Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhất Niệm Khuynh Thành Chương 4: Chàng không còn lạnh lùng với ta như trước

Cài Đặt

Chương 4: Chàng không còn lạnh lùng với ta như trước

Ta biết tại sao chàng không ngủ ở phòng khác.

Dù sao đây cũng là đêm tân hôn, nếu không ngủ cùng ta, chắc chắn sẽ có kẻ nói xấu sau lưng.

Điều này thực sự ngoài mong đợi của ta, trong ấn tượng của ta, chàng luôn lạnh lùng không quan tâm đến ai, đặc biệt là người lạ.

Chẳng bao lâu sau, Trịnh Cẩm Lăng dẫn Hoan Nhi trở lại, nàng ấy cầm một cái túi vải để thu dọn.

Hoan Nhi rất nhanh nhẹn, dọn dẹp đâu vào đấy. Đồ đạc nhiều đến mức túi vải gần như không chứa nổi, cho thấy số lượng quả thật rất nhiều.

“Ngủ đi, ta cũng không ngờ dì lại bảo người đặt nhiều như vậy.”

“Chàng cũng lên giường ngủ đi, tháng Giêng này vẫn rất lạnh.” Nói xong, ta không quan tâm đến Trịnh Cẩm Lăng nữa, cởi áo ngoài và lên giường, lần này nằm vào phía trong, để lại một nửa giường cho chàng.

Trịnh Cẩm Lăng đứng yên nhìn ta chằm chằm.

Ta ngồi trên giường nhìn chàng, có chút băn khoăn.

Vừa rồi ta đã thắp nến, giờ ánh sáng dịu dàng phản chiếu lên gương mặt góc cạnh của Trịnh Cẩm Lăng, khiến ta nhìn đến ngẩn ngơ.

"Ngủ đi."

Trịnh Cẩm Lăng quay đầu thổi tắt nến, cũng cởi áo khoác ngoài và nằm vào chăn.

Ta nhìn bóng lưng của chàng ấy rồi cũng nằm xuống, dù ngủ trong hai chăn khác nhau nhưng trái tim ta vẫn đập thình thịch, tâm trí hỗn loạn.

Không biết bao lâu sau, bên tai vang lên tiếng thở đều đều, ta cũng mơ màng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau khi ta tỉnh dậy, chăn bên cạnh đã lạnh từ lâu. Có lẽ chàng đã đi thượng triều, cũng không biết đã đi bao lâu rồi.

Ta ngồi dậy rót một ly nước, giọng vẫn còn chút khàn của người mới tỉnh: “Hoan Nhi.”

“Phu nhân, người tỉnh rồi.”

“Bây giờ là giờ nào?”

Hoan Nhi vừa thay y phục cho ta vừa trả lời: "Bây giờ mới là giờ Thìn thôi."

"Tướng quân đâu?"

“Ngài ấy ở thư phòng ạ, chắc là đang xử lý công việc. Vừa về đã vào thư phòng còn chưa dùng bữa sáng.”

Sau khi rửa mặt xong, Hoan Nhi chuẩn bị dọn bữa sáng lên, ta bảo nàng ấy để thức ăn vào hộp.

Khi đến trước thư phòng, có hai thị vệ canh gác, thấy ta chỉ lễ phép chào một tiếng "Phu nhân", không có hành động nào khác. “Ta đến tìm tướng quân, mang bữa sáng cho ngài ấy.”

“Phu nhân, tướng quân đang xử lý công việc.”

Thị vệ trước cửa không hề nhúc nhích.

Ta đang định nói tiếp thì từ bên trong vang lên tiếng của Trịnh Cẩm Lăng: “Vào đi.”

Ta bước vào thư phòng, thấy Trịnh Cẩm Lăng đang nhìn bản đồ, dường như đang lên kế hoạch gì đó.

Ta đặt hộp thức ăn bên cạnh chàng, bàn làm việc đã khá chật chội.

"Nàng đã dùng bữa chưa?"

Trịnh Cẩm Lăng ngừng công việc, nhìn hộp thức ăn rồi ngẩng đầu hỏi ta.

"Chưa, giờ thiếp về ăn." Nói xong ta hành lễ chuẩn bị rời đi.

"Về viện của nàng ăn đi."

Vừa dứt lời, ta còn chưa kịp phản ứng, Trịnh Cẩm Lăng đã cầm lấy hộp thức ăn đi về phía cửa.

Ta đứng ngây ra tại chỗ, thấy ta chưa theo kịp, chàng quay đầu hỏi: “Không đi à?”

"À? Đi."

Ta hoàn hồn, vội vàng bước theo, cảm thấy có gì đó là lạ. Chàng dường như không còn lạnh lùng với ta như trước, nhưng ta vội gạt bỏ suy nghĩ này, cảm thấy nó thật hoang đường.

Từ thư phòng đến chính viện không xa lắm, cũng không gần, khoảng chừng hai khắc.

Nhưng suốt đường đi không thấy có nha hoàn nào, phủ Tướng quân dường như có rất ít người hầu.

Ta đang nhìn quanh, không chú ý dưới chân nên giẫm phải một viên đá cuội lỏng,trượt chân ngã về phía sau.

Trịnh Cẩm Lăng liếc ta một cái nhưng không nói gì.

Khi đến chính viện, bước vào phòng, bữa sáng đã được bày sẵn trên bàn.

Trịnh Cẩm Lăng đi đến bàn, đặt hộp thức ăn xuống, lấy hết các món ra ngoài.

“Ăn đi.”

Chàng lấy bát múc cháo, đặt ở bên cạnh, tiện tay kéo ghế ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc