: Yang Hy.
Qua một khoảng thời gian, Khương Tuệ mới biết được Trì Nhất Minh nói ở đại viện nhi chỉ là tâm huyết dâng trào.
Sau khi Khương Tuệ biết, cô đã tự mình làm rất nhiều món ngon cho Tôn Tiểu Uy.
Tháng 11 mấy bông hoa trước cửa sổ nhà cô đều héo tàn, cô lấy chậu trầu bà và xương rồng trong nhà mang đến cho Tôn Tiểu Uy.
Chậu trầu bà này là hai năm trước Tôn Tiểu Uy đi du lịch mang từ chợ hoa về, sau đó được Khương Tuệ nuôi rất tốt.
Tôn Tiểu Uy ngồi xổm ở cửa nhà cô, giống như chú chó nhỏ không ai muốn nuôi.
Khương Tuệ không khỏi mềm lòng: “Tôn Tiểu Uy, cho cậu, cậu biết nhà tôi không có thứ gì tốt, những thứ này xem như là tâm ý.”
Tôn Tiểu Uy cúi đầu: “Ai muốn hoa nhà cậu chứ, loại cây này vừa xấu vừa nuôi không sống được, hừ.” Trước kia cô cho chậu xương rồng, bị Tôn Tiểu Uy mỗi ngày tưới nước đến chết.
Khương Tuệ không để ý tới cậu biệt nữu[1], cũng ngồi xổm xuống, mặt mày ôn nhu, giọng nói mang theo ý cười: “Nghe nói nhà mới của cậu chơi rất vui, đừng buồn.”
[1] Biệt nữu: tâm khẩu bất nhất, tức là nghĩ một đằng miệng nói một nẻo, thích che giấu ý nghĩ thật sự trong nội tâm bằng thái độ, hành động đi ngược với điều mình nghĩ.
Cậu đột nhiên ngẩng đầu, hốc mắt phiếm hồng: “Tôi đi rồi cậu có nhớ tôi không?”
Khương Tuệ nhẹ giọng nói: “Có.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

