Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhìn Thấu Tội Ác Từ Trong Giấc Mơ Chương 3: Vụ Án Tình Sát Vì Bỏ Trốn (3)

Cài Đặt

Chương 3: Vụ Án Tình Sát Vì Bỏ Trốn (3)

Các thành viên Đội điều tra hình sự số 2 vừa từ huyện trực thuộc trở về đã lập tức phải tiếp nhận một vụ án mạng nghiêm trọng. Ai nấy đều bận tối mắt tối mũi, vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài.

Đội trưởng Trịnh Nham vừa đi họp ở tỉnh về đang vội vàng thay quần áo, bên cạnh là Đàm Minh đang báo cáo những thông tin vừa tổng hợp được.

"Nạn nhân là nữ giới, độ tuổi từ bốn lăm đến bốn mươi bảy, thời gian tử vong khoảng tối hai ngày trước. Pháp y giám định sơ bộ nguyên nhân tử vong là ngạt cơ học, khả năng cao là do bị bóp cổ. Tuy da cổ bị trầy xước nhưng vẫn có thể nhìn ra một chút dấu vết. Ngoài ra, khuôn mặt nạn nhân đã bị đập nát, sau khi chết thì bị hung thủ vứt xác xuống hồ nước cạnh ruộng rau, mãi đến 7 giờ 13 phút sáng nay mới được phát hiện. Vì đêm qua trời mưa, trước khi báo cảnh sát lại có dân làng đi qua bờ hồ nên hiện tại bên khám nghiệm hiện trường chưa tìm thấy thông tin nào mang tính định hướng."

"Danh tính nạn nhân thì sao?"

"Đây chính là vấn đề trọng điểm. Trên người nạn nhân không có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào, điện thoại cũng không có. Vì khuôn mặt đã bị đập nát nên hệ thống hoàn toàn không thể đối chiếu nhận diện, hồ sơ người mất tích của thành phố cũng không tìm thấy thông tin trùng khớp. Hiện tại nhóm Tiểu Trần đang đi thăm hỏi người dân quanh khu vực vứt xác, tôi cũng đã cung cấp đặc điểm nạn nhân cho đồn cảnh sát gần đó, hy vọng sớm có tin tốt."

Hiện tại chưa rõ danh tính nạn nhân nên cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ đành gửi gắm hy vọng vào bên khám nghiệm hiện trường, pháp y và các nhân viên đi điều tra thực địa sẽ mang về thêm manh mối.

Báo cáo xong, Đàm Minh đi pha một cốc trà đặc, định bụng qua chỗ pháp y lão Lý xem sao rồi quay lại hiện trường vứt xác. Biết đâu hiện trường gây án đầu tiên lại ở ngay gần đó.

Đúng lúc này, nhân viên trực ban đi vào báo rằng bên ngoài có một cô gái tự xưng là em gái anh đang tìm, còn đặc biệt nhấn mạnh: "Em gái anh ngầu lắm đấy."

Đàm Minh ngạc nhiên. Đàm Gia ít nói lại thiếu kiên nhẫn, một tháng nay, từ lúc về nước đến giờ em ấy rất ít khi ra ngoài. Dù sao Giang thành đối với em ấy cũng chỉ là nơi xa lạ để tạm thời tĩnh dưỡng, người quen chỉ giới hạn ở mấy bà cụ trong khu tập thể cán bộ.

Sao tự nhiên giờ này lại chạy đến Cục cảnh sát tìm anh? Nhà xảy ra chuyện gì rồi?

Anh bước ra ngoài, thấy Đàm Gia đang khoanh tay dựa vào khung cửa. Mái tóc với vài lọn đuôi xanh lục vương trên xương quai xanh, đầu đội mũ lưỡi trai, trên vành tai lộ ra lấp lánh chiếc khuyên tai bạc. Mũi giày bốt đen của cô đang cọ cọ dưới cằm một chú mèo hoang, trông còn "chiến" hơn cả mấy thanh niên choai choai nhuộm tóc vàng đua xe nẹt pô mới bị bắt về đồn. Mấy người vội vã đi ngang qua cũng không nhịn được mà ngoái lại nhìn cô thêm vài lần.

Nhưng biểu cảm của cô không tốt lắm, môi mím chặt, mày chau lại.

Phản ứng hành vi rất mâu thuẫn.

"Gia Gia," Đàm Minh gọi cô: "Sao lại đến tìm anh lúc này? Nhà có chuyện gì à?"

