Quản lý tầng 2, chị Tản: Chắc là không, anh ta mặc bộ đồ thú bông to thế, trên người chẳng có túi nào, trộm được gì chứ?
Bàng Lạc: Ừ, cũng đúng.
Trả điện thoại lại cho Bàng Lạc, Quan Hạ cũng thở phào nhẹ nhõm. Bàng Lạc cười khẩy: “Tớ đã nói rồi mà, tự dưng có người lạ vô duyên vô cớ ghét cậu, chắc chắn không bình thường. Hôm nay anh ta vừa đi, cảnh sát đã tìm tới, đoán chừng nhiều nhất hai ngày nữa là bị bắt rồi.”
Tâm trạng Quan Hạ tốt hẳn lên, mở app đặt đồ ăn: “Mấy hôm rồi không uống trà sữa, tự nhiên lại thèm, uống một cốc nhé?”
Bàng Lạc lập tức nhảy tới ngồi cạnh Quan Hạ: “Uống uống uống, tớ muốn trà dâu boba, năm phần đường, ít đá.”
Mấy ngày sau đó, Quan Hạ theo Bàng Lạc ăn uống thả ga, cân nặng cũng tăng lên hai ký. Tối hôm ấy, hai người xem phim xong về nhà, xe vừa vào hầm gửi, Bàng Lạc bỗng nảy ra ý tưởng, mắt sáng rực nhìn Quan Hạ: “Cưng ơi, tự nhiên tớ thèm ăn lẩu quá.”
Quan Hạ vừa định tháo dây an toàn, nghe vậy liếc nhìn đồng hồ: “Chín rưỡi rồi, ăn xong về ngủ cũng chưa muộn, đi thôi.”
Nhưng Bàng Lạc lại im lặng ba giây rồi nói: “Thôi, quán mình hay ăn ít chỗ đậu xe lắm, giờ này chắc chắn không còn chỗ, mà đậu xa thì phải đi bộ hai cây số. Tớ nhớ trong tủ lạnh còn gói nước lẩu bạn tớ gửi, hay mình ra siêu thị gần nhà mua thêm đồ về tự nấu đi.”
Bàng Lạc nhìn qua hai lần rồi cũng chẳng hứng thú, cầm một lọ nước chấm đưa cho Quan Hạ: “Cái này phải không? Tớ nhớ lần trước mình ăn lẩu cũng mua loại này.”
Quan Hạ nhìn kỹ rồi gật đầu chắc chắn: “Đúng rồi, mua đủ rồi thì đi thôi.”
Bàng Lạc bỏ vào xe đẩy, để Quan Hạ đi trước ra quầy thanh toán. Thanh toán xong, hai người đứng ở quầy cuối đóng gói đồ thật nhanh, Quan Hạ lại nghe thấy giọng nói quen thuộc kia: “Không cần túi, cảm ơn.”
Quan Hạ theo phản xạ ngẩng đầu, nhìn thấy một gương mặt lạ: mặt vuông, mắt to, lông mày rậm, sống mũi không cao, môi vừa mỏng vừa nhạt màu, trông như người không khỏe. Chỉ liếc một cái, Quan Hạ đã thu ánh mắt về.
Bàng Lạc chia đồ vào hai túi, đưa túi nhẹ cho Quan Hạ: “Cái này cậu xách, đi thôi, tôi nhớ nhà mình còn mấy chai nước uống lần trước ăn lẩu còn thừa, lần này uống nốt.”
Quan Hạ hỏi: “Lần trước cậu ăn lẩu với bạn là hôm nào ấy nhỉ?”
Bàng Lạc nghĩ nghĩ: “Hình như… nửa năm trước?”
Quan Hạ: … Cô nhất định phải nhớ lát nữa về nhà phải kiểm tra hạn sử dụng trước khi uống. Về đến nhà, cắt gọt bày biện xong bắt đầu nấu, Quan Hạ lập tức cầm chai nước Bàng Lạc để trên bàn lên xem hạn sử dụng, phát hiện còn một tuần nữa mới hết hạn. Bàng Lạc cũng ghé lại nhìn: “Chưa hết hạn, hôm nay uống hết luôn đi.”
Nói rồi Bàng Lạc chia đều nước uống, mở một chai đưa cho Quan Hạ, trước khi ăn còn cụng ly một cái. “Cuối tuần vui vẻ!” Bàng Lạc một hơi uống nửa chai, vui vẻ ngồi xuống pha nước chấm cho cả hai. Quan Hạ ngồi đợi nồi lẩu sôi, vô tình liếc thấy điện thoại đặt ở mép bàn, trong lòng bỗng dâng lên chút buồn bã.
Mấy ngày ăn uống vui vẻ này, cô không chỉ nhận được tin nhắn trả lời của viên cảnh sát kia, thậm chí còn trò chuyện lắt nhắt vài câu, nhưng điều khiến cô bất ngờ là hệ thống vẫn không có phản ứng. Dù cô đã cố ý dẫn dắt viên cảnh sát hỏi mình, đáp ứng đủ điều kiện cần thiết mà cô từng phân tích khi hệ thống vừa liên kết. Là một trong những người xuyên không, Quan Hạ cảm thấy hệ thống của mình đúng là khó chiều nhất trong tất cả các hệ thống.
Ăn được bảy phần no, Quan Hạ không nhịn được hỏi Bàng Lạc: “Vụ án ở tầng trên nhà tớ, dạo này cậu có nghe ngóng thêm gì không?”
Bàng Lạc gắp miếng tổ vịt sắp chín tới bỏ vào bát Quan Hạ, tiện miệng đáp: “Có thì có, nhưng toàn chuyện không quan trọng. Bạn trai cũ của tớ chỉ nói cảnh sát hình như có tiến triển lớn, cụ thể thế nào thì không biết, anh ấy cũng chỉ đoán là vì tổ chuyên án tăng cường thêm mấy lần lực lượng thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)