Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Phòng ngủ không có ai.”
“Trong bếp cũng không có.”
“Ban công cũng không có.”
“Nhà vệ sinh cũng không có ai.”
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, mọi người vẫn không khỏi thất vọng. Thích Bạch thu súng lại, không nhịn được mà chửi một câu: “Tên khốn này, chạy nhanh thật.”
“Đội trưởng Hứa, anh lại đây xem.” Người phụ trách lục soát phòng ngủ bỗng nhiên lên tiếng gọi. Mấy người đang đứng trong phòng khách lập tức ùa vào, chỉ thấy người đó mở tủ quần áo, đang chăm chú nhìn vào bên trong. Mọi người cũng chen lại gần, bất ngờ mà cũng không quá ngạc nhiên khi nhìn thấy phía sau tấm ván lưng tủ dán đầy ảnh chụp. Có ảnh một người, có ảnh hai người, thậm chí có mấy tấm ba người, nhưng tất cả đều là ảnh chụp lén, rõ ràng là của mẹ con Lưu Giai Huệ và chồng cũ của Lưu Giai Huệ, Lương Đạt.
Thích Bạch nhìn mấy tấm ảnh, chợt nhớ ra điều gì đó, lấy điện thoại ra mở một bức ảnh mà cảnh sát khu vực gửi tới cho Hứa Niên xem: “Đội trưởng Hứa, đây là bản photo chứng minh thư mà chủ nhà thu lại.”
Hứa Niên nhận lấy điện thoại, trên ảnh chứng minh thư là gương mặt quen thuộc, chính là khuôn mặt trong bức phác họa chân dung, phần tên chỉ có hai chữ: “Hà Vi.”
Sáng hôm sau, vừa đến trung tâm thương mại, Quan Hạ đã kéo cô ấy đi khắp các tầng, quả nhiên không thấy người mặc đồ gấu trúc đâu cả. “Đi thật rồi,” Bàng Lạc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, “xem ra đúng là trùng hợp thôi.”
Trung tâm thương mại này có bốn tầng, diện tích rộng đến mức khó tin. Quan Hạ đi một vòng lại cảm nhận rõ rệt cơn đau nhức vừa mới thoát khỏi. Không nhịn được, cô khẽ nhấc chân lên vận động một chút rồi nói: “Thật ra tớ vẫn tò mò, không biết cái người tên Hà Vi kia tại sao lại đột nhiên có ác cảm với tớ. Nhưng mà giờ người ta đi rồi, cũng chẳng còn gì quan trọng nữa.”
“Cậu thật sự muốn biết à?” Bàng Lạc làm bộ lấy điện thoại ra, “Hay để tớ hỏi giúp cậu nhé?”
Quan Hạ lườm một cái, “Tớ chỉ tiện miệng nói vậy thôi.”
Bàng Lạc quá hiểu Quan Hạ, tất nhiên biết cô không thực sự tò mò. Thấy Quan Hạ tỏ vẻ chán ghét, Bàng Lạc bật cười, đỡ lấy cô: “Cậu thật nên tập thể dục đi, mới đi có chút xíu mà đã kêu đau chân rồi.”
Quan Hạ không phục, liếc nhìn số bước chân, rồi dí điện thoại vào sát mặt Bàng Lạc: “Chút xíu gì mà chút xíu, cậu nhìn đi, hơn mười hai nghìn bước rồi đấy.”
Bàng Lạc lại không nhịn được cười, vừa định nói thì thấy mấy đứa trẻ chạy đùa tới, liền kéo Quan Hạ né sang một bên, vừa qua loa khen ngợi: “Được được, hôm nay cậu giỏi lắm, mới sáng mà đã đi nhiều thế này rồi.”
Quan Hạ tức quá, đấm Bàng Lạc một cái, còn định nói thêm vài câu thì khóe mắt lại liếc thấy một bóng người dưới lầu trông có chút quen quen. Nhưng khi nhìn kỹ lại thì chẳng thấy ai nữa, cô thu ánh mắt về, nhìn Bàng Lạc nói: “Cậu nói chuyện cho đàng hoàng vào, còn dở giọng châm chọc nữa thì đừng trách tớ giẫm lên đôi giày mới của cậu đấy.”
Bàng Lạc theo phản xạ lùi lại một bước, cúi đầu nhìn đôi giày cao gót sáng bóng sạch sẽ hôm nay mình đi, lúc này mới giơ tay đầu hàng với Quan Hạ: “Được rồi, tớ không nói nữa.”
Quan Hạ lúc này mới hài lòng quay người đi về phía phòng gym. Vừa tới nơi, Bàng Lạc còn chưa kịp nhắc nhở như thói quen thì điện thoại bỗng vang lên tiếng thông báo tin nhắn. Bàng Lạc liếc nhanh một cái, sắc mặt lập tức trở nên khó chịu. Trả lời qua loa mấy câu, Bàng Lạc nhìn Quan Hạ nói: “Cái người tên Hà Vi kia quả nhiên không phải người tốt lành gì, vừa rồi quản lý tầng gửi tin nhắn cho tớ, bảo sáng nay trung tâm thương mại vừa mở cửa đã có cảnh sát đến hỏi về Hà Vi.”
Tim Quan Hạ bỗng đập mạnh: “Anh ta phạm tội gì à?”
Bàng Lạc dứt khoát đưa điện thoại cho Quan Hạ xem. Quan Hạ nhận lấy, lướt nhanh qua đoạn trò chuyện.
Quản lý tầng 2, chị Tản: Lạc Lạc, hôm trước em hỏi chị về Hà Vi, em biết gì không?
Bàng Lạc: Gì cơ? Em không biết gì đâu, sao vậy chị Tản?
Quản lý tầng 2, chị Tản: Sáng nay trung tâm vừa mở cửa, đã có cảnh sát tìm quản lý hậu cần hỏi về anh ta.
Bàng Lạc: Hả? Anh ta phạm tội gì à?
Quản lý tầng 2, chị Tản: Cảnh sát không nói, chỉ hỏi mấy câu rồi lấy hết hồ sơ của Hà Vi đi.
Bàng Lạc: Là cảnh sát hình sự hay cảnh sát bình thường vậy chị?
Bàng Lạc: Biết người biết mặt khó biết lòng mà chị Tản, may mà anh ta chỉ làm có ba ngày, trung tâm không mất mát gì chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








