Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi trưa Đàm Minh không về nhà ăn cơm. Hai vợ chồng trong nhà đã quen với cảnh này, ăn xong liền ai nấy tiếp tục bận rộn với công việc riêng của mình.
Đàm Tuyết Hồi muốn đưa Đàm Gia cùng đến bệnh viện, bà nghĩ để cô bé ở cùng đám phụ nữ và trẻ em đến khám bệnh còn tốt hơn là đi theo Hà Kiến Minh. Lỡ đâu ngày nào đó lại bị cuốn vào vụ án giết người thì mới là chết dở.
Đàm Gia ngoan ngoãn đi theo, ngồi sau xe đạp điện hóng gió, cô làm như vô tình hỏi: "Anh Minh lại có nhiệm vụ ạ? Trước đây khi không có án thì buổi trưa anh ấy đều về nhà ăn cơm mà."
"Cô đoán là vậy, sáng nay, mới tinh mơ thằng bé đã bị gọi đi rồi."
Đi làm nhiệm vụ từ sớm sao? Có liên quan đến giấc mơ tối qua của cô không?
Trong lòng Đàm Gia bồn chồn lo lắng, vốn không muốn quan tâm nhưng vẫn không kìm được mà bắt đầu phân tích…
Bối cảnh trong mơ rõ ràng là nơi như linh đường, người chết nằm trong quan tài có lẽ vẫn còn chút hơi tàn, vị trí đứng của hung thủ cho thấy khả năng cao là người thân của người chết.
Nhưng chỉ cần người chết được đóng nắp quan tài và đưa đi an táng thuận lợi thì chuyện này sẽ chẳng ai hay biết.
Vậy tại sao đám người Đàm Minh lại phải xuất quân đi điều tra từ sáng sớm? Có người nhìn thấy quá trình gây án và báo cảnh sát sao?
Hay là vì vụ án khác?
Hàng tá câu hỏi chất chồng trong đầu, nhưng khi xe điện đi ngang qua cổng Cục cảnh sát thành phố thì Đàm Gia lại chẳng hề liếc nhìn thêm cái nào. Đến bệnh viện, cô cũng chỉ yên lặng ngồi trong văn phòng tiếp tục nghiên cứu nặn tượng đất.
Cái màn tự thú không thể dùng nhiều lần được, nếu cứ tiếp tục dính líu vào các vụ án thì chắc chắn cô sẽ bị người ta coi là đối tượng nghiên cứu bệnh tâm thần.
Mơ thấy mình biến thành đủ loại hung thủ đi giết người khắp nơi, đây là chuyện hoang đường biết bao.
Nhưng cô có lòng muốn tránh, vụ án vẫn cứ tìm đến tận cửa. Đàm Tuyết Hồi với tư cách là bác sĩ tâm lý cho nhóm đối tượng đặc biệt, đã được điều động đến thôn Thạch Viên để tư vấn tâm lý cho một cô gái tên là Triệu Mạn.
Đàm Gia đi theo, mang theo bức tượng hình người đang nặn dở, mày nhíu chặt suốt quãng đường xóc nảy đến tận trong thôn.
Nhìn qua cửa kính xe, bên trái căn biệt thự nông thôn hào nhoáng của nhà họ Triệu, dây cảnh báo được kéo dài tít tắp.
Linh đường bài trí rất giống trong mơ, nhưng người chết lại là một người khác.
Đàm Tuyết Hồi đã được mời qua để bắt đầu công việc, Đàm Gia tự coi mình là quần chúng không liên quan, rũ mắt ngồi trên xe sửa lại cánh tay tượng đất bị rơi ra do đi đường xóc nảy, tai thì thu nhận đủ loại âm thanh ồn ào.
Cách đó mười mấy mét, người của Đội điều tra hình sự số 2 đang lấy lại lời khai của những nhân vật mấu chốt và làm rõ toàn bộ quá trình xảy ra sự việc.
"Cha của nạn nhân là Triệu Xuân Sinh trút hơi thở cuối cùng vào hơn một giờ chiều hôm qua. Vì ông cụ ốm đã lâu, mọi người đều đoán là sẽ không qua khỏi trong vòng hai tháng này nên không ai đi đâu xa, trước bữa cơm tối thì tất cả đều đã có mặt đông đủ."
"Sau khi đóng quan tài, họ tiến hành quỳ lạy khóc than lần cuối, sau đó tám người đã được chọn trước ở trong thôn sẽ khiêng quan tài. Bốn người con của Triệu Xuân Sinh bưng bài vị đi trước, sau đó mỗi chi cử một đứa cháu trai cháu gái đi theo sau… Tóm lại quy trình vô cùng phức tạp, cộng thêm người mang cuốc liềm, người rải tiền giấy đốt vòng hoa nên đội ngũ đưa tang tổng cộng có hai mươi hai người."
Hai mươi hai người đó đã bị tách ra hỏi cung riêng biệt, hiện tại đang ở một góc linh đường.
Trịnh Nham nhìn sang, vẻ mặt của đám người đó đều là sự căng thẳng và bồn chồn khi gặp rắc rối. Họ nhìn Triệu Mạn thở ngắn than dài, ba người con còn lại của nhà họ Triệu thì đang nỗ lực trấn an.
Quay đầu lại, Tiểu Trần bàn với Đàm Minh về những người khả nghi trong quá trình điều tra.
"Thứ nhất là người mang cuốc đi ở phía trước bên phải nạn nhân, tên là Thạch Kiến Trung. Ông ta là lão độc thân trong thôn, vì tính tình trượng nghĩa nên được chuyên môn tìm đến để mở đường đào đất cho đội đưa tang. Ông ta và nạn nhân có quan hệ bình thường, không tranh chấp tiền bạc và cũng không có mâu thuẫn."
"Thứ hai là em út của nạn nhân đi ngay phía sau, Triệu Húc, 42 tuổi, là nhân viên trạm thu phí đường cao tốc, công việc này do nạn nhân tìm cho. Khi đưa tang, ông ta đứng ngay sau lưng nạn nhân, lúc đó trời tối còn suýt dẫm lên người nạn nhân, may mà đứng vững nên không ngã đè lên. Quan hệ giữa ông ta và nạn nhân khá tốt, nhưng vì công việc của cả hai đều bận rộn nên sau khi lập gia đình thì thời gian gặp nhau không nhiều."
"Người thứ ba là con trai của em trai thứ ba nạn nhân, Triệu Minh Nhạc, 23 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học. Trong đội đưa tang, cậu ta là người đứng đầu hàng cháu, cũng là người đầu tiên phát hiện nạn nhân gặp chuyện. Lúc đó cậu ta lao đến muốn cầm máu cho nạn nhân nhưng không thành. Lúc sinh thời nạn nhân đối xử rất tốt với người cháu trai này, cho tiền cho tài nguyên, nghe nói còn định bồi dưỡng cậu ta thành người thừa kế."
"Người thứ tư chính là Triệu Minh Khiêm mà Đàm Minh lôi ra từ quán bar, 20 tuổi, là con trai của em út nạn nhân. Vì không học vấn không nghề nghiệp lại tiêu tiền như nước nên người nhà họ Triệu đánh giá cậu ta chẳng ra gì. Khi đưa tang, vì nhà cậu ta cử người em trai học giỏi hơn làm đại diện nên cậu ta cho rằng người nhà không coi trọng mình, thế là lúc đội đưa tang lên núi, cậu ta dứt khoát chạy đi chơi bời."
Trịnh Nham hỏi: "Triệu Minh Khiêm tiêu tiền như nước? Bố cậu ta chỉ là nhân viên thu phí đường cao tốc thì lấy đâu ra tiền cho cậu ta ăn chơi trác táng?"
Đàm Minh đáp: "Lúc sinh thời nạn nhân đối với các cháu trai cháu gái trong nhà đều rất hào phóng, đặc biệt là hai người Triệu Minh Nhạc và Triệu Minh Khiêm. Vì hai người họ lớn tuổi nhất trong lứa cháu trai, cũng là những đứa cháu nội được ông cụ cưng chiều nhất, nên tiền nạn nhân chi cho họ là nhiều nhất."
Nghe qua thì bốn người này, một người ngoài không mâu thuẫn với nạn nhân nhưng nạn nhân lại chết ngay trên cái cuốc của ông ta; ba người còn lại là người trong nhà, dường như đều có chút quan hệ tiền bạc với nạn nhân.
Trịnh Nham hỏi bọn họ: "Các cậu cảm thấy đây là mưu sát hay tai nạn?"
Tiểu Trần nói: "Căn cứ vào chứng cứ hiện có thì không có cách nào phán đoán là mưu sát. Tuy nhiên Triệu Mạn nói rằng cha cô ấy chi tiền cho nhà họ Triệu đều là do ông nội ép buộc chứ không hề tình nguyện, cho nên ông nội vừa chết sẽ có người hại cha cô ấy. Nhưng người nhà họ Triệu lại phủ nhận điểm này, họ cho rằng nạn nhân còn sống thì sẽ cho họ nhiều tiền hơn nên họ không cần thiết phải giết người."
Đàm Minh khẳng định: "Người nhà họ Triệu chắc chắn đã che giấu điều gì đó."
"Nếu là mưu sát, các cậu cảm thấy ai bị tình nghi nhiều nhất?" Trịnh Nham lại hỏi.
Đàm Minh suy tư nói: "Triệu Minh Khiêm có bằng chứng ngoại phạm, Thạch Kiến Trung là người đến giúp và không có mâu thuẫn tranh chấp với nạn nhân, Triệu Minh Nhạc lúc đó cách nạn nhân một khoảng không gần. Hiện tại xem ra em út của nạn nhân là Triệu Húc có hiềm nghi lớn nhất."
Tiểu Trần có cách nhìn khác: "Nếu lời Triệu Mạn nói là thật, vậy sau khi nạn nhân chết ai là người có khả năng hưởng lợi nhất thì kẻ đó chính là hung thủ. Tôi cảm thấy Triệu Minh Nhạc đáng ngờ hơn."
Trịnh Nham gật đầu: "Nếu thật sự là mưu sát, hung thủ cũng nằm trong số hai người này, vậy chắc chắn sẽ có điểm không hợp lý. Nhưng trong lời khai của người nhà họ Triệu đều nhất trí cho rằng là tai nạn, ngày thường quan hệ với nạn nhân cũng rất hòa thuận. Vậy điều gì khiến họ đoàn kết như vậy, có thể cùng nhau che giấu chân tướng?"
Tiểu Trần giật mình: "Chẳng lẽ là… đồng phạm?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


