Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhìn Thấu Tội Ác Từ Trong Giấc Mơ Chương 11: Vụ Án Tình Sát Vì Bỏ Trốn (11 - Hết)

Cài Đặt

Chương 11: Vụ Án Tình Sát Vì Bỏ Trốn (11 - Hết)

Vụ án đã phá xong nên mọi người cũng có tâm trạng quan tâm đến chuyện khác. Bên kỹ thuật, khám nghiệm hiện trường và nhân viên phòng thí nghiệm DNA tụ tập lại bàn tán về Đàm Gia.

"Em họ Đàm Minh đúng không? Cái cô có kiểu tóc sói con màu Bắc cực tinh ấy?"

"Là cô gái ngồi ở sảnh đội cảnh sát hai hôm nay à? Tôi đã bảo rồi, sao lại bắt 'quái xế' mô tô về chỗ chúng ta, hóa ra là cô ấy."

Đàm Minh bận rộn tra án, chưa nghe thấy ai bàn tán về Đàm Gia, bất mãn nói: "Quái xế mô tô gì chứ."

"Ý là rất ngầu đó. Cô ấy đứng ở đó, ngã tư Ủy ban quận Giang thành lập tức biến hình thành đường phố New York luôn. Kiểu tóc với màu tóc đó đúng là hút mắt thật, mấy người bên đội điều tra tội phạm kinh tế đi qua cứ ngoái nhìn mãi. Anh Minh, chắc là cô ấy không phải người ở đây nhỉ?"

Đúng là không phải, Đàm Minh chỉ đáp qua loa: "Trước đây con bé đi du học ở nước ngoài."

"Ồ, bảo sao phong cách đậm chất học đường kiểu Mỹ. Thế sao cô ấy lại ở Giang thành? Lại còn trùng hợp được báo mộng nữa…"

"Thôi thôi, không phải bảo đi ăn đồ nướng Tam Mao à? Muộn chút nữa là tôi không thanh toán đâu đấy." Trịnh Nham cắt ngang lời bàn tán của họ.

Báo mộng sao thú vị bằng được sếp mời ăn đồ nướng, đám Tiểu Trần ùa nhau chen chúc đi ra ngoài.

Chỉ còn lại Trịnh Nham và Đàm Minh ở lại, đi về phía phòng hỏi cung.

Lúc này Đàm Gia vẫn đang ở trong phòng hỏi cung đối mặt với bác sĩ tâm lý, vừa nhào nặn cục bột trên tay vừa trả lời vài câu hỏi trắc nghiệm tâm lý.

Cục bột màu hồng phấn là do cô tự tay pha màu, định nặn một chú heo con. Đây coi như bài học vỡ lòng của bộ môn nặn tò he, toàn bộ quá trình chỉ cần dùng tay xoa, nhào, nặn chứ không cần dùng bất kỳ dụng cụ nào.

Đang cúi đầu nặn cái miệng cho chú heo con vừa thành hình, trước mặt bỗng đổ xuống hai cái bóng lớn như hai ngọn núi.

Đàm Gia ngẩng đầu, bắt gặp hai gương mặt nghiêm nghị của Trịnh Nham và Đàm Minh.

Cô cũng không đứng dậy, buông lỏng cục bột, ngả người ra sau ghế, ngước nhìn họ.

"Định bắt đầu thẩm vấn tôi à?"

"Không phải thẩm vấn, là hỏi chuyện thôi," Trịnh Nham ngồi xuống, giọng điệu dịu lại: "Vụ án phá xong rồi, giấc mơ của cô giúp ích không nhỏ. Có điều trước đó không có thời gian, bây giờ chúng tôi muốn nghe cô kể kỹ hơn về các chi tiết trong giấc mơ."

Đàm Minh cũng ngồi xuống: "Đừng sợ, có gì thì nói nấy."

Đàm Gia dang hai tay: "Chẳng còn gì để khai nữa cả, tôi không biết tại sao lại mơ thấy giấc mơ đó, cũng không biết tại sao lại nhìn thấy khuôn mặt nạn nhân dưới góc nhìn của hung thủ."

Trịnh Nham: "Anh trai cô nói hôm cô đến Giang thành, trên đường đã xảy ra tai nạn xe nên não bộ bị chấn thương nhẹ?"

Vụ tai nạn giao thông liên hoàn đặc biệt nghiêm trọng 129, bên đội hình sự bọn họ cũng có nghe nói. Vì là đâm xe liên hoàn nên số người chết không ít, xe cứu thương và thiết bị y tế mãi không vào được, có vài người thậm chí chết vì không cầm được máu trong lúc chờ đợi.

Sau khi được cứu thì Đàm Gia cũng nằm viện một thời gian. Vì tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình người bên cạnh tử vong nên bác sĩ chẩn đoán có thể tổn thương tâm lý khá nghiêm trọng.

"Đúng vậy, nên bác sĩ nói có thể là chấn thương kép cả về tâm lý lẫn sinh lý do tai nạn gây ra khiến tôi tạm thời có được năng lực báo mộng. Chuyện này chắc không quá kỳ lạ chứ? Trước đây chẳng phải cũng có tiền lệ người chết báo mộng giúp phá án sao?" Ánh mắt cô cảnh giác, không hoàn toàn thả lỏng.

"Đừng căng thẳng, cũng đâu có bắt cô đi làm vật thí nghiệm," Trịnh Nham cười cười: "Đây là lần đầu tiên cô mơ thấy giấc mơ kiểu này à?"

Đàm Gia gật đầu: "Đúng."

"Trước và sau khi nằm mơ có xảy ra chuyện gì đặc biệt không?"

"Không, ăn ngủ bình thường."

"Là mơ lặp đi lặp lại, hay chỉ mơ thấy một lần đó thôi?"

"Về sau tôi cũng có mơ thấy, nhưng chỉ là những đoạn ngắn cảnh Mễ Tuấn Phương bị đập đá vào mặt, giống những mảnh vỡ ác mộng sau khi chứng kiến cảnh tượng thảm khốc hơn."

Trịnh Nham lại hỏi thêm vài câu khác, tóm lại thì đây đại khái là một giấc mơ đột phát, chỉ xảy ra một lần.

Không tìm được nguyên lý khoa học, lại không muốn đoán già đoán non theo hướng tâm linh, chỉ có thể giải thích bằng áp lực tâm lý và chấn thương não bộ.

Trịnh Nham định kết thúc cuộc trò chuyện này, đứng dậy được một nửa, chợt nghĩ ra điều gì lại ngồi xuống nhìn cô: "Tuy không thể chắc chắn chuyện này có phải chỉ xảy ra một lần hay không, nhưng nếu sau này lại…"

"Thôi đừng nếu nữa," Đàm Gia ngăn cái miệng quạ đen của anh lại: "Một lần này là đủ rồi, tôi không muốn trở thành kẻ biến thái trong mơ của mình đâu. Thật ra tôi nghĩ các anh có thể bảo bác sĩ kê cho tôi ít thuốc, để đảm bảo tôi sẽ không nằm mơ nữa."

"Thuốc mê à? Làm gì có thuốc nào mà trị đúng bệnh thế, chỉ có thể từ từ thôi. Cảm ơn cô lần này đã cung cấp manh mối kịp thời, về nghỉ ngơi cho khỏe, cái thứ trong tay cô ấy!!!"

Ánh mắt Trịnh Nham rơi xuống cục bột nặn, nói: "Tôi nhớ cô ruột cô là truyền nhân của nghề nặn tò he (nghệ thuật tạo hình bột), mấy năm trước còn lên tivi đấy, thường dạy nặn tò he cho phụ nữ và trẻ em bị tổn thương tâm lý, là một kỹ năng thủ công rất tốt để di dời sự chú ý và giết thời gian. Cô học cũng khá đấy, cái này… cây xúc xích đỏ Cáp Nhĩ Tân trông giống thật phết."

"…" Đàm Gia nhìn con heo con màu hồng phấn, mặt mày sầm xuống.

Thành phố nhỏ nhiều chuyện vui, sau khi La Mai bán nhà đưa bốn đứa con rời đi thì vụ án của Mễ Tuấn Phương cũng chỉ khiến người ta thổn thức chưa đầy nửa tháng.

Siêu thị giảm giá, hiệu thuốc tích điểm đổi quà, trường học nghỉ lễ, làn sóng dân sinh nhanh chóng lấp đi câu chuyện này.

Thời gian này Đàm Gia kiên trì ngủ sớm dậy sớm, học nặn tò he cực kỳ nghiêm túc.

Tiếng ngáp vang lên, mí mắt cô từ từ khép lại, ánh đèn thành phố biến thành những đốm sáng mờ ảo… rồi dần dần biến thành một chậu than lửa bập bùng trong bóng tối, ngày càng rõ nét.

Có người ném tiền giấy vào trong chậu, ngọn lửa tức thì bùng lên cao.

Cả phòng đầy người đội mũ tang vải thô, cúi đầu đứng thành mấy hàng, tiếng khóc than u uất văng vẳng bên tai.

Chính giữa đặt một cỗ quan tài đen, nắp quan tài gác nghiêng bên trên, bên cạnh chỉ có một người đứng, đang nhét hạt đậu tương vào miệng người chết đã cứng đờ.

So với cảm giác rùng rợn khi ngón tay chạm vào đôi môi khô khốc thì cảm nhận đầu tiên của "cô" là sự hoảng loạn tột độ.

Cảm xúc mãnh liệt này khiến "cô" bốc một nắm đậu tương lớn nhét đầy khoang miệng thậm chí cả lỗ mũi người chết, tay run rẩy bịt chặt mũi miệng người đó khiến những cử động giãy giụa yếu ớt dưới lòng bàn tay như bị đóng đinh, không cách nào gây sự chú ý.

Nhiệt độ cơ thể người sắp chết rất thấp, nhưng lòng bàn tay "cô" lại nhanh chóng ướt đẫm mồ hôi cho đến khi chút hơi tàn cuối cùng của người trong quan tài cũng tắt hẳn.

Sự kinh hoàng, hối hận, tội lỗi muộn màng ập đến khiến toàn thân "cô" run lẩy bẩy, buông lỏng bàn tay, trong cổ họng sắp phát ra tiếng nấc nghẹn ngào.

Đúng lúc này, một người trong góc hô to: "Đóng nắp quan tài!!!"

Tiếng khóc bên tai đột ngột lớn hơn, như rượu trắng đổ vào chậu than, ngọn lửa và âm thanh cùng bùng lên dữ dội.

"Cô" bị mấy cánh tay kéo ra, hòa vào đám đông trong bóng tối, một lát sau cũng òa lên khóc lớn.

"Bố ơi!!!"

"Hộc!!" Đàm Gia giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa, thở dốc dồn dập, lồng ngực và phổi đau nhói như bị không khí cào xé, tim đập nhanh đến mức da đầu tê dại.

Sau khi hô hấp bình ổn đôi chút, cô xòe bàn tay ra, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, nóng hầm hập nhưng lại khiến sống lưng cô cảm thấy một luồng gió lạnh buốt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc