Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhìn Thấu Tội Ác Từ Trong Giấc Mơ Chương 14: Vụ Án Đoạt Hồn Bên Quan Tài 3

Cài Đặt

Chương 14: Vụ Án Đoạt Hồn Bên Quan Tài 3

Cuộc điều tra mới tiến hành được một nửa thì người nhà họ Triệu và những người cùng thôn đến giúp trong đội đưa tang đã xảy ra cãi vã.

Bởi vì Triệu Mạn cũng nghĩ đến khả năng đồng phạm, nhưng lại không nghĩ ra ai là kẻ tình nghi lớn nhất nên dứt khoát nói thẳng cả đội đưa tang đều là tòng phạm, những năm qua đều đã nhận tiền của cha cô ấy.

Những người khác trong nhà họ Triệu cũng chẳng buồn đứng ra biện giải giúp.

Giúp đỡ lại thành ra rước hận vào thân, mấy người cùng thôn đập bàn chửi ầm lên. Cơn giận bốc lên đầu, họ mặc kệ cái gì gọi là giữ thể diện, cứ thế vạch trần tất cả cho thiên hạ xem.

"Chúng tao là người được Triệu Lệ mời đến! Không oán không thù với ông ấy thì giết ông ấy làm cái gì?!"

"Người nhà họ Triệu các người trừ Triệu Lệ ra thì chẳng có ai là thứ tốt đẹp gì! Kẻ nào kẻ nấy giả bộ làm con hiếu thảo, nhưng thực tế trừ lúc về lấy tiền thì các người đã hầu hạ ông cụ Triệu Xuân Sinh được ngày nào chưa? Triệu Lệ cho bọn này tiền là vì biết các người sống lỗi, nhờ bọn này ngày thường trông nom ông cụ đấy! Tao còn từng bưng bô đổ c*t cho ông cụ, Triệu Húc, mấy anh em các người đã làm bao giờ chưa?!"

"Đúng là lũ lòng lang dạ sói! Tao thấy chính người nhà các người đã giết Triệu Lệ chỉ vì tiền của ông ấy! Không còn ông cụ kìm kẹp, không còn đứa con hiếu thảo kiếm tiền thì các người có được công việc ngon nghẻ, có được ăn sung mặc sướng không?!"

Tiếng gầm thét đỏ mặt tía tai, người xông lên phía trước thiếu chút nữa là tát thẳng vào mặt người nhà họ Triệu, dọa mấy đứa trẻ con lại khóc toáng lên.

Nhóm Đàm Minh vội vàng ngăn lại.

Sắc mặt ba anh em nhà họ Triệu khó coi vô cùng, nhưng vẫn nhao nhao phản bác lại những lời này. Chỉ là trước mặt bao nhiêu người biết chuyện, vài lời giải thích trở nên vô cùng nhạt nhẽo và yếu ớt.

Tiểu Trần trầm ngâm suy tư: "Xem ra khả năng bị mưu sát lại cao thêm một chút."

Nhưng vấn đề là, không có chứng cứ.

Dấu vết tại hiện trường, khẩu cung của tất cả những người có mặt, vết thương trên thi thể, đều không có cách nào chứng minh cái chết của Triệu Lệ là do người khác sắp đặt, cũng không có manh mối nào chỉ về phía bất kỳ nghi phạm nào.

Giằng co đến chập tối, người của Đội điều tra hình sự số 2 đành phải rời đi trước.

Để lại người trông chừng Triệu Mạn, Đàm Minh nhíu mày lên xe. Vừa định hỏi kết quả tư vấn tâm lý cho Triệu Mạn thì ánh mắt anh quét qua gương chiếu hậu, nhìn thấy một bóng xanh lục, giữa buổi hoàng hôn tranh tối tranh sáng khiến mí mắt anh giật nảy.

"… Sao em lại ở đây?" Anh quay đầu hỏi.

Đàm Gia đang dùng dao điêu khắc ấn vào hốc mắt tượng đất, đầu cũng không ngẩng lên nói: "Em vẫn luôn ở đây mà."

"Em…"

"Không có. Em đi theo cô Tuyết Hồi đến đây, từ đầu đến cuối không xuống xe hóng hớt đâu."

Đàm Minh quay người lại, khởi động xe: "Lần sau đừng đến những nơi như thế này. Nếu không muốn ở nhà thì mua vé đi dạo công viên đi."

Cô cũng muốn tránh xa mấy chỗ này lắm chứ.

Đàm Gia không nói ra miệng, gật đầu vâng dạ, tiếp tục sự nghiệp nặn tượng của mình.

Từ thôn Thạch Viên trở về mất hơn một tiếng đồng hồ, về đến nhà thì trời đã tối đen.

Đàm Minh không về nhà được, phải cùng người của Đội điều tra hình sự số 2 tiếp tục điều tra. Trước khi đi, anh nhìn Đàm Gia muốn nói lại thôi.

Đàm Gia coi như không thấy, cắm cái tượng đất trông khá giống người thật lên đế cố định, ngồi xuống ăn cơm, trong lòng thầm niệm đừng quan tâm, đừng quan tâm.

Dù sao nạn nhân vụ án và người chết trong giấc mơ của cô cũng không giống nhau, cô có đi tự thú nữa cũng chẳng cung cấp được manh mối gì.

……

Đêm hôm đó, Đàm Gia không hóa thân thành hung thủ nữa.

Nhưng cô cũng ngủ không ngon, những giấc mơ vụn vặt hỗn độn thành một mớ. Cô ngủ không yên giấc, lúc dậy thì mơ màng ngái ngủ, mấy lọn tóc vểnh lên cọ vào cằm gây ra cảm giác ngứa ngáy khó chịu.

Ăn xong bữa cơm kết hợp sáng trưa, cô không muốn ở lì trong nhà nữa mà thay đồ thể thao ra ngoài chạy bộ.

Đây là lần đầu tiên cô tự mình ra ngoài đi dạo kể từ khi trở về. Trong khu tập thể có mấy ông bà cụ đang phơi nắng bên cạnh máy tập thể dục, nhìn thấy cô thì đồng loạt quay đầu nhìn theo như một hàng hướng dương già cỗi, lầm bầm cái gì mà "xanh đến phát hoảng".

Cô đi lướt qua với vẻ mặt không đổi sắc, kéo thấp vành mũ xuống một chút.

Quy hoạch khu đô thị của Giang thành thực sự rất thích hợp để dưỡng già, thời tiết đẹp, không khí trong lành, đường xanh ven sông có thể thấy ở khắp nơi, người đạp xe, người đi dạo, người già trẻ nhỏ đông đúc.

Vừa chạy, cô vừa nhớ lại cuộc sống trước kia ở nước ngoài, cố gắng quên đi giấc mơ đêm hôm trước.

Ở nước ngoài người thưa thớt, đạp xe vài cây số đến công viên hoàn toàn không lo đụng phải người mà chỉ lo từ đâu nhảy ra một tên cướp cầm dao dí vào lưng.

Cũng không biết căn nhà để trống lâu ngày không có người ở có bị ai phá cửa sổ chui vào không, ba mẹ bận rộn có ăn ngủ đàng hoàng không… Hửm? Đàm Gia dừng lại, đứng trước một chiếc xe đẩy nhỏ.

Ở nước ngoài chạy bộ cũng chưa từng gặp phải sự cám dỗ đến từ sạp đồ ăn vặt thế này.

"Chào, đây là món gì vậy ạ?" Cô hỏi người đang trả tiền bên cạnh.

Hễ có ai nhìn cô, ánh mắt đều phải lướt qua mái tóc cô trước tiên, sau đó mới nói: "Phở trộn nóng, bánh Thiệu Tử Tu Thủy."

"Cho một phần Thiệu Tử." Cô chuẩn bị móc tiền.

Người mua đồ ăn vặt khá đông, ông chủ đưa từng hộp đã đóng gói qua, còn phải dựa vào việc hét lên để hỏi.

Đến lượt cô, vừa hỏi một lần, vị khách đứng gần nhất chỉ vào cô bảo ông chủ: "Là của người đó, cái cô Sao Bắc Cực màu xanh lá ấy."

"… Cảm ơn, là của tôi."

Cô nhận lấy hộp đồ ăn, chạy bộ thì không chạy nổi nữa rồi, dứt khoát vừa đi dạo vừa ăn.

Lớp vỏ dai mềm bao bọc lấy nhân mặn bên trong, quả thực ăn khá ngon.

Ăn đến cái bánh thứ ba, cô vừa vặn đi đến bên ngã tư đường, nhìn thấy hai chiếc xe cảnh sát hú còi phóng vút qua, sườn mặt kiên nghị của Đàm Minh thoáng lướt qua trong chớp mắt.

Ham muốn thưởng thức món ngon bị đè xuống, cô cau mày nhìn theo hướng xe cảnh sát rời đi, giấc mơ kia lại trồi lên.

Là vụ án nhà họ Triệu có tiến triển mới sao?

Khi người của Đội điều tra hình sự số 2 đến thôn Thạch Viên thì Triệu Minh Khiêm đã biến mất được ba tiếng đồng hồ.

Thời gian ngắn như vậy, lại là một người trưởng thành thích ăn chơi trác táng, vốn dĩ chẳng tính là tiến triển của vụ án, nhưng một bộ phận người nhà họ Triệu lại cho rằng hắn ta sợ tội nên đã bỏ trốn.

Đặc biệt là Triệu Mạn, vốn dĩ chưa có đối tượng nghi ngờ cụ thể, nhưng Triệu Minh Khiêm vừa biến mất thì dường như toàn bộ sự nghi ngờ đều đã tìm thấy lối thoát.

"Chắc chắn là sau khi giết cha tôi nên hắn chột dạ rồi mới phải bỏ trốn! Cả nhà đều đang đưa tang ông nội, hắn ta bình thường lại giả vờ làm đứa cháu hiếu thảo, cho dù bị người nhà coi thường thì cũng không nên chạy đi quán bar chơi vào lúc đó, hắn ta chính là cố tình tạo bằng chứng ngoại phạm!"

"Nói bậy! Minh Khiêm nhà tao làm chuyện đó thì có lợi lộc gì hả? Mày thử nói xem nó không ở hiện trường thì giết người kiểu gì? Triệu Mạn, mày đừng có như chó dại hễ thấy người là cắn càn!" Mẹ của Triệu Minh Khiêm cất giọng chanh chua.

Trong đám đông có người nói: "Lúc đó cha nó chẳng phải đang ở đó sao…"

"Câm mồm! Đừng hòng hắt nước bẩn lên người nhà chúng tao!"

Trải qua bao nhiêu chuyện trong hai ngày, nội bộ nhà họ Triệu giống như chai nước có ga bị bịt kín, chỉ vài câu xích mích cũng sắp nổ tung.

Người của chi thứ hai vội vàng ngăn lại.

Triệu Minh Nhạc với tư cách là anh cả trong đám cháu, ra sức khuyên giải Triệu Mạn: "Mạn Mạn, hay là em nghỉ ngơi một lát đi? Cảnh sát còn chưa tìm ra chứng cứ mà em cứ nghi ngờ lung tung như vậy thì chỉ khiến người ta xem chuyện cười của nhà chúng ta thôi. Hơn nữa làm sao mà Minh Khiêm có thể hại bác cả được, chắc nó chỉ đi chơi đâu đó thôi."

Triệu Mạn khóc quá nhiều, mắt sưng đỏ, môi tái nhợt, nhìn qua như sắp ngã quỵ.

Nằm ngoài dự đoán là, cuối cùng họ tìm thấy Triệu Minh Khiêm trước mộ của Triệu Xuân Sinh.

Phải nói là thi thể của Triệu Minh Khiêm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc