa cũng chẳng sao. Dọn dẹp xong, nằm trên giường, Bàng Lạc hỏi Quan Hạ: “Đã quyết định hôm nào chuyển nhà chưa? Đến lúc đó tớ qua giúp.”
Quan Hạ tính toán tiến độ dọn dẹp của mình: “Chắc thứ Sáu, đồ đạc của tớ chủ yếu là sách với bản thảo, thêm hai ngày nữa là xong.”
“Vậy được,” Bàng Lạc trở mình nhìn Quan Hạ, “Thứ Sáu chuyển nhà, thứ Bảy đi cắm trại, chẳng lỡ việc gì cả.”
Đúng là Quan Hạ cũng tính như vậy, trải qua những chuyện gần đây, ý tưởng cho bộ truyện tranh mới trong đầu cô cũng dần hình thành, nhưng để có cảm hứng thật sự thì vẫn cần thêm thời gian, nên cô muốn giải quyết mọi việc trong tuần này cho xong.
Hai người trò chuyện thêm vài câu, Bàng Lạc đã ngủ say, còn Quan Hạ lại trằn trọc không ngủ được. Bởi vì cô vẫn chưa nhận được thông báo tiếp theo của hệ thống, theo như lần trước, sau khi hung thủ bị bắt sẽ nhanh chóng có nhắc nhở về việc hỗ trợ cảnh sát phá án, nhận được phần thưởng nạp năng lượng cho hào quang.
Lần này Quan Hạ tận mắt thấy Thích Bạch và Hứa Niên còng tay hai kẻ đó, vậy mà từ lúc ấy đến giờ đã hơn hai tiếng đồng hồ, vẫn chưa có động tĩnh gì. Quan Hạ nghi ngờ không biết có phải vụ án này quá nhỏ, hoặc chỉ mới bắt được hung thủ bỏ trốn nên chưa đủ điều kiện nhận thưởng. Nghĩ tới nghĩ lui, Quan Hạ càng thêm bực bội, nhịn mãi không được lại thầm mắng hệ thống một câu “đồ rác rưởi”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




