: Yang Hy.
Khương Thủy Sinh hốc mắt đỏ bừng, suýt nữa đã dùng đòn gánh đánh nhau với bọn họ.
Trì Yếm không quan tâm tình hình dưới đó thế nào, sau khi lên núi anh đã đánh dấu suốt cả đường đi.
Anh vội vã đến đây, gần như cái gì cũng không mang, trên người chỉ có con dao găm thường hay mang theo bên người, anh dùng nó để phân rõ hướng đi. Trên nền tuyết rất dễ bị lạc phương hướng, cũng may ban ngày lúc lên núi có nhiều người, vẫn còn lưu lại dấu chân nhợt nhạt.
Trì Yếm loại trừ những dấu chân linh tinh và dấu chân qua lại trên đường, anh đi dọc theo mấy con đường còn lại.
Tuy là như thế, anh cũng đi nhầm đường vài lần, sắc trời tối xuống anh mới đi đến con đường cuối cùng.
Trì Yếm dùng di động để chiếu sáng, lớp tuyết phản xạ lại ánh sáng nên con đường không quá ảm đạm. Anh đi đến một chỗ, rõ ràng cảm thấy chân dẫm lên có chút không đúng.
Trì Yếm cẩn thận vòng qua mảnh đất này, dùng dao găm gõ nhẹ xuống nền tuyết, quả nhiên nghe thấy âm thanh trống rỗng.
Dưới nền tuyết có cái hang động đá vôi.
Anh cẩn thận bước ra ngoài, liền thấy mặt đất có một cái lỗ lớn, lại đi về phía trước một chút, anh thấy Khương Tuệ và Tống Địch rơi vào trong hang động đá vôi.
Khương Tuệ ôm đầu gối, lạnh đến phát run, Tống Địch tốt hơn một chút, hắn bọc áo lông vũ rúc vào góc với ý đồ dùng di động cầu cứu.
Khương Tuệ nghe thấy tiếng bước chân, cô nâng mắt lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