Đàm Gia đứng thẳng dậy, không đáp mà hỏi ngược lại: "Anh Minh, có phải sáng nay phát hiện một thi thể không? Là nam hay nữ?"

Đàm Minh lập tức chuyển từ trạng thái người nhà sang cảnh sát điều tra, cau mày nhìn cô: "Em nghe tin này ở đâu? Dò hỏi cái đó làm gì?"

"Em muốn biết nạn nhân có phải người em đang nghi ngờ hay không." Cô không quen nói tràng giang đại hải nên tóm tắt lại thật nhanh với tốc độ nói khá lướt: "Hôm kia em đi cùng dượng Kiến Minh đi hòa giải mâu thuẫn hôn nhân cho một cặp vợ chồng ở khu tập thể nhà máy thủy tinh ven thành phố. Người vợ là La Mai có nhắc đến chuyện chị dâu bà ta là Mễ Tuấn Phương bỏ trốn theo tình nhân vào khoảng hơn một giờ chiều hôm kìa. Nhưng hôm qua khi bọn em muốn hòa giải mâu thuẫn nhà Mễ Tuấn Phương thì lại không gọi được cho bà ấy. Em cảm thấy không ổn, lo rằng bà ấy không phải bỏ trốn mà là bị người ta hại rồi. Đúng rồi, lúc rời đi Mễ Tuấn Phương mặc áo khoác ngắn màu be, tóc uốn xù mì khá ngắn, giữa lông mày có nốt ruồi son, trên tay chắc là có đeo trang sức. Nạn nhân có phải là bà ấy không?"

Ánh mắt Đàm Minh trở nên sắc bén, nạn nhân quả thực trùng khớp với hai đặc điểm đầu tiên.

"Em nói người đó tên là gì?"

"Mễ Tuấn Phương, nhà mẹ đẻ hình như ở ngoại tỉnh, tái hôn gả tới đây, chồng tên là La Chí Dũng. La Chí Dũng có cô em gái là La Mai, em rể là Vương Dũng, hai nhà này có mâu thuẫn hôn nhân đan xen nhau. Lúc Mễ Tuấn Phương bỏ đi cùng tình nhân có rất nhiều người nhìn thấy, La Chí Dũng còn đuổi theo níu kéo, nhưng đến khoảng năm giờ chiều thì ông ta quay về." Đàm Gia kiểm soát nhịp thở, chỉ coi bản thân là một công dân nhiệt tình cung cấp manh mối vụ án, trả lời một câu hỏi khuyến mãi thêm hàng tá thông tin khác.

Nếu thực sự trùng khớp thì đã xác định được danh tính nạn nhân, giúp họ đẩy nhanh tốc độ phá án.

Trong lòng Đàm Minh vẫn còn nghi hoặc, nhưng thông tin về nạn nhân cần được xác minh càng sớm càng tốt. Anh sắp xếp cho Đàm Gia ngồi ở phòng tiếp dân rồi đi thông báo cho những người khác.

"Em cứ ở đây đợi một lát. Nếu nạn nhân thực sự là Mễ Tuấn Phương thì người của kênh hòa giải cũng cần phải lấy khẩu cung. Lát nữa sẽ có người đến hỏi em, đừng sợ, đây là quy trình bình thường thôi."

Đàm Gia ngoan ngoãn gật đầu. Đợi người đi khuất, cô mới thở phào một hơi, hai tay ôm lấy chiếc cốc giấy đựng đầy nước nóng, mấy đầu ngón tay lạnh buốt cũng ấm lên được đôi chút.

Bây giờ cảnh sát có thể nhanh chóng triệu tập La Chí Dũng và gia đình La Mai, tìm trích xuất camera giám sát cảnh Mễ Tuấn Phương rời đi cùng tình nhân. Bất kể ai trong số bọn họ là hung thủ thì vụ án cũng có thể nhanh chóng được phá giải.

Hy vọng sau khi phá án, giấc mơ này sẽ biến mất.

Gần trưa, một đám đông ùa vào Cục cảnh sát, tất cả đều là người cần lấy lời khai cho vụ án Mễ Tuấn Phương.

Lời khai của những người không liên quan đã làm gần xong, người của Đội 2 cũng nắm được sơ bộ về các mối quan hệ tình cảm hỗn loạn lúc sinh thời của Mễ Tuấn Phương.

"Mấy người lớn tuổi này không tầm thường đâu nha, chơi còn bời hơn cả giới trẻ, chị dâu với em rể mà cũng tằng tịu được với nhau. Lại còn có người nói nạn nhân lúc sống đánh bài thua là theo người ta vào phòng 'vui vẻ' trả nợ… Như vậy thì nghi phạm không ít đâu. Hung thủ bóp cổ đến chết rồi cố tình đập nát mặt Mễ Tuấn Phương, rõ ràng là chán ghét căm thù khuôn mặt lả lơi chuyên đi tằng tịu đó. Hung thủ có thể là vợ của mấy gã đàn ông kia, là La Chí Dũng, hoặc cũng có thể là La Mai." Tiểu Trần nhìn xấp biên bản lời khai dày cộp nói.

"Cũng có khả năng gã tình nhân kia giết Mễ Tuấn Phương xong dùng chiêu này để đánh lạc hướng chúng ta. Hắn là kẻ tình nghi lớn nhất, Mễ Tuấn Phương chết sau khi rời đi cùng hắn. Camera giám sát trên tuyến đường đó đã kiểm tra chưa?" Đội trưởng Trịnh Nham hỏi.

Đêm hôm kia, tức là khoảng thời gian từ 20:00 ngày 27 tháng 2 đến 8:00 sáng ngày 28 tháng 2, cả La Chí Dũng, La Mai và Vương Dũng đều ở nhà không đi đâu, có con cái trong nhà và hàng xóm láng giềng làm chứng.

Hơn nữa, họ đều không nói rõ được tình nhân của Mễ Tuấn Phương là ai, từ đâu tới, định đưa Mễ Tuấn Phương đi đâu, chỉ biết là gã đó rất có tiền.

La Mai lúc hòa giải thì chửi bới chị dâu xa xả, nhưng khi biết người đã chết cũng trầm mặc hẳn. Khi được hỏi về tướng mạo tính cách tình nhân của Mễ Tuấn Phương, bà ta chỉ cứng ngắc nói: "Trông không giống người tốt."

Ngược lại, lúc La Chí Dũng đi nhận diện thi thể, nhìn thấy bộ dạng chết thảm của Mễ Tuấn Phương thì sợ hãi suy sụp khóc òa lên. Một gã đàn ông trung niên khóc lóc thảm thiết, ồn ào đến mức La Mai ở cách nửa hành lang cũng bắt đầu chửi vọng sang.

"Khóc khóc khóc, đàn ông đàn ang chỉ biết khóc! Anh khóc cả đời, hèn nhát cả đời thì đổi lại được cái gì!? Chỉ biết làm mất mặt người khác!"

Tiếng gào thét xuyên không gian dọa cả La Chí Dũng và Vương Dũng run bắn lên.

Đàm Minh và Tiểu Trần nhìn nhau, tính khí bà La Mai này cũng nóng nảy gớm.

Không thu thập được thêm tin tức từ người nhà họ La, cũng may nhân viên kỹ thuật căng mắt soi camera đến tận tối mịt cuối cùng cũng tìm được hai đoạn video giám sát liên quan đến gã tình nhân kia.

Một đoạn là hình ảnh nhìn nghiêng cảnh Mễ Tuấn Phương được tình nhân dắt tay đi men theo chân tường. Đoạn còn lại là dựa vào dáng người tương tự trong video trước để tìm ra chính diện của gã tình nhân vừa vào Giang thành mấy ngày trước.

"Tên này đi men chân tường điêu luyện thật đấy, giống như chuyên môn né camera vậy."

Trịnh Nham cúi người xem kỹ người trong video thứ hai, ra lệnh: "Tra danh tính hắn ta, xem hai ngày nay có lịch trình rời khỏi thành phố không."

Nữ cảnh sát Ngô Dạng trong đội lập tức thực hiện đối chiếu trên hệ thống nhận diện khuôn mặt.

"Tìm thấy rồi, Lưu Quán Hoa, 43 tuổi, từng bị phạt tù 3 năm vì tội cướp giật, mới ra tù hai năm trước… Làm thế nào chỉ trong hai năm mà hắn ta giàu lên được nhỉ? Dựa vào việc cướp trang sức của các bà thím 50 tuổi à?"

"Hơn nữa hắn không có lịch trình rời khỏi thành phố này. Giết người rồi mà vẫn lẩn trốn không đi, là do tâm lý vững hay là muốn làm thêm chuyện gì khác đây?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc