Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sự việc bắt đầu nhuốm màu kỳ quái. Đàm Gia đưa tay sờ lên cái gáy đang lạnh toát của mình, đứng giữa đám đông lắng nghe quá trình hòa giải của dượng Hà Kiến Minh, cuối cùng cô cũng nắm rõ đầu đuôi câu chuyện ngoại tình chấn động tam quan này.
Người phụ nữ cần hòa giải tên là La Mai, chồng là Vương Dũng, ngoài ra còn có một người anh trai tên La Chí Dũng.
Năm năm trước, người anh cả La Chí Dũng tái hôn với một người phụ nữ không có khả năng sinh con tên là Mễ Tuấn Phương.
Lúc mới cưới, tình cảm hai người khá tốt. Mễ Tuấn Phương tháo vát lại cần cù, quán xuyến việc nhà và chăm sóc con riêng của chồng đều rất tận tâm. La Chí Dũng tuy có hơi nhu nhược nhưng được cái tính tình hiền lành, cuộc sống chung khá êm đẹp.
Nhưng đến hai năm trước, khi Mễ Tuấn Phương giành được quyền quản lý tài chính, nắm giữ toàn bộ tài sản trong nhà thì ả bắt đầu lộ nguyên hình. Con cái không lo, chồng không ngó ngàng, ngày nào cũng chạy ra ngoài đánh mạt chược, còn viện cớ là đi làm thêm.
Hàng xóm láng giềng ai cũng biết đó là lời nói dối, thực chất là ả có người bên ngoài, hơn nữa trong quán mạt chược ai đến cũng không từ chối.
Tại sao lại khẳng định chắc chắn như vậy? Bởi vì đã có người nhìn thấy ả ôm ấp những gã đàn ông khác, nhưng vừa quay đầu lại thì đối với La Chí Dũng chỉ có đánh hoặc chửi.
Điều khiến người ta khinh bỉ hơn cả là ngay đến em rể Vương Dũng mà ả cũng không tha, thậm chí từng bị bắt gian tại trận. Nghe đâu hôm đó quần còn chưa kịp mặc tử tế thì đã bị anh cả La Chí Dũng bắt gặp.
Chuyện này đã ầm ĩ một thời gian dài, Mễ Tuấn Phương không ở lại được nữa đành tuyên bố muốn ly hôn để cao chạy xa bay cùng mối tình đầu. La Chí Dũng không chịu, quỳ xuống cầu xin ả, còn cầu xin Vương Dũng đừng đến nhà mình nữa.
La Mai kẹt ở giữa, tức giận đến mức suýt phải nhập viện.
Chồng mình và chị dâu tằng tịu với nhau, chuyện này còn bị con cái nghe thấy, thế nên bà kiên quyết đòi ly hôn.
Nhưng Vương Dũng không chịu, lấy cớ con cái học hành giỏi giang, nhỡ đâu sau này có tiền đồ lớn thì sao. Kẻ nhu nhược La Chí Dũng cũng khuyên bà không cần làm căng đến mức đó.
La Mai bị hai gã đàn ông vô liêm sỉ lại vô dụng này làm cho chấn động, cuối cùng tức đến phát bệnh phải vào viện.
Mới xuất viện được hai ngày, nghe tin bà chị dâu trơ trẽn kia đã bỏ trốn theo trai, hôm nay bà liền gọi nhân viên hòa giải đến nhà, nhất quyết đòi ly hôn và đoạn tuyệt quan hệ với anh ruột.
Những người đứng xem vô cùng ủng hộ quyết định của bà, mắng Vương Dũng đến mức máu chó đầy đầu.
Mễ Tuấn Phương chính là người phụ nữ trung niên có nốt ruồi son giữa trán, nghe nói chiều hôm qua đã bỏ trốn cùng tình nhân.
Chuyện này quá trùng hợp.
Lẽ nào giấc mơ không phải là mơ, mà là hiện tượng tâm linh?
"Mọi người ai có ảnh của Mễ Tuấn Phương không?" Đàm Gia cố kìm nén biểu cảm, giả vờ hỏi bâng quơ: "Cháu muốn xem thử có phải người hôm qua cháu gặp trên đường không."
Cô chủ động lên tiếng khiến ánh mắt đánh giá của những người xung quanh càng thêm rõ rệt, đa phần đều dán chặt vào kiểu tóc wolf cut màu xanh lục khác biệt của cô.
Sau đó họ mới trả lời là không có ảnh, nhưng dăm ba câu đã mô tả rõ ràng ngoại hình của Mễ Tuấn Phương.
Tóc xoăn mì tôm dài đến cổ, xăm lông mày, dáng người gầy, nốt ruồi son giữa trán rất nổi bật, thích đeo vòng tay vàng, hôm qua lúc đi mặc một chiếc áo khoác ngắn màu kem.
Đàm Gia nhớ lại giấc mộng đêm qua. Màn đêm che phủ khiến cô nhìn không rõ lắm, nhưng nếu nhớ không lầm, lúc bóp cổ nạn nhân, cô có thể cảm nhận được những lọn tóc xoăn chọc vào mu bàn tay, nếp nhăn trên cổ khá sâu, da thịt cũng có phần chùng nhão, tuổi tác hẳn là không còn trẻ. Cộng thêm nốt ruồi son giữa mi tâm, cơ bản có thể xác định nạn nhân chính là Mễ Tuấn Phương.
Trong khoảnh khắc đó, cảm giác hoang đường do nhịp tim đập quá nhanh khiến tóc gáy cô dựng đứng.
Tại sao cô lại mơ thấy hiện trường cái chết của Mễ Tuấn Phương?
Mễ Tuấn Phương thực sự đã chết sao?
Da đầu cô căng chặt, hỏi người đang chửi hăng nhất ở cửa: "Mọi người nói chiều hôm qua Mễ Tuấn Phương đã bỏ trốn theo trai? Có ai làm chứng không?"
Mọi người đang lúc mắng chửi hăng say văng cả nước bọt, cũng chẳng quan tâm ai hỏi, tranh nhau giải thích.
"Có người nhìn thấy rồi, gã đàn ông kia đến đón, cô ta kéo vali đi thẳng, La Chí Dũng cản cũng không được, Vương Dũng còn chạy ra giúp một tay."
"Tôi cũng thấy, gã đàn ông kia trông khá trẻ, dáng cao gầy, nghe nói rất nhiều tiền, không biết là người ở đâu."
Nghe có vẻ như rất nhiều người đã tận mắt chứng kiến Mễ Tuấn Phương và tình nhân rời khỏi khu tập thể.
Sau đó thì sao? Mễ Tuấn Phương đã thuận lợi đi cùng tình nhân đến thành phố khác, hay giống như trong giấc mơ của cô, đã bị sát hại trong bụi cỏ vào đêm khuya thanh vắng?
Nếu thực sự bị sát hại thì ai là hung thủ?
Sau khi buổi hòa giải tạm thời kết thúc, Đàm Gia một mình về nhà trước. Cô ba chân bốn cẳng chạy lên tầng hai, lôi hết quần áo giày dép mặc trong hai ngày gần đây ra kiểm tra.
Không có bùn đất, cũng không có vụn cỏ hay vết máu nào có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Cô thở phào nhẹ nhõm, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập. Rất tốt, ít nhất có thể loại trừ khả năng nữa đêm cô bị mộng du rồi đi ra ngoài giết người.
Đàm Gia cất quần áo vào chỗ cũ, từ từ ngồi xuống bàn, vừa nặn khối bột vừa bình tâm lại, nghiêm túc suy nghĩ về chuyện này.
Hiện tại có ba khả năng:
Một, cô chỉ nằm mơ linh tinh, giấc mơ chẳng liên quan gì đến hoàn cảnh thực tế của Mễ Tuấn Phương.
Hai, Mễ Tuấn Phương thực sự đã chết, bị sát hại vào đêm qua lúc cô đang ngủ và mơ thấy. Hung thủ có thể là gã tình nhân kia hoặc cũng có thể là người khác.
Ba, đây là giấc mơ tiên tri. Mễ Tuấn Phương hiện tại vẫn chưa sao, nhưng tối nay hoặc một ngày nào đó sẽ bị hung thủ bóp cổ và đập chết.
Bây giờ, việc cô cần làm là xác nhận xem Mễ Tuấn Phương còn sống hay không.
Làm sao để xác nhận đây? Nếu là trường hợp thứ ba, cô hoàn toàn không có cách nào ngăn cản sự việc xảy ra, bởi vì không biết hiện trường vụ án rốt cuộc ở đâu, cũng chẳng rõ gã tình nhân kia là ai và hiện đang ở chốn nào.
Cô kiên nhẫn tiếp tục nặn tượng suốt hai tiếng đồng hồ để giảm bớt "chỉ số biến thái", vừa nặn vừa trầm tư. Bất tri bất giác, khối bột trên tay đã thành hình một người phụ nữ trung niên nằm trên mặt đất, những mảng bột màu đỏ trên mặt tạo nên cảm giác máu thịt be bét.
Máu thịt be bét. Cô nén cơn đau tim, lại nhớ về khuôn mặt bị đập nát đến tắt thở trong giấc mơ.
Hà Kiến Minh bất thình lình gõ cửa khiến cô giật bắn mình, suýt chút nữa đè bẹp nửa khuôn mặt của tượng bột, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.
"Ăn cơm thôi," Hà Kiến Minh không phát hiện ra sự bất thường của cô, ánh mắt rơi vào khối bột nặn: "Đây là cái thìa à? Thìa múc dưa hấu màu đỏ? Trông đáng yêu đấy."
Vẻ mặt giả vờ bình tĩnh của Đàm Gia nứt ra một khe hở.
Ngày hôm sau, Đàm Gia lại ngồi lên xe máy điện của dượng Hà Kiến Minh, một lần nữa đến nhà La Mai.
Vương Dũng và La Mai đã đạt được sự đồng thuận và quyết định ly hôn. Nhưng vấn đề cấp dưỡng cho con cái vẫn còn mâu thuẫn, cộng thêm tình hình bên nhà La Chí Dũng còn nghiêm trọng hơn nên cần phải qua đó một chuyến, vì vậy hôm nay dượng vẫn phải bận rộn với vụ này.
Không ngờ vừa đến dưới chân cầu thang khu tập thể đã gặp ngay một màn kịch hay.
La Chí Dũng khóc lóc thảm thiết, van xin em rể và em gái đừng ly hôn. Nói đến chỗ xúc động, ông ta còn điên cuồng tự tát vào mặt mình.
"Đều tại anh kết hôn không ra gì, làm liên lụy đến các em. Thằng Quân và cái Tiếu còn nhỏ, nếu vì anh mà chúng nó mất bố thì anh có chết xuống dưới cũng không còn mặt mũi nào gặp bố mẹ!"
Người đàn ông hơn năm mươi tuổi, tóc đã điểm hoa râm, mắt đục ngầu, nước da đen sạm vì nắng gió, lúc khóc lên trông thật sự khiến người ta thấy chua xót.
La Mai cũng khóc theo, vừa hận ông anh nhu nhược vừa mắng ông ta quá tốt bụng, mọi người xung quanh xúm lại can ngăn.
Trong đám đông, chỉ có Đàm Gia cau mày cảnh giác quan sát người nhà họ La.
Quần chúng vây xem tuy đang phẫn nộ, nhưng nhìn bộ dạng thê thảm của La Chí Dũng cũng không nỡ mắng thêm, quay sang khuyên giải ông ta.
"Chuyện em gái ông và Vương Dũng có ly hôn hay không khoan hãy nói, ông cứ ly hôn với Mễ Tuấn Phương trước đi đã!"
"Đúng đấy, chuyện ầm ĩ đến mức khó coi thế này, ông không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho hai đứa con, đằng nào hai người cũng đâu có con chung."
"Ly hôn đi! Khuyên ông bao nhiêu lần rồi, trước đây Mễ Tuấn Phương cũng đòi ly hôn, không phải ông muốn đợi đến lúc bà ta tiêu hết tiền rồi quay lại đá ông thêm một cái nữa đấy chứ?"
Mọi người khuyên bảo chân thành, nhưng La Chí Dũng khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, nói năng không liền mạch, cứ lặp đi lặp lại hai chữ "thôi bỏ đi".
Nhìn cái vẻ nhu nhược của ông ta ai cũng thấy phiền, mọi người hận sắt không rèn được thành thép, tiếng khuyên giải cũng nhỏ dần. Đúng lúc này, từ trong đám đông vang lên một giọng nói.
"Chuyện này sao mà nhịn được! Cô La Mai, cô gọi điện thoại gọi bà chị dâu về đây bắt họ ly hôn đi, dính vào chuyện này cả nhà chúng ta đều mất mặt!"
Người gào lên đến nổi đỏ mặt tía tai là họ hàng xa của nhà họ La, không biết đã nghe lời ra tiếng vào gì mà kích động đến mức hận không thể lao lên tát cho La Chí Dũng hai cái.
Đàm Gia lùi lại hai bước, giả vờ như mình không phải là người vừa châm ngòi thổi gió, nhìn họ ép La Chí Dũng lấy điện thoại ra.
Hà Kiến Minh dẫn người can ngăn, miệng cũng khuyên: "Tốt nhất vẫn là cả hai bên đều có mặt, có mâu thuẫn chúng tôi cũng dễ hòa giải, phải cắt lỗ kịp thời chứ."
Điện thoại gọi đi, La Mai căm phẫn hét lên: "Bà ta không nghe máy!"
La Chí Dũng vẫn đang khóc: "Thôi bỏ đi, bỏ đi, tâm nó không còn ở cái nhà này nữa rồi, cứ để nó đi tìm cuộc sống sung sướng đi…"
Đàm Gia đứng trong đám đông hô lớn: "Gọi lại đi!"
La Chí Dũng nước mắt nước mũi giàn giụa, ánh mắt xuyên qua làn nước mắt đục ngầu nhìn về phía đám đông, chỉ thấy loáng thoáng đuôi tóc màu xanh lục dưới chiếc mũ lưỡi trai.
Câu "gọi lại đi" kia khiến cảm xúc mọi người dâng trào, ai nấy đều hùa theo bảo gọi lại lần nữa. Kết quả gọi đi gọi lại bốn năm lần, chuông reo đủ mười hai tiếng, vẫn không có ai bắt máy.
La Mai nhổ toẹt một bãi xuống đất: "Bà ta cũng biết không còn mặt mũi nào mà nghe máy!"
E rằng không phải là không còn mặt mũi để nghe.
Lòng Đàm Gia chùng xuống, cô giả làm người xem náo nhiệt đầy phẫn nộ, hỏi người bên cạnh: "Hôm qua bà ta đi lúc mấy giờ? Nếu đi đủ lâu thì giờ chắc ra khỏi tỉnh rồi ấy nhỉ?"
Lúc hóng chuyện, quần chúng nhân dân đúng là có hỏi có đáp nhiệt tình.
"Tầm hơn một giờ chiều thì phải, vì lucd ấy nhà tôi vừa ăn cơm trưa xong không lâu. La Chí Dũng kéo lại ở phía sau, Mễ Tuấn Phương đi đằng trước còn trơ trẽn nắm tay gã đàn ông kia!"
"La Chí Dũng đuổi theo một đoạn xa, đến tận xế chiều mới khóc lóc trở về. Một mình không muốn nhóm bếp nấu cơm, còn phải nhờ con trai sang quán cơm nhà tôi bưng hai món về."
Xế chiều La Chí Dũng đã về rồi, nhưng trong giấc mơ, Mễ Tuấn Phương bị sát hại vào đêm khuya.
Đội điều tra hình sự thuộc Cục cảnh sát thành phố đã tiếp nhận vụ án này và nhanh chóng phong tỏa hiện trường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


