Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhìn Thấu Tội Ác Từ Trong Giấc Mơ Chương 10: Vụ Án Tình Sát Vì Bỏ Trốn (10)

Cài Đặt

Chương 10: Vụ Án Tình Sát Vì Bỏ Trốn (10)

Ba kẻ không biết rõ lai lịch của nhau lại cùng một giuộc, lên một kế hoạch quyến rũ cực kỳ kín kẽ.

Giai đoạn đầu đúng là diễn ra theo kế hoạch của ba tên đó. Lưu Quán Hoa kết bạn thành công với Mễ Tuấn Phương, trò chuyện nảy sinh tình cảm, còn hẹn nhau đi chơi.

Tuy nhiên Vương Dũng lại nói giả vờ để bà ấy bỏ trốn cũng tốt, như vậy ít nhất hàng xóm láng giềng đều thấy Mễ Tuấn Phương là loại người nào, sau này có xảy ra chuyện gì cũng chỉ trách bản thân bà ấy.

Thế là chúng để Lưu Quán Hoa giả vờ đưa Mễ Tuấn Phương rời đi.

Nhưng Lưu Quán Hoa lại có toan tính riêng. Đi được nửa đường hắn quay lại, định chấm dứt màn kịch, tìm Vương Dũng đòi tiền, tiện thể cướp thêm chút đồ đạc giá trị.

Nơi bọn chúng gặp nhau chính là bãi cỏ hoang đó. Địa điểm do Lưu Quán Hoa chọn, là nơi tuyệt hảo để thực hiện hành vi cướp bóc. Chỉ là Vương Dũng đời nào chịu trả thêm phí lao động, trong lúc giằng co đã lỡ tay giết chết hắn.

Mễ Tuấn Phương biết được sự thật thì suy sụp khóc lóc, lại tận mắt chứng kiến Lưu Quán Hoa bị giết, trong cơn hoảng loạn muốn bỏ chạy. Vương Dũng và La Chí Dũng bàn bạc xong liền quyết định phải giết người diệt khẩu.

Thi thể Lưu Quán Hoa do một mình Vương Dũng xử lý, La Chí Dũng hoàn toàn không biết, bởi vì lúc đó ông ta đang bận "xử lý" Mễ Tuấn Phương.

Hòn đá nhặt được đập mạnh vào khuôn mặt đó hơn mười cái, gió thổi qua ông ta mới biết sợ, cứ thế bỏ chạy.

Vốn dĩ mọi chuyện đến đây là kết thúc, bãi cỏ hoang ít người lui tới, đợi đến khi thi thể được phát hiện thì manh mối đã đứt đoạn không thể tra ra.

Nào ngờ La Mai hạ quyết tâm ly hôn, ngày hôm sau mời người của kênh hòa giải đến tận nhà khiến Vương Dũng trở tay không kịp.

Càng không ngờ hơn là lại có một cô gái trẻ tóc xanh tự nhiên nghi ngờ chân tướng việc Mễ Tuấn Phương bỏ trốn theo trai.

Giết người vốn đã đứng ngồi không yên, Vương Dũng vừa nghe có người dò hỏi về trang phục lúc còn sống của Mễ Tuấn Phương thì chột dạ hoảng hốt. Suy đi tính lại, hắn chọn đúng lúc La Mai vừa gọi điện cho La Chí Dũng xong, trong vòng một phút, dùng điện thoại của con gái nhắn tin cho ông ta bảo phải vứt xác ngay để vu oan giá họa. Nhắn xong thì thu hồi tin nhắn.

Hắn tính toán rằng, Lưu Quán Hoa không tìm thấy xác là con tốt thí mạng đầu tiên, La Chí Dũng - kẻ trực tiếp giết Mễ Tuấn Phương - là con tốt thí thứ hai. Dù có tra ra chân tướng thì hắn cũng có thể ung dung ẩn nấp phía sau.

Cho nên La Chí Dũng mới bất chấp rủi ro bị phát hiện, vào đêm hôm sau đem xác vứt xuống hồ nước.

Đến sau này khi La Chí Dũng bị bắt, Vương Dũng dùng giọng điệu nửa đe dọa nửa tình cảm, hứa sẽ giúp chăm sóc con cái trong nhà nên mới khiến La Chí Dũng không khai hắn ra.

Nhưng nói cho cùng thủ đoạn gây án của chúng chẳng cao siêu gì, lại đều là những kẻ tư lợi cá nhân, chuyện này dù không có giấc mơ của Đàm Gia thì sớm muộn gì cũng bại lộ.

Đến đây, toàn bộ sự thật đã được phơi bày.

Thẩm vấn kết thúc, hai nghi phạm được chuyển giao để xem xét định tội.

La Chí Dũng và Vương Dũng bị bẻ quặt tay áp giải ra ngoài. Cha mẹ Mễ Tuấn Phương vẫn luôn túc trực ở Cục cảnh sát, khi biết toàn bộ sự thật liền gào lên thảm thiết rồi lao vào.

"La Chí Dũng, cái đồ chó chết mất hết lương tâm kia! Tuấn Phương nhà tao thật lòng gả cho mày mà! Nó không cầu mày giàu sang chỉ cầu mày đối xử tử tế với nó thôi!"

Giọng nói sắc nhọn như tiếng chim bi thương, đôi vợ chồng già hận không thể quay lại thời trai trẻ sức dài vai rộng để xé xác La Chí Dũng và Vương Dũng, cắn nát thịt xương chúng.

Họ véo chặt cánh tay La Chí Dũng, mắt trừng lên như sắp nứt ra, xoay đầu La Chí Dũng ép ông ta phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Nó làm sai điều gì mà mày hại nó như thế? Hả?! Nó hiếu thuận với người lớn, chăm sóc con cái cho mày, những thứ nước bẩn đó toàn là mày hắt lên người nó. Cuối cùng nó cũng chỉ muốn xin mày ly hôn, mày lại giúp người ngoài hại nó, mày lại giết nó!"

"Hai thằng giết người chúng mày! Tuấn Phương của tao rốt cuộc làm gì sai mà bị chúng mày báo thù như thế! Nó rõ ràng là đang tha thứ cho chúng mày mà!"

La Chí Dũng là kẻ hèn nhát từ trong trứng nước, hoàn toàn không dám đối diện với sự chất vấn của hai người già, chỉ biết vùi đầu co rúm vai lại.

Vương Dũng cũng chỉ khá hơn hắn một chút, mấy phần khôn vặt chỉ dùng vào việc làm người khác ghê tởm. Đối diện với cái kết đã định sẵn, ngoài sợ hãi hối hận ra cũng chỉ còn lại sự im lặng, mặc cho hai ông bà đấm đá.

Mẹ của Mễ Tuấn Phương không trụ vững nữa, trượt ngồi xuống đất, cất tiếng khóc run rẩy.

Bà vừa khóc vừa đột nhiên tự tát vào mặt mình mấy cái, mái tóc hoa râm rũ rượi.

"Là lỗi của mẹ! Là mẹ không nên dạy con phải nhẫn nhịn, dạy con gia hòa vạn sự hưng, lẽ ra mẹ phải bảo con ly hôn ngay lập tức rồi đi về nhà! Là lỗi của mẹ, Tuấn Phương ơi! Mẹ không nên để con đi bước nữa!"

Cả đại sảnh đều chìm trong im lặng. Trong đám đông có tiếng hít mũi rất rõ ràng, hai ông bà nhìn sang, thấy La Tiểu Mẫn đang sợ sệt nấp sau lưng La Mai.

"Xin lỗi, bà ngoại… xin lỗi…" Cô bé khóc lí nhí.

"Ai là bà ngoại mày?! Người nhà họ La chúng mày đã hại chết con gái tao! Chúng mày đều sẽ không được chết tử tế!" Tiếng gào thét thê lương khiến người ta dựng tóc gáy.

Đụng đến chuyện con cái, kẻ hèn nhát La Chí Dũng dường như hiếm hoi lắm mới tỉnh táo có chủ kiến, sợ hai người già sẽ thực sự trả thù lên đầu bọn trẻ, liền lập tức quỳ xuống khóc lóc.

Hắn còn quay đầu gọi La Mai, miệng liên tục gọi "em ơi, em gái ơi", ý tứ gửi gắm con cái rất rõ ràng.

La Mai từ lúc biết chị dâu bị chính anh ruột và chồng mình hại chết thì vẫn luôn hoảng hốt trầm mặc, chỉ lo chăm sóc mấy đứa nhỏ.

Lúc này bị La Chí Dũng nhìn một cái, cơn giận lại xộc lên não.

"Đồ vô dụng! La Chí Dũng, anh đúng là đồ vô dụng! Vương Dũng, cái thằng khốn nạn nhà ông cũng chẳng phải thứ tốt lành gì! Sao người chết không phải là các người!"

Bà ta khỏe hơn hai ông bà cụ nhiều, lao tới tát túi bụi khiến La Chí Dũng và Vương Dũng sưng vù cả mặt.

"Sao người chết không phải là các người!? Các người bảo tôi và lũ trẻ sống thế nào đây! Hai kẻ giết người!"

Hận đến cuối cùng, cũng chỉ còn lại nước mắt. Bà ta suy sụp khóc òa lên, bốn đứa trẻ đứng bên cạnh sợ hãi nắm chặt tay nhau.

Đàm Minh thở dài, kéo người ra, tống hai tên tội phạm đi.

Sự thật logic kín kẽ, lại mất thêm một ngày thu thập đầy đủ chứng cứ nộp lên, vụ án 227 Mễ Tuấn Phương chính thức khép lại.

Đội điều tra hình sự số 2 liên tiếp xử lý hai vụ án, chạy đôn chạy đáo suốt một tuần, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.

"Tôi coi như được mở mang tầm mắt rồi, trung niên hay người già thì ở đường đua nào cũng dám nghĩ dám làm thật." Tiểu Trần về đến văn phòng liền duỗi chân ngả người ra ghế.

"Vương Dũng là kẻ kiếm tiền làm ăn còn sợ mất mặt, thế mà lại biết dùng máy tính học tập của con để chat chit, cái phần mềm hẹn hò hiếm người dùng kia thậm chí còn nằm trong danh sách ẩn. Báo tin cho La Chí Dũng thì dùng điện thoại con gái, kín kẽ như thể bị người ngoài hành tinh ký sinh vậy."

Nghĩ đến thôi đã thấy ghê tởm thay cho La Mai và hai đứa trẻ.

Đàm Minh nói: "May mà La Mai mời bên hòa giải đến nhà, nếu không thì vụ án này đúng là không tra ra được. Hơn nữa bà ta ly hôn rồi. Lúc bên kỹ thuật đi kiểm tra máy tính, nghe nói bà ta định bán nhà đưa bốn đứa trẻ rời khỏi nơi này."

"Rời đi cũng là chuyện tốt." Tiểu Trần cảm thán xong, vuốt mặt hỏi Trịnh Nham: "Sếp Trịnh, vất vả lâu như vậy rồi, chúng ta đi ăn đồ nướng đi?"

Quán đồ nướng Tam Mao ở chợ đêm khu Nam mùi vị rất tuyệt, anh em trong đội thường xuyên lui tới.

Trịnh Nham cầm áo khoác mặc vào: "Mọi người cứ đi đi, tôi trả tiền."

"Sếp định đi đâu?"

"Vụ án này còn một bí ẩn chưa có lời giải, tôi đang đợi đi làm rõ đây." Trịnh Nham hất hất cằm ra hiệu về phía bên ngoài.

Tiểu Trần ngẩn người một lúc rồi phản ứng lại: "Ồ, là vị công dân nhiệt tình hay nằm mơ kia."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc